Menu

“Mình không muốn mất một người bạn thân, nên nhất định không vào nhà Sương”, Tín nhắn tin như thế.

Chồng bạn đi tập võ, một môn quyền thần gì đó khá lạ. Bạn tưởng đời sang trang khi chồng trở nên nghiêm chỉnh, khỏe mạnh. Nào ngờ nhà cửa bạn tanh bành, anh ấy bị... ma nhập, cư xử như kẻ tâm thần.

Có một câu chuyện kể về đám yêu tinh ma mãnh bàn kế đem giấu hạnh phúc - thứ quý giá nhất của con người để họ phải sống trong đau khổ, u uất.

Chị thấy mệt mỏi, bao năm bươn chải cố gắng, một mình làm bằng ba người khác, chị có bao giờ nghĩ ngợi hay kể công, nhưng hôm nay chị không chịu được nữa. Đến nước này còn gì để luyến tiếc mà phải nghĩ lại nghĩ đi.

Đàn bà ra đi chỉ cần con cái và một khả năng tự lập phi thường, cho dù phải mang hết tuổi xuân còn lại để gánh sự cô độc. Còn đàn ông trước khi quay lưng, họ đã chuẩn bị sẵn cho mình một bến đậu mới.

Tôi không vô lý mà hỏi thế. Vì chồng và người cũ có đến 10 năm gắn bó với con cái, nhà cửa, yêu thương, giận hờn… biết bao kỷ niệm. Còn tôi và chồng chỉ vỏn vẹn ba tháng...

Tôi bất lực, kiệt sức vì chồng quá ỷ lại vào vợ. Việc lớn việc nhỏ trong nhà tôi "ôm" hết, điều đáng nói, mẹ chồng tôi bình thản coi đó là phận sự của tôi.

Bước chân vào hôn nhân, bao giờ đôi bạn cũng kỳ vọng những tháng năm dài ngập tràn hạnh phúc. Đây là một quan niệm sai lầm, vì sau đó, sự thỏa mãn, tính lười biếng trong tình yêu sẽ khiến giấc mơ hạnh phúc sớm lụi tàn.

Có rất nhiều cuộc hôn nhân mà vợ chồng sống với nhau chỉ như hai người chung một nhà trọ, khá hơn thì mỗi người một phòng và rất hạn chế nói chuyện với nhau, trừ khi liên quan đến tài sản chung hay con cái.
Trang 1 trong 2