Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Không biết từ lúc nào, những ngày Thanh minh vui vẻ ấy trở thành điều cả gia đình tôi mong chờ...
Nội tôi giữ thói quen tích góp, tiết kiệm, không nỡ bỏ đi bất cứ thứ gì còn dùng được, phòng khi có lúc cần.
Dầu gió - thứ mùi cay nồng mà ngày nhỏ tôi từng khó chịu, để rồi lớn lên mới hiểu: đó là mùi của những năm tháng không thể trở lại.
Cụ già bán đồ đan lát là người chở theo ký ức về những chiếc rổ tre mẹ vo gạo mỗi sớm mai...
Bất chợt, con reo lên khi phát hiện trên ngón trỏ bàn tay trái của cả cha lẫn mẹ đều có những vết sẹo nhỏ, mảnh, chồng lên nhau.
Tháng Ba mưa dứt, nắng về. Những vạt xuyến chi ven đường lầm lụi qua suốt mùa đông bắt đầu thức giấc, mươn mướt vươn cao rồi bung hoa rộ nở.
Mỗi đồng tiền đều là công sức và sự tích góp cho ngày mai. Chính những xấp tiền lẻ của bà đã giúp gia đình vượt qua biết bao việc lớn nhỏ.
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.
Những mảnh vá của mẹ không chỉ nối vải mà còn nối chúng tôi với cội nguồn, với lòng biết ơn, với cách làm người tử tế.
Càng đi xa, tôi càng nhận ra mình đã đánh rơi một thứ rất quan trọng cùng với các chuyến đi chúc tết.
Má tôi đeo vàng xi cho vui, còn tiền làm ra bao nhiêu, ba má dồn hết cho chị em tôi ăn học.
Tôi vào ChatGPT hỏi AI: “Có ai từng ăn tuyết tủ lạnh không?”. Đây rồi, AI cho tôi câu trả lời.
Đứa nào cũng thích tự tay viết lời chúc trong từng tấm thiệp tự làm, giữ thiệp khư khư không để ai chạm vào hay đọc được.
“Sài Gòn phim dịch và lồng tiếng Fafilm Việt Nam phát hành, bộ phim…” - hễ nghe câu hiệu này, bao ký ức tuổi thơ tôi lại ùa về.
Máy chơi điện tử cầm tay là món đồ chơi gắn mác hàng hiệu, thời thượng hồi ấy...
Cô dâu - chú rể được trang điểm đậm, những tấm hình cưới chụp ngay trên giường; in vào lá trầu, chiếc ly, hình trái tim... khiến bao nhiêu người bật cười.
Lồng đèn công nghiệp chưa bao giờ đọng trong ký ức tôi. Nỗi nhớ niềm thương chỉ quay về với lồng đèn bằng giấy, bên bạn bè tóc còn vương mùi bùn.
Không có ánh đèn LED lấp lánh, không có bánh nhân vi cá, yến sào nhưng lạ thay, Trung thu thời nghèo khó ấy lại sáng lung linh theo cách riêng.
Tiếng gọi vang khắp xóm mỗi buổi chiều khi tôi còn nhỏ, giờ nghe lại trong ký ức, thấy lòng mình nao nao.
Những cuốn sách ngày cũ đã nhuốm màu thời gian nhưng tri thức cùng tình cảm đọng lại vẫn còn mãi.
Chúng tôi tự hỏi sao trong thế giới tự nhiên lại có nhiều loài chuồn chuồn đẹp đến thế.
Thỉnh thoảng dọn dẹp kệ tủ, tôi lại thấy cây bút ấy được ba cất cẩn thận trong hộp nhựa. Tự dưng những hình ảnh tuổi thơ lại ùa về.
Mẹ tôi khi ấy là cô thanh niên xung phong tuổi 17, cùng các bạn cũng độ tuổi đôi mươi làm công việc mở đường.
Một món canh không chỉ là hương vị ngọt ngào của đất quê mà còn mang theo bao kỷ niệm tháng ngày vô tình vùi lấp.