Có những người đi trăm phương vạn nẻo vẫn đau đáu câu hỏi “mình là ai?”, nhưng khi xuôi về nguồn cội thấy ngay câu trả lời.
Mâm cỗ đầy màu sắc để tiễn ông Công ông Táo cũng chính là khoảnh khắc để các thành viên trong gia đình gắn kết.
Chỉ cần được ngồi bên má, cùng làm ra những chiếc bánh của ký ức đã là một cái tết đủ đầy, trọn vẹn.
Ngoài mứt dừa non, mứt dừa dẻo vốn rất nổi tiếng, tôi còn khoái ăn mứt dừa nước do chính tay mẹ làm.
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Xà lam - chỉ nghe tên thôi đã thấy lòng dấy lên một nỗi tò mò, như thể gọi về hương vị của một miền quê nghèo mộc mạc.
Những món tráng miệng ngọt ngào, ấm nóng chính là sợi dây gắn kết các thành viên trong gia đình.
Chiếc bánh xoài mang cả tình thương và nỗi nhớ, giản dị nhưng đầy yêu thương.
Bữa cơm chỉ với nồi cá kho, tô canh chua và đĩa rau luộc chấm mắm nêm mà sao thân thương đến lạ lùng.
Đã 30 năm, mỗi lần bóc một quả quýt tôi lại nhớ cha đến nao lòng.
Có những món ăn độc đáo mà dù chỉ được ăn một lần trong đời cũng khiến mình khắc cốt ghi tâm không thể nào quên.
Không ai trách ai nhưng vẫn nhớ và mong lại được nhiều bữa cơm gia đình, ngồi vào mâm xếp chén đũa mời ba má ăn cơm.
Lượt yêu thích, theo dõi trang Bếp Hát khá hạn chế, chỉ quanh quẩn vài trăm người. Tuy nhiên, nội dung bình luận trong mỗi bài lại rất xôm.
Tôi luôn trung thành với một thức uống mà tụi bạn bình chọn là đệ nhất quê mùa: chanh muối.
Nồi lẩu có hình dáng giống cù lao với ống khói nhô lên giữa nồi. Đó là chỗ để mấy hòn than hồng rực giữ nhiệt cho nồi lẩu luôn ấm nóng.
Món ăn trong những ngày khốn khó, khi mâm cơm không có gì ngoài chén nước tương trộn với ít tóp mỡ béo giòn.
Món bánh ấy tự bao giờ đã trở thành sợi dây vô hình kết nối tình thân trong gia đình tôi mỗi độ thu về.
Với tôi, mâm bánh nóng hổi ngoại làm trong những ngày mưa ròng vẫn luôn là món ngon nhất.
Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ được nếm lại hương vị chiếc bánh gai, bánh mật thấm đẫm tình quê ấy nữa…
Hũ sung mẹ muối qua bao năm vẫn vừa vị, đều đặn xuất hiện trong các bữa cơm của gia đình.
Trời Sài Gòn nóng hực nhưng tôi vẫn cảm nhận trong gió tiếng giật dây gàu múc nước, tiếng nước giếng chảy...
Có những món ăn chỉ nếm vài lần nhưng ta khắc cốt ghi tâm. Với tôi, đó là món cháo cá lóc nước cốt dừa chuẩn vị do má vợ nấu.
Với người dân Nam Bộ, bao năm qua, hủ tíu xào như một phần ký ức khó quên.
Canh nấu với trái điều là món ăn giản đơn nhưng chứa đựng biết bao ân tình.
Nhìn những củ sắn dây nâu sần bình dị trên tay, anh nhớ rằng mình từng có một thời sống giản dị, biết vui với những điều nhỏ nhặt…