Menu

Tôi đã sống như một người vợ, người mẹ hết lòng vì hạnh phúc của mình. Tôi luôn tin vào một tình yêu vô điều kiện.

Trong chuyện tình cảm, tôi vẫn nghĩ không có chuyện đúng, sai. Chỉ là, mỗi một người có những số phận riêng và tất nhiên, kèm theo đó là những lựa chọn. Hai vạch - sinh con, với tôi là dáp án không tồi.

Từ lúc sinh con, hễ con có triệu chứng gì khác lạ như sốt, đau bụng, bỏ ăn… vợ lại đăng đàn lên mạng để hỏi han kinh nghiệm từ chuyện tiêm vắc xin đến chữa bệnh cho con thay vì đi khám bác sĩ.

Chị Hằng xấu hổ vì mình đã là giám đốc chi nhánh mà chồng cứ chạy xe máy, ăn mặc thì cẩu thả, rồi còn ở nhà lo chuyện nấu nướng hệt như một bà nội trợ.

Cuộc sống là vô chừng, phải biết chuyển hóa tình cảnh hiện tại thành niềm vui và sự bù đắp cho nhau chứ. Thành thử, có gái ế trong nhà, mà chị tôi không hề thở vắn than dài...

Có những buổi tối nhà anh bỗng thành chiến trường, bất cứ chuyện gì cũng thành chuyện nhà mình. Cả ngày ở cơ quan đã mệt, về nhà muốn được nghỉ ngơi tí cũng không được.

Tôi chủ động đề nghị vợ chồng tạm thời xa nhau thời gian để nhìn nhận lại mối quan hệ. Nhưng ngày tôi xách vali đi cũng là ngày tôi đã tự tạo điều kiện cho người thứ ba tìm đến anh.

Mẹ chồng thuê dịch vụ, nhưng họ chỉ đến xông hơ, còn lại em tôi phải tự bế ẵm chăm con. Đến giờ cơm, mẹ chồng gọi ship đồ ăn tới bởi bà bận tập yoga, uống cà phê tán gẫu với bạn bè...

Có trong tay hơn 5 tỷ, anh dư sức tìm vợ mới trẻ đẹp, xây dựng hạnh phúc mới, chớ người đàn bà cũ kỹ một khi đã bỏ nhà ra đi, trong mắt anh, hẳn đã tệ lắm rồi...

Mới đây, trên mạng xã hội ồn ào chuyện nhà gái huỷ hôn vì thách cưới. Đôi bạn trẻ tìm hiểu nhau đã ba năm và theo phong tục ở quê cô dâu, nhà gái thường thách cưới bốn, năm mươi triệu đồng... thế là có chuyện.

Thấm thoát bảy năm vợ chồng tôi sống cùng mẹ vợ. Tiền lương của tôi bà quản, nhưng tính bà lại quá cổ hủ và tiết kiệm, ăn uống gì cũng dè sẻn, tính toán chi li, khiến tôi ức chế.
Trang 1 trong 97