Menu

Em có cảm giác ghê sợ chồng và cảm thấy mình bị lừa dối. Khi em đưa ra những ghi chép về người cũ của chồng, anh vẫn chối, làm em càng chán ghét chồng hơn.

Cứ loanh quanh ở nhà như cái bóng lặng im vậy, quần áo lùi xùi, người trông đã cũ càng thêm cũ, cũng chẳng nói chuyện gì với chồng con. Tôi sợ vợ mình sẽ bị trầm cảm mất.

Hình như bây giờ cha mẹ chỉ nuôi dạy được con khi nó còn nhỏ, chưa tự chăm sóc bản thân, chứ lớn một chút là hết cách. Dạy con thời nay sao khó quá!

Cơm nhà hay cơm tiệm rõ ràng không phải chỉ là chuyện “cơm”, mà còn sẽ kéo theo những câu chuyện khác. Má chồng bệnh mà con dâu không chu toàn thì khó tránh lời trách móc.

Mất con là một lập luận hết sức kỳ lạ của người Việt chúng ta. Nó thể hiện một sự sở hữu không giống ai. Và cái sự thể hiện ấy thường làm người trẻ rất khó chịu.

Vì muốn quên hẳn quãng đời đó, em không liên hệ với nhà chồng cũ. Gần đây, em nhận được tin cha mẹ chồng cũ của em làm ăn nợ nần, phải bán nhà, đã đem con em gửi vô chùa.

Gần bốn mươi làm làm dâu làm vợ, chăm sóc cung phụng cha mẹ chồng, vậy mà đến bây giờ khi tuổi đã xế chiều tôi lại "trắng tay" khi vẫn bị coi dâu là người ngoài.

Xưa nay anh làm bao nhiêu tiền đều đưa vợ giữ, không có chuyện giấu giếm tiêu xài riêng, nay sao tự nhiên lấy tiền mà còn nói dối? Không biết chồng em có bồ bịch gái gú gì không?

Thấy tôi vui, không hiểu sao chồng tôi lại rất bực bội, khó chịu. Lúc đầu, anh nói tôi mải vui chơi, còn anh thì phải làm việc, tôi chỉ nghĩ anh đùa. Thế nhưng, dần dần anh khó chịu ra mặt.

Đôi khi tôi phải góp chung với anh những chi phí mà tôi nghĩ là đàn ông phải tự chi khi đi chơi với người yêu. Nhìn về tương lai xa, tôi không biết anh làm sao mua được nhà để chúng tôi cưới nhau.

Lúc nào vợ cũng bận rộn mải miết với các chương trình, hết picnic tới massage, mua sắm. Bạn bè cô ấy đông lắm. Quần áo, giày dép, túi ví thì thôi rồi, cô ấy mua về chất đầy tủ.
Trang 1 trong 49
Hộp thư Hạnh Dung