Menu

Trong cơn đau, chị S. chợt tỉnh ngộ. Vậy là người ta nhất định đánh cho mình chết, không thương tiếc!

Thật ra thì cuộc sống gia đình vẫn cứ trôi đi. Chỉ hôm nay, khi một chút tiện nghi hiện đại ngừng lại, tôi mới giật mình thấy hình ảnh vợ đẫm mồ hôi lưng áo ngồi quạt cho con.

Ông Tư ngậm ngùi: "Bác cũng không hiểu sao cuộc đời bác ra nông nỗi này. Bác cũng có vợ, có con mà bây giờ phải túng thiếu, cô độc".

Đêm anh nhóc o e là bà ngoại nhanh tay kiểm tra, thay tã… Khi má tôi ầu ơ ru cháu thì má chồng lui cui dọn dẹp ở nhà ngoài. Tôi thật có phúc khi có đến hai bà mẹ chăm sóc những ngày con non.

Cho đến khi có người mang túi vải của mẹ đến nhà thông báo bà cụ đã chết trước cửa nhà nên họ chôn cất giùm, hai người con mới đau đớn tin rằng mẹ mình đã không còn...

Từ những ngôi làng xa xôi cho đến thị thành, đâu đâu cũng có bóng dáng bợm nhậu. Gia đình tan nát, con trẻ mồ côi vì cha mẹ mê bia rượu, những chuyện buồn như thế kể hoài không hết...

Tôi nhận ra, với người già, quỹ thời gian đã cạn, việc cho nhau những quãng thời gian chất lượng bằng sự ân cần thăm hỏi, sẻ chia, chính là món quà quý giá hơn mọi món quà mà ta có thể cho nhau.

Thật sự muộn chưa khi chị đã nhận ra? Tuổi năm mươi có còn cơ hội cho chị sắp xếp lại cuộc đời mình?

Thôi thì hãy cứ là những gã đàn ông đúng nghĩa, luôn biết đâu là trạm dừng của một cuộc tình, đâu mới là nhà để về.

Cuộc sống càng hiện đại càng phải ý thức chuyện công dung ngôn hạnh, để trước hết là giữ gìn hạnh phúc gia đình.
Trang 1 trong 97