Menu

Thật là khiếm khuyết nếu như trong ký ức về tuổi thơ của chúng ta không có những kỷ niệm về ngày Tết. Thế nhưng, những lo toan cho cuộc mưu sinh khiến vợ chồng tôi quên mất tuổi thơ của con mình.

Tết nhất, khách khứa đến nhà cứ trầm trồ lối thiết kế tối giản nhưng hiện đại của nhà tôi. Nhưng ai cũng khựng lại khó hiểu khi lướt mắt qua gian bếp nhỏ xíu, cũ kỹ, nép mình trong góc nhà.

Tết là của gia đình, là dịp để bên nhau chứ không thể “ai về nhà nấy” để vừa lòng nội, ngoại mà lại khiến gia đình nhỏ của mình trở nên trống rỗng.

Nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai nhưng có lẽ nỗi đau khi mất người thân là dai dẳng nhất.

Tôi tình cờ thấy một tấm hình chụp bố tôi dịp Tết năm ngoái. Trong ảnh, bố tôi mặc áo thun, quần short, đang lom khom cột chậu mai vàng phía sau một anh xe ôm.

Tôi mang tiếng thở dài của má hai suốt quãng đường về. Chẳng biết bao giờ con trai và con dâu của má hai hối hận để quay về bưng cho má ly nước, chén cháo để má an ủi tuổi già.

Cũng từ xó bếp, chị biết được sở thích của mẹ chồng, biết được chuyện ngày xưa bà làm dâu gặp mẹ chồng hà khắc và bà tự hứa sẽ thương yêu con dâu như thế nào.

Cô dâu vận chiếc soa-rê trắng tinh, chú rể là bộ comple lịch lãm như bao nhiêu đôi uyên ương chụp hình cưới khác. Chỉ có điều, 'cô dâu' đã 77 tuổi còn 'chú rể' thì 86 tuổi.

Tôi không hiểu tại sao một người như ba lại có thể phản bội người đầu gối tay ấp mấy chục năm. Nếu không quan hệ sâu đậm thì làm gì đến nỗi có con với nhau...

Lan còn con mọn, giỗ là tưởng nhớ người đã mất, đâu nhất thiết phải bày vẽ rình rang.

Bạn bè khuyên tôi đừng cầu toàn quá ở hôn nhân, bởi có nhiều người vợ còn vật vã đau khổ hơn khi chồng ngoại tình, cờ bạc, vũ phu, vô trách nhiệm...

Vợ chồng chị khuyên nhủ thế nào con vẫn không nghe. Lạ thật, mới hôm qua con còn vâng lời răm rắp, vừa có bạn gái đã đổi tính nết.

Vợ chồng tôi gần như hòa hợp mọi thứ, riêng chỉ có điều chồng không thích về quê thăm gia đình vợ. Điều đó khiến tôi không cảm thấy thực sự có hạnh phúc...
Trang 4 trong 97