Vàng ươm bún nghệ quê nhà

02/06/2026 - 06:00

PNO - Cái giòn tan, thơm bùi ấy như một bí mật nhỏ làm cho bún nghệ trở nên đáng nhớ vô cùng.

Đỉnh cao của nghệ thuật nấu ăn không nằm ở việc phô diễn nguyên liệu đắt đỏ hay kỹ thuật cầu kỳ mà là khả năng đánh thức vẻ đẹp tiềm ẩn của những gì bình dị. Từ củ nghệ nơi góc vườn, vài vắt bún tươi, chút lòng heo, nhúm rau răm, trái ớt đỏ…, người quê tôi đã chắt chiu, nâng niu làm nên một món ăn dung dị mà khó quên: bún nghệ.

Bún nghệ là sự  hòa quyện của những nguyên liệu quen thuộc  - Ảnh do tác giả cung cấp
Bún nghệ là sự hòa quyện của những nguyên liệu quen thuộc - Ảnh do tác giả cung cấp

Cái tên “bún nghệ” nghe thật đơn sơ, thậm chí có phần lạ tai với người phương xa. Vậy nhưng với người quê tôi, đó lại là cái tên thân thuộc, gần gũi. Có lẽ chính sự mộc mạc lại khiến thực khách lưu luyến. Một lần nếm thử, người ta không chỉ nhớ vị mà còn nhớ cảm giác ấm áp lan tỏa như thể chạm vào nhịp sống chậm rãi, hiền hòa của làng quê.

Không ai biết bún nghệ xuất hiện từ khi nào. Chỉ biết rằng theo năm tháng, món ăn ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống ẩm thực quê hương. Bún nghệ (còn gọi là bún lòng heo xào nghệ) là sự hòa quyện của những nguyên liệu quen thuộc.

Nghe qua tưởng đơn giản nhưng để có một tô bún đúng vị, người nấu phải thật tinh tế. Nghệ phải là nghệ tươi hơi già, vàng sậm, thơm nồng. Lòng heo phải chọn từ sớm, còn tươi rói, làm sạch kỹ càng, rửa qua rượu trắng để khử mùi. Ngoài lòng còn có gan, dạ dày, tiết luộc… Tất cả được sơ chế cẩn thận, cắt vừa miệng rồi ướp với mắm, muối, tiêu, hành, nước nghệ. Màu vàng của nghệ vừa làm nên sắc màu hấp dẫn vừa thấm sâu vào từng miếng lòng, sợi bún. Lúc xào phải nhanh tay, canh lửa vừa đủ để chín tới, giữ được độ mềm và độ giòn.

Một tô bún nghệ luôn khiến người ta bị cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sắc vàng óng của nghệ, sắc xanh của rau, điểm xuyết sắc đỏ của ớt… hòa vào nhau như một bức tranh giản dị mà sinh động. Miếng đầu tiên có thể khiến người ăn hơi ngỡ ngàng bởi vị hăng nhẹ, ngai ngái của nghệ tươi nhưng càng ăn, vị càng dịu lại, hòa quyện cùng cái béo của lòng, cái dai mềm của bún tạo nên một tổng thể hài hòa đến bất ngờ.

Trong những quán nhỏ ở quê, khi có khách gọi, người bán mới bắt đầu gắp bún, thêm lòng xào, xúc kèm thìa nghệ và nhúm rau răm. Tất cả được dọn ra khi còn nghi ngút khói. Người ăn chỉ việc trộn đều rồi thong thả thưởng thức.

Một điều thú vị khác là phần “cháy nồi” - lớp bún vàng giòn nơi đáy chảo. Tưởng chừng là phần bỏ đi nhưng đó lại là thứ được nhiều người chờ đợi. Khi nồi vơi đi, ai sành ăn sẽ xin thêm một ít cháy. Cái giòn tan, thơm bùi ấy như một bí mật nhỏ làm cho bún nghệ trở nên đáng nhớ vô cùng.

NGUYỄN VĂN NHẬT THÀNH

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI