Tình yêu thời chiến: Chiếc nhẫn gáo dừa và niềm tin chiến thắng

30/04/2026 - 15:52

PNO - Từ mảnh gáo dừa khô nơi ngục tối, một chiếc nhẫn đã ra đời, bền bỉ đi qua 10 năm để trở thành 'chứng nhân' cho tình yêu và cuộc hội ngộ lịch sử ngày 30/4/1975.

Ông Trương Thanh Danh, bà Lê Tú Cẩm thời trẻ - Ảnh do nhân vật cung cấp
Ông bà Trương Thanh Danh - Lê Tú Cẩm thời trẻ (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Từ hai ngả đường đến một lý tưởng

Ông Trương Thanh Danh sinh năm 1939, tại Củ Chi. Khi ông còn nhỏ, người chị gái của ông mới 14 tuổi đã bị quân địch bắn chết trong một trận càn quét dã man. Nỗi đau gia đình cùng với nỗi đau dân tộc đã sớm hun đúc trong ông lòng căm thù giặc và ý chí dấn thân theo con đường cách mạng.

Lớn lên giữa vùng căn cứ, ông sớm tiếp xúc với các bậc cha anh, tham gia các hoạt động tự vệ, bảo vệ xóm làng. Đến năm 1965, khi Thành ủy thành lập Ban Quân sự thuộc Khu đoàn Thanh niên Khu Sài Gòn, ông trở thành chiến sĩ lực lượng vũ trang, trực tiếp tham gia những trận đánh ngay giữa lòng đô thị.

Chiếc nhẫn gáo dừa giờ đây không chỉ là kỷ vật tình yêu mà còn là “ chứng nhân” lịch sử kể về câu chuyện về một thế hệ biết yêu nhau trong gian khó, thủy chung, biết vươn lên trong thử thách, biết đặt vận mệnh Tổ quốc lên trước hết, trên hết.

Nếu ông Danh bước vào cách mạng từ vùng đất lửa Củ Chi, thì bà Tú Cẩm lại đến với lý tưởng ấy từ một môi trường hoàn toàn khác biệt.

Sinh năm 1948, trong một gia đình khá giả ở Sài Gòn, nữ sinh của ngôi trường Gia Long danh tiếng, bà Tú Cẩm có thể đã chọn một cuộc sống bình yên, đủ đầy. Thế nhưng, tâm hồn nhạy cảm của bà đã không thể làm ngơ trước cảnh đất nước bị xâm lược và không khí đấu tranh sục sôi của tuổi trẻ đô thị.

Dưới sự dẫn dắt của người chị học cùng trường là Hoàng Thị Kim Dung, bà Tú Cẩm sớm tham gia hoạt động cách mạng. Từ việc rải truyền đơn, gây dựng phong trào đấu tranh công khai trong trường học đến nhận nhiệm vụ bí mật, bà từng bước trưởng thành trong thử thách.

Khi cơ sở bị lộ, tổ chức yêu cầu bà phải rời nội đô. Mẹ bà, dù trong lòng rất lo lắng và thương con gái, nhưng đã lặng lẽ tiễn con vào vùng căn cứ. Đó không chỉ là cuộc chia tay gia đình mà còn đánh dấu sự dấn thân trọn vẹn cho cách mạng của bà Lê Tú Cẩm.

Bản lĩnh trong ngục tối

Cuộc đời chiến đấu của ông Trương Thanh Danh gắn liền với những trận đánh quyết liệt của Ban Quân sự Khu đoàn. Tháng 9/1965, ông bị bắt. Những trận tra tấn dã man liên tiếp trút xuống nhằm buộc ông khai ra tổ chức và những cơ sở nuôi giấu cán bộ, nhưng tất cả đều không khuất phục được ông. Với ông, sự cưu mang của nhân dân là ân tình sâu nặng, không bao giờ được phép phản bội cho dù bị đánh chết.

Năm 1967, tòa án binh của chính quyền Sài Gòn tuyên án tử hình đối với ông. Trước sức ép từ phong trào đấu tranh, địch buộc phải dừng thi hành án. Sau đó, ông bị đày ra Côn Đảo - “địa ngục trần gian”.

Bà Lê Tú Cẩm cũng trải qua những thử thách khắc nghiệt không kém. Năm 17 tuổi, bà được kết nạp vào Đảng và được giao trở lại nội đô hoạt động bí mật. Năm 1967, khi đang là Bí thư Quận đoàn Quận 6, bà bị bắt. Sau lần bị bắt đầu tiên chỉ bị án tù treo, bà trở về lập tức liên lạc lại với tổ chức để tiếp tục hoạt động. Không lâu sau, bà bị bắt lần thứ hai, bị đưa từ Nha Cảnh sát Đô thành đến nhà tù Thủ Đức.

Dù chịu đựng những đòn tra tấn tàn khốc, bà vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo và cuối cùng cũng bị đày ra Côn Đảo.

Tại Côn Đảo, cuộc sống của người tù là những thử thách khốc liệt về thể xác lẫn tinh thần nhưng ông bà đã dũng cảm vượt qua. Ông Danh nén nỗi đau khi biết tin cha mất quá muộn màng và nỗi thương xót người mẹ già ở quê nhà.

Trong khi đó, bà Tú Cẩm cùng các nữ tù chính trị đã biến nhà tù thành trường học cách mạng. Họ học chính trị, văn hóa, học hát, học thêu… sưởi ấm, chở che nhau bằng tình chị em, tình đồng chí. Bà trở thành “cô giáo” dạy Toán, Văn cho chị em, nuôi dưỡng niềm tin, hy vọng về ngày đất nước hòa bình, thống nhất.

Chiếc nhẫn gáo dừa và ngày sum họp rợp bóng cờ

Giữa khói lửa đạn bom và xiềng xích, tình cảm giữa bà Tú Cẩm và ông Danh vẫn âm thầm lớn lên. Từ thời còn hoạt động trong phong trào thanh niên, ông Danh đã biết và cảm phục cô nữ sinh Gia Long dám rời bỏ cuộc sống đủ đầy để bước vào con đường đấu tranh đầy hiểm nguy.

Trong ký ức của ông, đó là một cô gái đẹp, giàu nghị lực, sống có lý tưởng. Tình cảm ấy ban đầu chỉ là sự cảm mến kín đáo. Mối duyên của họ thực sự nhen lên từ những ngày ở căn cứ Củ Chi. Vì yêu cầu bí mật, họ ít có cơ hội chuyện trò, chỉ gặp nhau trong những lần công tác ngắn ngủi. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến những rung động đầu đời thêm sâu sắc đặc biệt là kỷ niệm về một lần duyên may cho ông được chở bà đi học lớp chỉnh huấn.

Trong những ngày bị giam cầm tại Chí Hòa, hình ảnh người con gái mình quý mến và niềm tin vào ngày đoàn tụ đã trở thành động lực lớn cho ông Danh. Ông đã tỉ mỉ mài một mảnh gáo dừa khô thành một chiếc nhẫn cưới. Qua bao lần bị đày ải qua các nhà tù, từ đất liển ra Côn Đảo, bao phen bị khám xét vật dụng, ông vẫn tìm mọi cách giữ gìn chiếc nhẫn suốt 10 năm trời như một báu vật và lời hẹn ước thầm lặng với tương lai.

Ông Trương Thanh Danh, bà Lê Tú Cẩm cùng nhận quà cưới của gia đình hai bên trong đám cưới tổ chức  ngày 10/11/1975 (Ảnh do nhân vật cung cấp
Ông Trương Thanh Danh và bà Lê Tú Cẩm nhận quà cưới của gia đình hai bên trong đám cưới tổ chức ngày 10/11/1975 (Ảnh do nhân vật cung cấp)

Về phía bà Tú Cẩm, khi nghe tin ông Danh bị kết án tử hình, bà thấy trong lòng mình mất mát to lớn, dù khi ấy chưa thể gọi thành tên. Ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, họ gặp lại nhau giữa Sài Gòn rợp cờ hoa. Đó là cuộc hội ngộ sau 10 năm đằng đẵng của những người đã đi qua cái chết và sự chia cắt.

Trong ngày gặp lại, ông Danh đã trao chiếc nhẫn gáo dừa minh chứng cho tình yêu, lòng chung thủy cho bà Tú Cẩm. Cuối năm 1975, họ chính thức về chung một nhà.

Viết tiếp bản hùng ca

Sau ngày thống nhất, hai người chiến sĩ năm xưa tiếp tục cống hiến trên những cương vị mới. Ông Danh công tác tại Sở Thương mại TPHCM cho đến khi nghỉ hưu. Bà Tú Cẩm hoạt động trên mặt trận văn hóa, giữ chức Phó Giám đốc Sở Văn hóa Thông tin TPHCM và dành nhiều tâm huyết để gìn giữ ký ức lịch sử. Bà tham gia viết kịch bản phim để tái hiện ý chí không khuất phục của đồng đội trong lao tù.

Ở tuổi 78, bà vẫn tích cực trên cương vị Chủ tịch Hội Di sản Văn hóa TPHCM. Hai ông bà đã hiến tặng nhiều kỷ vật quý cho các bảo tàng, mong muốn những 'chứng nhân' của thời khói lửa sẽ truyền cảm hứng cho thế hệ mai sau.

Bà Lê Tú Cẩm và ông Trương Thanh Danh (giữa) trao tặng hiện vật cho đại diện Bảo tàng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, năm 2025
Bà Lê Tú Cẩm và ông Trương Thanh Danh (giữa) trao tặng hiện vật cho đại diện Bảo tàng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam vào năm 2025

Chiếc nhẫn gáo dừa giờ đây không chỉ là kỷ vật tình yêu mà còn là 'chứng nhân' lịch sử kể về câu chuyện về một thế hệ biết yêu nhau trong gian khó, thủy chung, đặt vận mệnh Tổ quốc lên trước hết.

Đó không chỉ là câu chuyện về quá khứ anh hùng mà còn nhắc nhở thế hệ mai sau về sức mạnh của niềm tin và lý tưởng - ánh sáng dẫn đường giúp con người vượt qua mọi thử thách, nghịch cảnh; khơi dậy trong mỗi người trách nhiệm viết tiếp những trang sử mới bằng khát vọng cống hiến.

Thu Hoàn

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI