Mâm cỗ đầy màu sắc để tiễn ông Công ông Táo cũng chính là khoảnh khắc để các thành viên trong gia đình gắn kết.
Đến ngày gói bánh tét, mọi người bỗng có mặt đông đủ, mỗi người chọn một chỗ trên tấm chiếu
Ngày 6/2, dân mạng tiếp tục dậy sóng trước clip mẹ chồng nàng "dạy bảo" nàng dâu sau một clip được đăng lên trước đó.
“Cho tôi vào ngồi thay chị vợ 3 phút thôi, tôi thay trời hành đạo”; "Không thể chấp nhận nổi được cái kiểu mẹ chồng bênh chồng như thế này"...
Chỉ cần được ngồi bên má, cùng làm ra những chiếc bánh của ký ức đã là một cái tết đủ đầy, trọn vẹn.
Ngoài mứt dừa non, mứt dừa dẻo vốn rất nổi tiếng, tôi còn khoái ăn mứt dừa nước do chính tay mẹ làm.
Có một thứ âm thanh riêng như một loại thông báo mùa về. Ấy là tiếng lá cọ vào nhau khi bàn tay mẹ vuốt dọc cành mai, chầm chậm, kiên nhẫn.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà xuân về luôn gợi lên trong tâm thức mỗi người giá trị của sự đoàn viên, sum vầy.
Phụ nữ đôi khi vì quá yêu mà chấp nhận choàng gánh. Nhưng đường hôn nhân vừa xa vừa dài, có ai gánh nặng một mình mà không mỏi.
Hình như cậu Út đã gom hết bao thứ hay ho của tết ở mọi nơi, đem về làng quê xa xôi.
Tới tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in mùi thơm cốm sữa thủ công quê nhà.
Những ngày tết yêu thương đã được chúng tôi nâng niu xếp vào ngăn kéo ký ức, tựa như việc cất giữ các bao lì xì tinh tươm
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Với người nội trợ, công thức thông thường có thể vô hiệu vì khó mô tả công việc và xác định thời gian làm việc.
Không phải tủ, chẳng phải vali, đó là chiếc thùng bằng thiếc ngoại tôi hay để ở góc nhà. Trong đó, ngoại tích trữ, cất giữ biết bao niềm vui ngày tết.
Tôi kéo vali đi, bánh xe lăn sột soạt, âm thanh lẻ loi giữa đồng quê vắng. Trong sự vắng lặng đó, nỗi nhớ lại có hình hài rõ nhất.
Họ vẫn được nhìn nhận là mạnh mẽ, nhưng ít ai biết những đêm mất ngủ, những cơn hoảng loạn và nguy cơ trầm cảm của họ.
Được bên mẹ trong mọi việc, mùa xuân với tôi vì thế trở nên viên mãn, như thể chỉ cần còn mẹ là còn đầy ắp tình thân.
Xà lam - chỉ nghe tên thôi đã thấy lòng dấy lên một nỗi tò mò, như thể gọi về hương vị của một miền quê nghèo mộc mạc.
Rời nhà đi xa, trải nhiều sóng gió được mất trong đời tôi mới hiểu: nơi bình yên nhất, nơi đáng sống nhất là nhà mình.
Nơi bậu cửa, những người già ngồi đó, để cảm giác mình vẫn còn ở gần con, gần cháu.
Những món tráng miệng ngọt ngào, ấm nóng chính là sợi dây gắn kết các thành viên trong gia đình.
Một sớm mai, hoa tràm bỗng rộ lên tấm áo mỏng màu vàng chanh. Nhìn từ xa, cả triền cây như dệt bằng nắng non bừng sáng.
Theo nhịp đung đưa, tiếng kêu cót két như đánh thức mọi ký ức và nỗi nhớ tuổi thơ.
Cứ mỗi độ cuối năm, tôi hay tần ngần ngắm nhìn những trái dưa hấu da xanh đen căng bóng trên lề đường.