Kế hoạch ăn tết quê phải hủy đột ngột

29/01/2021 - 05:36

PNO - Tết xa quê thì sao? Đâu phải mình chúng tôi không được về với mẹ. Có bao nhiêu người phải xa nhà ăn bờ ngủ bụi, giữ an toàn cho chúng tôi từ các mùa COVID-19 trước.

​Bạn biết không, hôm qua, nghe tin các ca nhiễm COVID-19, tôi đã bật khóc dù nơi tôi ở cách địa phương phát sinh dịch bệnh khá xa.

Bạn biết không, từ hơn chục ngày trước tôi đã chăm chỉ xé lịch hàng ngày. Nhìn những tờ lịch mỏng rơi xuống, tôi khấp khởi mừng vì ngày về với mẹ ngày càng gần.

Ba trăm mấy chục ngày đã qua, chỉ còn mười ba, mười mười hai, mười một... ngày nữa là tôi được về quê ăn tết cùng ba mẹ và các em, các cháu. Nhưng tôi phải dừng ở con số: còn mười ngày nữa.

Bất ngờ nghe tin dịch, tôi bàng hoàng nghĩ đã mất tết - Ảnh minh họa
Bất ngờ nghe tin dịch, tôi bàng hoàng nghĩ đã... mất tết - Ảnh minh họa

Tôi đã lên danh sách những thứ cần mua để mang về biếu mẹ. Là mấy trái xoài cát Hoà Lộc mà quê tôi giờ này không có, dù giá nó hơn trăm nghìn một ký, cái giá mà tôi không bao giờ mua để ăn.

Tôi sẽ mua về ký măng khô thậ​​t ngon để mẹ ninh chân giò. Quê tôi đồng chiêm trũng, hoa trái theo mùa, nên tôi sẽ mang về tặng mẹ ký lạp xưởng, ít bịch hạt hướng dương hay bịch nấm đông cô sạch bạn tôi tự trồng tự phơi. 

Tôi đã dắt hai con đi siêu thị, mua cho hai đứa hai bộ đồ. Dù hai đứa con tôi chuyên mặc đồng phục của trường, nhưng tết mà, cũng phải có đồ mới “coi được” để đi chúc tết.

Tôi đã xa nhà cả năm, dù ngày thường tiết kiệm, nhưng khi về mẹ cũng nên tươm tất chút. Tôi không mấy chú ý đến thiên hạ nói gì về mình, nhưng để ai đó nói bố mẹ là điều tôi không muốn...

Nghe tin có dịch, tôi gọi cho mẹ và hai đứa em. Mẹ lo lắng nhưng chỉ nói: “Mấy chị em bàn bạc xem. Không về cũng được, tình hình chẳng biết thế nào.”

Và rồi mẹ tôi gọi điện, nói tôi đừng về. Không phải bi quan, hoang mang hay hoảng loạn, nhưng "ở đâu cứ ở yên đó" mới là sáng suốt, không thành gánh nặng cho đất nước.

Chưa kể, tôi có thể về nhà ăn tết suôn sẻ, nhưng khi chuẩn bị đi lại vướng phong toả thì sao, mẹ con tôi sẽ bị kẹt lại, hoặc phải cách ly. Rồi công việc của tôi thế nào. Hai con tôi học hành ra sao?

Mẹ tôi, một người phụ nữ văn hóa lớp Ba, nhờ đi thanh niên xung phong mà có thêm ít chữ đủ biết đọc biết viết. Mẹ tôi chưa nói đến trách nhiệm công dân, đầu tiên mẹ lo cho con cháu mẹ, bởi mẹ hiểu, giữ mình bình an cũng là chung tay đẩy lùi dịch bệnh. Mỗi người khỏe sẽ có cộng đồng khỏe.

Và tôi quyết định sẽ không về quê nữa. Tết xa quê thì sao? Có bao người cũng như tôi chứ đâu phải mình chúng tôi. Còn bao nhiêu y bác sỹ, công an, quân đội làm nhiệm vụ, phải ăn bờ ngủ bụi có biết tết là gì.

Tôi nhìn quanh nhà. Mở tủ lạnh thấy trống trơn vì mấy hôm nay tôi bắt đầu mua kiểu "bữa nào ăn bữa đó". Quanh nhà tôi cũng không có hoa kiểng hay sửa soạn gì, vì mẹ con luôn trong tâm lý tết sẽ đóng cửa về quê.

Buổi chiều, tôi lập một kế hoạch khác cho ba mẹ con. Đầu tiên là mua ít tôm cá khô, rồi đặt mua chút bánh mứt, vài thứ hạt, đặt cho con cái bánh chưng, nửa ký giò. Tôi định bụng tới gần tết muối hũ dưa, hũ kiệu, mua thêm cành tuyết mai cho nhà có không khí. Mấy thùng xốp ngoài ban công đang phơi đất, tôi sẽ gieo ít hạt rau cho nhà có màu xanh.

Tôi vừa lên kế hoạch vừa nghĩ, có khi nào mình chuẩn bị hết, rồi tới ngày nghỉ tết, dịch được dập êm, tôi phải gom hết mang về góp tết với mẹ.

Lúc đó. Rất vô thức, tôi đã nở nụ cười. Viễn cảnh tươi đẹp quá, không riêng gì tôi mà hàng triệu người con xa quê đều mong điều ấy.

Chúng tôi sẽ tuân thủ lời mẹ ai ở đâu ở yên đấy - Ảnh minh họa
Chúng tôi sẽ tuân thủ lời mẹ "ai ở đâu ở yên đấy" - Ảnh minh họa

Năm nào tôi cũng về quê ăn tết mà còn nôn nao, nói gì những người tha phương nhiều năm. Để quyết định năm nay về ăn tết, họ đã tính toán, cân nhắc, nâng lên hạ xuống bao lần. Dịch bệnh ập tới có ai ngờ. Và dù bị động, tôi nghĩ ai cũng đang cố xoay xở trong khả năng, lòng không nguôi hy vọng. 

Tôi ra đường, dòng người qua lại, ai cũng khẩu trang kín, tôi mong từ ý thức này, dịch sẽ nhanh dập tắt. Để chúng tôi, những người con xa quê, tết đến không phải vừa lau nước mắt vừa hát: "Mẹ ơi, con xuân nay vắng nhà...."

Như Quỳnh

 
Array ( [news_id] => 1426684 [news_title] => Kế hoạch ăn tết quê phải hủy đột ngột [news_title_seo] => Kế hoạch ăn tết quê phải hủy đột ngột [news_supertitle] => [news_picture] => ke-hoach-ve-que-an-tet-huy-ngang-xuong_7851611851825.jpg [news_subcontent] => Và tôi quyết định sẽ không về nữa. Tết xa quê thì sao? Đâu phải mình chúng tôi kẹt lại thành phố. [news_subcontent_seo] => Và tôi quyết định sẽ không về nữa. Tết xa quê thì sao? Đâu phải mình chúng tôi kẹt lại thành phố. [news_headline] => Tết xa quê thì sao? Đâu phải mình chúng tôi không được về với mẹ. Có bao nhiêu người phải xa nhà ăn bờ ngủ bụi, giữ an toàn cho chúng tôi từ các mùa COVID-19 trước. [news_content] =>

​Bạn biết không, hôm qua, nghe tin các ca nhiễm COVID-19, tôi đã bật khóc dù nơi tôi ở cách địa phương phát sinh dịch bệnh khá xa.

Bạn biết không, từ hơn chục ngày trước tôi đã chăm chỉ xé lịch hàng ngày. Nhìn những tờ lịch mỏng rơi xuống, tôi khấp khởi mừng vì ngày về với mẹ ngày càng gần.

Ba trăm mấy chục ngày đã qua, chỉ còn mười ba, mười mười hai, mười một... ngày nữa là tôi được về quê ăn tết cùng ba mẹ và các em, các cháu. Nhưng tôi phải dừng ở con số: còn mười ngày nữa.

Bất ngờ nghe tin dịch, tôi bàng hoàng nghĩ đã mất tết - Ảnh minh họa
Bất ngờ nghe tin dịch, tôi bàng hoàng nghĩ đã... mất tết - Ảnh minh họa

Tôi đã lên danh sách những thứ cần mua để mang về biếu mẹ. Là mấy trái xoài cát Hoà Lộc mà quê tôi giờ này không có, dù giá nó hơn trăm nghìn một ký, cái giá mà tôi không bao giờ mua để ăn.

Tôi sẽ mua về ký măng khô thậ​​t ngon để mẹ ninh chân giò. Quê tôi đồng chiêm trũng, hoa trái theo mùa, nên tôi sẽ mang về tặng mẹ ký lạp xưởng, ít bịch hạt hướng dương hay bịch nấm đông cô sạch bạn tôi tự trồng tự phơi. 

Tôi đã dắt hai con đi siêu thị, mua cho hai đứa hai bộ đồ. Dù hai đứa con tôi chuyên mặc đồng phục của trường, nhưng tết mà, cũng phải có đồ mới “coi được” để đi chúc tết.

Tôi đã xa nhà cả năm, dù ngày thường tiết kiệm, nhưng khi về mẹ cũng nên tươm tất chút. Tôi không mấy chú ý đến thiên hạ nói gì về mình, nhưng để ai đó nói bố mẹ là điều tôi không muốn...

Nghe tin có dịch, tôi gọi cho mẹ và hai đứa em. Mẹ lo lắng nhưng chỉ nói: “Mấy chị em bàn bạc xem. Không về cũng được, tình hình chẳng biết thế nào.”

Và rồi mẹ tôi gọi điện, nói tôi đừng về. Không phải bi quan, hoang mang hay hoảng loạn, nhưng "ở đâu cứ ở yên đó" mới là sáng suốt, không thành gánh nặng cho đất nước.

Chưa kể, tôi có thể về nhà ăn tết suôn sẻ, nhưng khi chuẩn bị đi lại vướng phong toả thì sao, mẹ con tôi sẽ bị kẹt lại, hoặc phải cách ly. Rồi công việc của tôi thế nào. Hai con tôi học hành ra sao?

Mẹ tôi, một người phụ nữ văn hóa lớp Ba, nhờ đi thanh niên xung phong mà có thêm ít chữ đủ biết đọc biết viết. Mẹ tôi chưa nói đến trách nhiệm công dân, đầu tiên mẹ lo cho con cháu mẹ, bởi mẹ hiểu, giữ mình bình an cũng là chung tay đẩy lùi dịch bệnh. Mỗi người khỏe sẽ có cộng đồng khỏe.

Và tôi quyết định sẽ không về quê nữa. Tết xa quê thì sao? Có bao người cũng như tôi chứ đâu phải mình chúng tôi. Còn bao nhiêu y bác sỹ, công an, quân đội làm nhiệm vụ, phải ăn bờ ngủ bụi có biết tết là gì.

Tôi nhìn quanh nhà. Mở tủ lạnh thấy trống trơn vì mấy hôm nay tôi bắt đầu mua kiểu "bữa nào ăn bữa đó". Quanh nhà tôi cũng không có hoa kiểng hay sửa soạn gì, vì mẹ con luôn trong tâm lý tết sẽ đóng cửa về quê.

Buổi chiều, tôi lập một kế hoạch khác cho ba mẹ con. Đầu tiên là mua ít tôm cá khô, rồi đặt mua chút bánh mứt, vài thứ hạt, đặt cho con cái bánh chưng, nửa ký giò. Tôi định bụng tới gần tết muối hũ dưa, hũ kiệu, mua thêm cành tuyết mai cho nhà có không khí. Mấy thùng xốp ngoài ban công đang phơi đất, tôi sẽ gieo ít hạt rau cho nhà có màu xanh.

Tôi vừa lên kế hoạch vừa nghĩ, có khi nào mình chuẩn bị hết, rồi tới ngày nghỉ tết, dịch được dập êm, tôi phải gom hết mang về góp tết với mẹ.

Lúc đó. Rất vô thức, tôi đã nở nụ cười. Viễn cảnh tươi đẹp quá, không riêng gì tôi mà hàng triệu người con xa quê đều mong điều ấy.

Chúng tôi sẽ tuân thủ lời mẹ ai ở đâu ở yên đấy - Ảnh minh họa
Chúng tôi sẽ tuân thủ lời mẹ "ai ở đâu ở yên đấy" - Ảnh minh họa

Năm nào tôi cũng về quê ăn tết mà còn nôn nao, nói gì những người tha phương nhiều năm. Để quyết định năm nay về ăn tết, họ đã tính toán, cân nhắc, nâng lên hạ xuống bao lần. Dịch bệnh ập tới có ai ngờ. Và dù bị động, tôi nghĩ ai cũng đang cố xoay xở trong khả năng, lòng không nguôi hy vọng. 

Tôi ra đường, dòng người qua lại, ai cũng khẩu trang kín, tôi mong từ ý thức này, dịch sẽ nhanh dập tắt. Để chúng tôi, những người con xa quê, tết đến không phải vừa lau nước mắt vừa hát: "Mẹ ơi, con xuân nay vắng nhà...."

Như Quỳnh

[news_source] => [news_tag] => dịch bệnh,phòng dịch,huỷ kế hoạch về quê,về quê ăn tết [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-01-28 20:14:42 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-29 05:36:03 [news_relate_news] => 1426689,1426682,1426634, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 9079 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ke-hoach-an-tet-que-phai-huy-dot-ngot-a1426684.html [tag] => dịch bệnhphòng dịchhuỷ kế hoạch về quêvề quê ăn tết [daynews2] => 2021-01-29 05:36 [daynews] => 29/01/2021 - 05:36 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Âm thanh tháng Chạp

    Âm thanh tháng Chạp

    16-01-2022 05:55

    Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.

  • Rời bỏ quê khi tết cận kề

    Rời bỏ quê khi tết cận kề

    15-01-2022 17:37

    Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.

  • Các chị cọp “cân” được hết!

    Các chị cọp “cân” được hết!

    15-01-2022 10:45

    Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.

  • Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    15-01-2022 05:54

    Cặp đôi A.H. và M.T. không có nhiều thứ thuộc về vật chất hữu hình, nhưng họ luôn biết ơn vì đã tìm thấy nhau.

  • Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    14-01-2022 18:52

    Chúng ta thường chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn cùng những người xung quanh để tìm sự đồng cảm, nhưng chuyện về mối quan hệ của hai người là ngoại lệ.

  • Ghen đến cạn tình

    Ghen đến cạn tình

    14-01-2022 11:39

    Đã nhiều lần chị đặt giả thuyết chồng mình có bồ rồi tự hành hạ bằng cơn ghen trong ảo tưởng. Nhưng lần này, “tiểu tam” đã thực sự xuất hiện.

  • Vợ chỉ yêu tiền

    Vợ chỉ yêu tiền

    14-01-2022 06:00

    Con trai trêu: "Trước mẹ yêu bố con mình, giờ mẹ yêu tiền, cũng là yêu cả thôi”. Bà Hồng cười, mắng thằng con chỉ nói vớ vẩn, nhưng có lý.

  • Tháng Chạp xưa

    Tháng Chạp xưa

    13-01-2022 22:17

    Mỗi năm, vào mùa này, tôi lại ngóng tiếng chim báo hiệu mùa vui, già rồi mà nỗi chờ mong xuân về tết đến trong tôi vẫn còn da diết.

  • Hai tuần cách ly chồng

    Hai tuần cách ly chồng

    13-01-2022 18:43

    Hai tuần dằng dặc cũng qua. Bọn trẻ lại vui mừng ôm chầm lấy bố, dù hai bên vẫn cách nhau bởi tấm khẩu trang.

  • Về với mẹ, có nắm tay mẹ?

    Về với mẹ, có nắm tay mẹ?

    13-01-2022 15:20

    Tôi phải tập nắm tay của mẹ nhiều hơn, để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều trở nên ý nghĩa.

  • Nhà mình luôn có chị, có em…

    Nhà mình luôn có chị, có em…

    13-01-2022 05:41

    Nhiều người nói, lập gia đình rồi thì anh chị em ít quan tâm tới nhau. Nhận xét ấy không sai, nhưng với anh chị em tôi chưa đúng.

  • Cạn sức chịu đựng mới buông tay

    Cạn sức chịu đựng mới buông tay

    12-01-2022 19:44

    Chị hàng xóm của tôi vừa ra tòa ly hôn. Chị nói, chị đã hy sinh quá nhiều, chịu đựng quá nhiều, đau khổ quá nhiều.

  • Tiếng gầm của mẹ

    Tiếng gầm của mẹ

    12-01-2022 10:54

    Có lần, tôi bất giác hỏi con gái: "Mẹ đã bao giờ đánh con chưa?". Cô bé ngước mắt nhìn tôi rồi nghiêm túc nói: "Một lần mẹ ạ".

  • Phải được sống bên nhau

    Phải được sống bên nhau

    12-01-2022 05:50

    Điều khiến một đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh và hạnh phúc phải là những hành động xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiện của chính bố mẹ mình.

  • Đánh con liệu có gây nghiện?

    Đánh con liệu có gây nghiện?

    11-01-2022 18:30

    Hôm nay lại thêm dòng tin về bé gái 2 tuổi bị cha hờ đạp chết. Thói quen đánh con trong các gia đình đang là mối nguy hiểm với trẻ em.

  • Người cha 5 năm trời kiện con gái chiếm nhà đã qua đời vì COVID-19

    Người cha 5 năm trời kiện con gái chiếm nhà đã qua đời vì COVID-19

    11-01-2022 10:17

    Ông Nguyễn Văn T. - người cha 5 năm ròng ôm đơn kiện con gái ruột lừa chiếm nhà - nay đã về cõi vĩnh hằng vì mắc COVID-19.

  • Đứa con riêng bơ vơ

    Đứa con riêng bơ vơ

    11-01-2022 06:00

    "Cô lấy thằng Thiên mà có biết nó có một đời vợ, có con gái 4 tuổi rồi không?". Em tái mặt, giỏ thức ăn rơi xuống đất...

  • Cứ để con viết như con cảm nhận

    Cứ để con viết như con cảm nhận

    10-01-2022 19:43

    Cây bút thần kỳ dù viết rất hay nhưng những điều nó viết ra lại là giả dối. Và như thế, người lớn tạo cho trẻ một thế giới sai sự thật.