PNO - Tôi dư sức lo cho các cháu nhưng vì chị không chịu mở lời tử tế, lại còn coi thường anh trai tôi nên tôi vờ như không hiểu.
| Chia sẻ bài viết: |
K.K Cách đây 7 phút
Sống gì cũng đem ra so đo thì cuối cùng người mệt nhất lại là chính mình.
Ngọc Dương Cách đây 8 phút
Thái độ chê chồng trước mặt em chồng là vỗ mặt. Kệ bả luôn đi, mẹ sân si thì con khổ. Bạn cho tiền khéo còn bị chửi, làm ơn mắc oán đó.
Yến Nguyễn Cách đây 10 phút
Lo cho cháu được thì lo nếu mình có khả năng, chấp chị dâu làm gì. Cháu là cháu mình. Bạn cũng hơn thua lắm cơ.
Trần Thị Oanh Cách đây 11 phút
Thôi thông cảm, chị ấy không bằng nên tự ti, mặc cảm. Chính vì thế mới hay xù lông nhím lên.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".
Vợ chồng em đang ly thân. Chuyện bắt đầu từ việc anh ấy nghi ngờ em ngoại tình, trong khi em thực sự không có gì khuất tất.
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?
Bây giờ từ chối lòng tốt của chị, cho con ra ở riêng thì sợ chị tự ái, còn đồng ý cho con ở nhờ thì sợ phát sinh phiền toái.
Nỗi đau của cậu mợ và sự xót xa của mẹ chồng em là có thật nhưng họ không có quyền dùng nguồn gen của em vì bất cứ mục đích nào.
Bình thường, người ta thất tình thì có thể kêu than, khóc lóc... còn em chỉ biết chống chọi với nỗi đau một mình vì em yêu người cùng giới.
Chồng vô tâm, tôi rất muốn ly thân để anh nhìn nhận lại mọi chuyện và thay đổi. Thế nhưng, tôi lại lo chồng giận tôi bỏ đi rồi ly hôn thật.
Nếu bạn vội vàng kết tội anh ấy ngoại tình khi chưa có bằng chứng xác thực, khoảng cách xa xôi rất dễ đẩy vợ chồng bạn vào thế đối đầu.
Bạn đang nỗ lực sửa sai bằng cách giao ra sự tự do nhưng quên rằng, định vị chỉ quản lý được thân xác, không quản lý được lòng tin…
Con gái không hề né tránh mà coi chuyện có bạn trai ở tuổi 17 là hết sức bình thường. Là mẹ, sao tôi bình chân như vại được?
Sự tổn thương này cần có thời gian để chữa lành. Bạn có quyền được khóc cho những năm tháng thanh xuân một mình ôm con vượt cạn ngày ấy.
Rất khó để chữa lành hôn nhân nếu người gây tổn thương chỉ đổ lỗi cho bạn đời mà không nhìn lại chính mình.
Tôi đang đối mặt với một áp lực lớn từ chuyện phòng ngủ mà không biết phải giải quyết thế nào.
Được làm việc mình thích, được giao tiếp xã hội, lại có thêm thu nhập, người già sẽ cảm thấy mình có ích, có giá trị, nhờ vậy sống vui, sống khỏe.
Một người đàn ông thật lòng yêu em sẽ không nỡ để em khóc hay lặng lẽ chờ đợi một mình nơi xa lạ.