Một lần vẫy xe cứu nạn giữa rừng

11/07/2019 - 16:00

PNO - Trước mặt chúng tôi là cảnh tượng kinh hoàng: một người đàn ông bị té xe nằm bất động, mảnh vỡ của chiếc xe văng tứ tung. Thấy có người, ông yếu ớt giơ tay cầu cứu.

Vừa nghỉ hè, tôi lên ngay kế hoạch đưa hai con đi du lịch. Vì muốn các con được trải nghiệm, tôi đã thiết kế một tour đặc biệt: con trai lớn tự mang ba-lô và lo đồ đạc; con gái nhỏ mới 6 tháng được tôi địu trước ngực. Ba mẹ con tôi ra Bến Thành bắt xe buýt, thẳng tiến Cần Giờ. 

Mot lan vay xe cuu nan giua rung
Mẹ con tôi đi dã ngoại hè. Hình minh họa.

 Bác xe ôm vòng xe lại gần, la lên: “Ông D., tôi quen!”. Thấy tôi có con nhỏ, một bác hỏi mẹ con tôi dừng giúp ông D. hay đi tiếp cho kịp giờ nhận phòng, nghỉ ngơi. Tôi trao quyền lựa chọn cho con trai: “Con quyết đi”, dù tôi biết chắc câu trả lời của con.Qua phà Bình Khánh, mẹ con tôi đón hai chiếc xe ôm. Tôi muốn con được thoải mái hít thở không khí trong lành của rừng ngập mặn - khu dự trữ sinh quyển thế giới - và tiện nhờ bác xe ôm giảng giải cho cậu trai lớn về vài loại cây cối xứ này. Thế nhưng, đi chưa xa thì trước mặt chúng tôi là cảnh tượng kinh hoàng: một người đàn ông bị té xe nằm bất động, mảnh vỡ của chiếc xe văng tứ tung. Thấy có người, ông yếu ớt giơ tay cầu cứu. 

Thế là sau câu khẳng định phải giúp người hoạn nạn của cậu con trai vừa “tốt nghiệp… lớp Một”, mẹ con tôi có mấy tiếng đồng hồ kẹt trong rừng vắng. 

Có lẽ ông D. nằm đã lâu, mất sức nên không nói được. Ông nằm như dán vào mặt đường đang hầm hập bốc mùi nhựa dưới nắng trưa gay gắt. Chúng tôi đang bối rối thì có một chị có vẻ là người địa phương xuất hiện. Một tiếng trước, chị thấy ông D. nằm như thế, hỏi thì ông còn nói được là vừa nhậu ở quán trong ruộng, cách đường chừng 1-2km. Chị lội bộ vào quán nhờ người hỗ trợ nhưng không được giúp đỡ.

Trạm y tế huyện cách nơi chúng tôi đang đứng khoảng 35km. Theo suy đoán của tôi, xương hai chân nạn nhân gãy, có miếng xương còn chòi cả ra ngoài da. Tôi yêu cầu mọi người để ông D. nằm im.

Con trai tôi lục cốp xe tìm áo mưa đắp lên ông D. cho đỡ nắng, tôi lấy điện thoại gọi cấp cứu để rồi ngớ ra khi không ai biết số điện thoại. Tôi bèn ôm con ra đường vẫy xe nhờ đưa ông D. đi bệnh viện. Đường vắng, rất lâu mới có xe qua mà tài xế làm lơ hoặc cố tình đánh võng tránh chúng tôi. 

Vẫy chán, tôi bế con nhỏ vào lề. Lúc này, bác xe ôm sau một hồi bực bội lục tung danh bạ điện thoại, cũng gọi được cho người quen của ông D. Thấy yên tâm, chúng tôi lên xe đi tiếp vì sợ con gái nhỏ cảm nắng. 

Mot lan vay xe cuu nan giua rung
Tôi vẫy xe quá lâu  nhưng không tài xế nào dừng. Hình minh họa

Thế là chuyến du lịch của mẹ con tôi thêm một trải nghiệm nhớ đời: trước khi đến vùng nào cũng phải chuẩn bị sẵn số máy khẩn cấp, tra Google trước địa chỉ các nơi quan trọng như đồn công an, trạm y tế, bệnh viện dọc đường đi. Còn tôi, có sẵn câu chuyện tình huống để dạy con về việc phải cứu người bị nạn. “Con nghĩ xem, nếu hôm ấy chúng ta không dừng lại, liệu có ai tìm ra người nhà của ông D. để đưa ông ấy đi bệnh viện không? Và liệu ông còn sống không?...”.

Hoàng Hương

 
Array ( [news_id] => 124207 [news_title] => Một lần vẫy xe cứu nạn giữa rừng [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 159314_asian-mother-walks-with-her-mixed-race-boys-in-a-sydney-suburban-park-austockphoto-000010284- [news_subcontent] => Trước mặt chúng tôi là cảnh tượng kinh hoàng: một người đàn ông bị té xe nằm bất động, mảnh vỡ của chiếc xe văng tứ tung. Thấy có người, ông yếu ớt giơ tay cầu cứu. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Trước mặt chúng tôi là cảnh tượng kinh hoàng: một người đàn ông bị té xe nằm bất động, mảnh vỡ của chiếc xe văng tứ tung. Thấy có người, ông yếu ớt giơ tay cầu cứu. [news_content] =>

Vừa nghỉ hè, tôi lên ngay kế hoạch đưa hai con đi du lịch. Vì muốn các con được trải nghiệm, tôi đã thiết kế một tour đặc biệt: con trai lớn tự mang ba-lô và lo đồ đạc; con gái nhỏ mới 6 tháng được tôi địu trước ngực. Ba mẹ con tôi ra Bến Thành bắt xe buýt, thẳng tiến Cần Giờ. 

Mot lan vay xe cuu nan giua rung
Mẹ con tôi đi dã ngoại hè. Hình minh họa.

 Bác xe ôm vòng xe lại gần, la lên: “Ông D., tôi quen!”. Thấy tôi có con nhỏ, một bác hỏi mẹ con tôi dừng giúp ông D. hay đi tiếp cho kịp giờ nhận phòng, nghỉ ngơi. Tôi trao quyền lựa chọn cho con trai: “Con quyết đi”, dù tôi biết chắc câu trả lời của con.Qua phà Bình Khánh, mẹ con tôi đón hai chiếc xe ôm. Tôi muốn con được thoải mái hít thở không khí trong lành của rừng ngập mặn - khu dự trữ sinh quyển thế giới - và tiện nhờ bác xe ôm giảng giải cho cậu trai lớn về vài loại cây cối xứ này. Thế nhưng, đi chưa xa thì trước mặt chúng tôi là cảnh tượng kinh hoàng: một người đàn ông bị té xe nằm bất động, mảnh vỡ của chiếc xe văng tứ tung. Thấy có người, ông yếu ớt giơ tay cầu cứu. 

Thế là sau câu khẳng định phải giúp người hoạn nạn của cậu con trai vừa “tốt nghiệp… lớp Một”, mẹ con tôi có mấy tiếng đồng hồ kẹt trong rừng vắng. 

Có lẽ ông D. nằm đã lâu, mất sức nên không nói được. Ông nằm như dán vào mặt đường đang hầm hập bốc mùi nhựa dưới nắng trưa gay gắt. Chúng tôi đang bối rối thì có một chị có vẻ là người địa phương xuất hiện. Một tiếng trước, chị thấy ông D. nằm như thế, hỏi thì ông còn nói được là vừa nhậu ở quán trong ruộng, cách đường chừng 1-2km. Chị lội bộ vào quán nhờ người hỗ trợ nhưng không được giúp đỡ.

Trạm y tế huyện cách nơi chúng tôi đang đứng khoảng 35km. Theo suy đoán của tôi, xương hai chân nạn nhân gãy, có miếng xương còn chòi cả ra ngoài da. Tôi yêu cầu mọi người để ông D. nằm im.

Con trai tôi lục cốp xe tìm áo mưa đắp lên ông D. cho đỡ nắng, tôi lấy điện thoại gọi cấp cứu để rồi ngớ ra khi không ai biết số điện thoại. Tôi bèn ôm con ra đường vẫy xe nhờ đưa ông D. đi bệnh viện. Đường vắng, rất lâu mới có xe qua mà tài xế làm lơ hoặc cố tình đánh võng tránh chúng tôi. 

Vẫy chán, tôi bế con nhỏ vào lề. Lúc này, bác xe ôm sau một hồi bực bội lục tung danh bạ điện thoại, cũng gọi được cho người quen của ông D. Thấy yên tâm, chúng tôi lên xe đi tiếp vì sợ con gái nhỏ cảm nắng. 

Mot lan vay xe cuu nan giua rung
Tôi vẫy xe quá lâu  nhưng không tài xế nào dừng. Hình minh họa

Thế là chuyến du lịch của mẹ con tôi thêm một trải nghiệm nhớ đời: trước khi đến vùng nào cũng phải chuẩn bị sẵn số máy khẩn cấp, tra Google trước địa chỉ các nơi quan trọng như đồn công an, trạm y tế, bệnh viện dọc đường đi. Còn tôi, có sẵn câu chuyện tình huống để dạy con về việc phải cứu người bị nạn. “Con nghĩ xem, nếu hôm ấy chúng ta không dừng lại, liệu có ai tìm ra người nhà của ông D. để đưa ông ấy đi bệnh viện không? Và liệu ông còn sống không?...”.

Hoàng Hương

[news_source] => [news_tag] => say xỉn té xe,đi Cần Giờ,dạy con kỹ năng sống,cho con mùa hè,dã ngoại [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-07-11 16:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-07-11 16:00:00 [news_relate_news] => 124198,124367,124377,138889,138904 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/mot-lan-vay-xe-cuu-nan-giua-rung-159314/ [news_urlid] => 159314 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1581 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/mot-lan-vay-xe-cuu-nan-giua-rung-a124207.html [tag] => say xỉn té xeđi Cần Giờdạy con kỹ năng sốngcho con mùa hèdã ngoại [daynews2] => 2019-07-11 16:00 [daynews] => 11/07/2019 - 16:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.