Những đứa trẻ sau lưng mẹ

12/03/2026 - 17:30

PNO - Rất nhiều lần như sáng nay tôi cố tình đi làm sớm. Thật nhiều cảm xúc khi một sáng đầu năm thư thả cho xe chạy thật chậm, ngắm những đứa trẻ ngồi sau lưng mẹ đến trường.

Lần nào cũng vậy, cứ nhìn thấy một hình hài nhỏ bé, mái tóc tơ sóng sánh, trong tôi lại trào dâng một niềm thương kỳ lạ. Tôi như thấy trước mắt một cuốn sách mới với bao điều hấp dẫn đang chờ tay người mở. Tôi cũng thấy cả thơ ấu ngày càng xa xôi của chính mình.

Ảnh mang tính minh họa - Beo_GEM.AI
Ảnh mang tính minh họa - Beo_GEM.AI

Tôi đã đi qua tuổi ngồi sau lưng người lớn từ rất lâu rồi. Không còn vòng tay ôm lấy tấm lưng to bè, đôi chân đung đưa theo nhịp xe, nghe tiếng dặn dò nho nhỏ trước khi được cha dúi cho mấy tờ bạc lẻ. Những buổi sáng đến trường ngày ấy, tôi đã đi qua nhẹ như đụn mây lơ đãng.

Những đứa trẻ hôm nay, có em ngái ngủ, gục đầu vào lưng cha mẹ; có em quay ngang quay dọc, đôi mắt trong veo nhìn dòng xe cộ đông dần như nhìn một thế giới lạ lẫm hấp dẫn. Tôi ước có thể nói với các em rằng các em đang mang theo cả một miền ký ức vô giá cho mình và cho những người đi ngược chiều thời gian như tôi.

Những buổi sáng như thế này giống một khoảng lặng hiếm hoi. Người lớn tất bật với cơm áo, với những kế hoạch cho năm mới. Trẻ con chỉ đơn giản là đến trường, mang theo nỗi lo rất nhỏ: hôm nay có bị gọi lên bảng, có được điểm tốt để khoe với mẹ...

Khi bé thơ, chỉ cần được ngồi sau lưng người mình tin cậy, con đường dù dài, mưa gió hay ổ gà ổ voi cũng không màng. Hơn nửa chặng đường đời, có mấy ai giữ được trong mình một trái tim thơ trẻ?

Xe tôi vẫn chạy chậm. Phía trước, cổng trường mở ra, tiếng chuông quen thuộc vang lên. Những đứa trẻ rời khỏi vòng tay cha mẹ, chạy vào sân trường, bỏ lại phía sau những ánh nhìn còn lưu luyến. Những tháng ngày ngồi sau lưng mẹ không nhiều và nhanh thôi, con sẽ vững chãi bước vào đời, thành bóng lưng vững chãi cho mẹ tựa vào một ngày không xa…

Triệu Vẽ

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI