PNO - Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề.
| Chia sẻ bài viết: |
Nhã Thuyên Cách đây 0 giờ
Có người bảo đàn ông phải là trụ cột mới đúng. Tôi không đồng ý. Gia đình không phải cuộc thi xem ai làm trụ cột. Gia đình là nơi người mạnh lúc này đỡ người yếu lúc khác. Hôm nay vợ gánh kinh tế, biết đâu vài năm nữa chồng lại là người vực cả nhà dậy.
Hồng Hoa Cách đây 0 giờ
Theo mình, phụ nữ làm trụ cột không đáng thương. Điều đáng thương là làm trụ cột nhưng vẫn bị xem đó là nghĩa vụ đương nhiên, không được ghi nhận và không nhận lại sự đồng hành từ người bạn đời. Đó mới là bi kịch thật sự.
Tùng Chi Cách đây 4 phút
Tôi biết có những người phụ nữ vừa kiếm tiền vừa thích kể công mỗi ngày. Hễ cãi nhau là lôi thu nhập ra dằn mặt. Cách đó chỉ khiến người kia ngày càng xa cách chứ không làm họ khá lên được.
Việt Anh Cách đây 5 phút
Có những người đàn ông luôn nói "tiền không quan trọng" cho đến khi vợ kiếm nhiều hơn mình. Lúc đó lòng tự ái lại nổi lên. Nếu đã tin vào bình đẳng thì phải chấp nhận cả chuyện vợ thành công hơn mình.
Cám Cách đây 10 phút
Cũng phải công bằng với đàn ông. Không phải ông chồng nào kiếm ít hơn vợ cũng vô dụng.
Quế Anh Võ Cách đây 11 phút
Nói thật, thời nay ai kiếm được nhiều tiền hơn thì người đó làm trụ cột kinh tế, bất kể nam hay nữ. Vấn đề không nằm ở giới tính mà nằm ở thái độ. Chồng kiếm ít hơn không có gì đáng xấu hổ. Xấu hổ là kiếm ít nhưng lại lười biếng, vô trách nhiệm và sĩ diện.
Tố Tâm Cách đây 13 phút
Cái khổ lớn nhất không phải kiếm tiền, mà là vừa kiếm tiền vừa phải gánh luôn trách nhiệm tinh thần của cả nhà. Nhiều người chỉ nhìn thấy đồng lương của người vợ mà quên rằng phía sau là áp lực cơm áo, học phí, tiền nhà, tiền bệnh và cả nỗi sợ thất nghiệp.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.
Sông có khúc người có lúc. Dù có thẩm quyền nhưng em hãy cân nhắc kỹ trước khi sa thải ai đó, nhất là người đã gắn bó lâu với công ty.
Tôi hết lòng với nhà chồng, nhà chồng cũng nói xem tôi như con ruột. Vậy mà tôi phát hiện cả nhà lập một nhóm chát nhưng loại tôi ra.
Hôn nhân có những giai đoạn chông chênh vì cái tôi của hai bên quá lớn. Là người muốn giữ, anh phải hạ cái tôi xuống trước.
Em là một người mẹ kiên cường. Vì con, em lại càng phải vững vàng hơn. Hãy tin sự chân thành và chuyên nghiệp sẽ mở lối đi bình an.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".
Vợ chồng em đang ly thân. Chuyện bắt đầu từ việc anh ấy nghi ngờ em ngoại tình, trong khi em thực sự không có gì khuất tất.
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?
Bây giờ từ chối lòng tốt của chị, cho con ra ở riêng thì sợ chị tự ái, còn đồng ý cho con ở nhờ thì sợ phát sinh phiền toái.
Nỗi đau của cậu mợ và sự xót xa của mẹ chồng em là có thật nhưng họ không có quyền dùng nguồn gen của em vì bất cứ mục đích nào.
Bình thường, người ta thất tình thì có thể kêu than, khóc lóc... còn em chỉ biết chống chọi với nỗi đau một mình vì em yêu người cùng giới.
Chồng vô tâm, tôi rất muốn ly thân để anh nhìn nhận lại mọi chuyện và thay đổi. Thế nhưng, tôi lại lo chồng giận tôi bỏ đi rồi ly hôn thật.
Nếu bạn vội vàng kết tội anh ấy ngoại tình khi chưa có bằng chứng xác thực, khoảng cách xa xôi rất dễ đẩy vợ chồng bạn vào thế đối đầu.
Bạn đang nỗ lực sửa sai bằng cách giao ra sự tự do nhưng quên rằng, định vị chỉ quản lý được thân xác, không quản lý được lòng tin…
Con gái không hề né tránh mà coi chuyện có bạn trai ở tuổi 17 là hết sức bình thường. Là mẹ, sao tôi bình chân như vại được?