Nỗi khổ của người vợ làm trụ cột

11/06/2026 - 07:00

PNO - Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề.

Kính gửi chị Hạnh Dung,

Mỗi ngày, em vẫn thường dõi theo tâm sự của mọi người trên báo, đồng cảm và sẻ chia với nỗi niềm của những phụ nữ cùng cảnh ngộ. Nhưng đến nay, em mới đủ can đảm viết thư cho chị, mong nhận được lời khuyên sáng suốt.

Vợ chồng em kết hôn năm 2020, khi cả hai đều 35 tuổi. Đến nay, tụi em đã có một bé gái 4 tuổi. Suốt 6 năm qua, em từng hy vọng áp lực cuộc sống và trách nhiệm làm cha sẽ khiến chồng em trưởng thành và vững vàng hơn. Nhưng thực tế không được như vậy.

Công việc của chồng em bao năm qua vẫn bấp bênh, nay làm giao hàng, mai làm thuê mướn... Thu nhập đã không ổn định mà anh còn ôm hoài bão viển vông, chỉ nhìn vào những điều xa vời mà một người thực tế, đang phải lo toan cơm áo gạo tiền từng ngày như em không cách nào thấu cảm nổi.

Vì muốn giữ hòa khí, em đều chịu đựng, lựa lời nhẹ nhàng góp ý với chồng. Thế nhưng, đáp lại em chỉ là những trận quát tháo, định kiến. Anh trách em không biết động viên, lúc nào cũng chỉ biết bàn lùi và dập tắt ý chí của anh. Những lúc ấy, em vừa bất lực vừa uất ức mà không làm gì được, chỉ im lặng vì biết có nói thêm cũng chẳng giải quyết được gì, ngược lại còn dễ chạm tự ái của anh. Bởi lẽ em đang là người có công việc, thu nhập ổn định và là trụ cột gánh vác kinh tế gia đình.

Nhiều lúc nhìn lại cuộc hôn nhân này, em không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả hết nỗi chông chênh, mệt mỏi mình đang gánh chịu. Em nên làm gì hả chị?

Thu Nguyên

Ảnh minh họa: internet
Ảnh minh họa: internet

Thu Nguyên thân mến

Hạnh Dung hiểu em im lặng vì sợ chạm vào tự ái của một người đàn ông có sự nghiệp bấp bênh hơn vợ. Nhưng chính sự im lặng chịu đựng ấy vô tình tạo nuôi dưỡng những ảo tưởng của chồng em, đồng thời đẩy em vào thế cô độc trong chính ngôi nhà của mình.

Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề. Sự tự ái của chồng em khi bị góp ý chính là tấm khiên che đậy sự tự ti. Những hoài bão viển vông, xa rời thực tế đôi khi là cách anh ấy trốn tránh thực tại bấp bênh hoặc là nỗ lực tuyệt vọng muốn chứng minh "tôi không vô dụng". Anh ấy quát tháo vì cảm thấy bị vợ nhìn thấu cái nghèo, cái khó của mình chứ không hẳn vì anh ấy ghét em.

Em nói em luôn chọn lời nhẹ nhàng để góp ý nhưng không biết lời lẽ có cho thấy em đang trong vai một người phán xử hay một người kiểm soát dòng tiền. Với người đàn ông tự ái cao, họ sẽ phản kháng. Thay vì nói: "Anh đừng mơ mộng nữa, lo làm việc thực tế đi", em có thể chuyển sang phương pháp chia nhỏ trách nhiệm cụ thể.

Em hãy ngồi lại với chồng, đưa ra các con số thực tế về chi phí sinh hoạt của gia đình, tiền học của con. Hãy nói: "Em chỉ có thể lo được khoản A, còn khoản B (tiền học của con, tiền sữa...) từ tháng này em xin phép giao lại cho chồng gánh vác. Anh tính toán xem công việc hiện tại hoặc kế hoạch mới của anh có đảm bảo được khoản này đều đặn mỗi tháng không?".

Hãy đưa anh ấy từ thế giới hoài bão chạm chân xuống mặt đất bằng chính những con số chi tiêu thực tế của đứa con. Đàn ông có thể tự ái với vợ nhưng khó lòng trốn tránh trách nhiệm cụ thể với con. Nếu kế hoạch viển vông, anh ấy sẽ tự vỡ mộng khi không nộp đủ tiền học cho con.

Em đang là người có thu nhập ổn định và lo cho gia đình, chính sự toàn vẹn này của em đôi khi lại cho chồng em một tấm đệm an toàn. Anh ấy nghĩ rằng dù mình có thất bại, có ôm mộng thì vợ vẫn lo được, nhà vẫn có cơm ăn. Chừng nào em còn gồng gánh hết, chừng đó anh ấy còn cơ hội để bay bổng.

Hãy bớt đảm đang lại một chút. Hãy cho phép mình... mệt, cho phép kinh tế gia đình thiếu hụt một chút (tất nhiên là trong tầm kiểm soát) để anh ấy nhìn thấy khoảng trống mà mình cần phải lấp đầy.

Sự im lặng của em sẽ giết chết hôn nhân nhanh hơn một trận cãi vã. Khi tâm trạng bình tĩnh, hãy nói với anh ấy thật nghiêm túc: "Em mệt rồi. Em không thể một mình kéo mãi cỗ xe này. Em tôn trọng hoài bão của anh nhưng hoài bão đó phải nuôi sống được anh trước đã".

Hãy cho chồng một thời hạn nhất định, ví dụ 6 tháng hoặc 1 năm, để thử nghiệm những gì anh ấy muốn. Nếu sau thời gian đó không có kết quả, anh ấy phải chấp nhận quay về với thực tế, tìm một công việc ổn định để cùng em nuôi con. Hãy để chồng em học cách làm người cha, người chồng thực thụ bằng hành động và trách nhiệm tài chính cụ thể, chứ không phải bằng lời nói.

Chúc em tìm lại được sự mạnh mẽ và sớm có được sự thấu hiểu từ người bạn đời.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(7)
  • Nhã Thuyên Cách đây 0 giờ

    Có người bảo đàn ông phải là trụ cột mới đúng. Tôi không đồng ý. Gia đình không phải cuộc thi xem ai làm trụ cột. Gia đình là nơi người mạnh lúc này đỡ người yếu lúc khác. Hôm nay vợ gánh kinh tế, biết đâu vài năm nữa chồng lại là người vực cả nhà dậy.

  • Hồng Hoa Cách đây 0 giờ

    Theo mình, phụ nữ làm trụ cột không đáng thương. Điều đáng thương là làm trụ cột nhưng vẫn bị xem đó là nghĩa vụ đương nhiên, không được ghi nhận và không nhận lại sự đồng hành từ người bạn đời. Đó mới là bi kịch thật sự.

  • Tùng Chi Cách đây 4 phút

    Tôi biết có những người phụ nữ vừa kiếm tiền vừa thích kể công mỗi ngày. Hễ cãi nhau là lôi thu nhập ra dằn mặt. Cách đó chỉ khiến người kia ngày càng xa cách chứ không làm họ khá lên được.

  • Việt Anh Cách đây 5 phút

    Có những người đàn ông luôn nói "tiền không quan trọng" cho đến khi vợ kiếm nhiều hơn mình. Lúc đó lòng tự ái lại nổi lên. Nếu đã tin vào bình đẳng thì phải chấp nhận cả chuyện vợ thành công hơn mình.

  • Cám Cách đây 10 phút

    Cũng phải công bằng với đàn ông. Không phải ông chồng nào kiếm ít hơn vợ cũng vô dụng.

  • Quế Anh Võ Cách đây 11 phút

    Nói thật, thời nay ai kiếm được nhiều tiền hơn thì người đó làm trụ cột kinh tế, bất kể nam hay nữ. Vấn đề không nằm ở giới tính mà nằm ở thái độ. Chồng kiếm ít hơn không có gì đáng xấu hổ. Xấu hổ là kiếm ít nhưng lại lười biếng, vô trách nhiệm và sĩ diện.

  • Tố Tâm Cách đây 13 phút

    Cái khổ lớn nhất không phải kiếm tiền, mà là vừa kiếm tiền vừa phải gánh luôn trách nhiệm tinh thần của cả nhà. Nhiều người chỉ nhìn thấy đồng lương của người vợ mà quên rằng phía sau là áp lực cơm áo, học phí, tiền nhà, tiền bệnh và cả nỗi sợ thất nghiệp.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI