PNO - PN - Tôi biết nói gì bây giờ khi có ai hỏi, sao trong ba đứa con tôi là đứa hay bị mẹ la nhất? Không lẽ lại nói tại mẹ thương con trai hơn nên ghét con gái? Hay nói con giữa ít được thương hơn con đầu và con út? Thôi thì lấy một cái lý do dễ nghe, dễ chấp nhận nhất là khắc mệnh.
| Chia sẻ bài viết: |
HH 24-12-2025 12:20:35
cố lên bạn
HH 24-12-2025 12:19:20
thôi cố lên, hãy tìm vui nơi khác, và thương các con mình. :D mình y như bạn nhưng khác là mình có 3 ông con trai, mình được sinh ra để làm những công việc cho vừa ý bà . rồi lớn lên sẽ khác, đủ tuổi biến được là biến luôn, và thế là hạnh phúc. hehe. liên hệ với mình nếu cần nhé.
Trân Kỳ 12-11-2025 01:14:52
Tôi cũng cảm thấy mẹ ghét mình, rất nhiều lần hắt hủi, tôi vô phòng là đứng dậy tắt đèn cái bụp để đi ngủ, đang tính ngồi xuống giường thì chen lên ngồi chỗ đó trước ý là muốn tôi ra khỏi phòng bà, đồ đạc của tôi trong nhà mà nằm ngoài phòng tôi chỉ hỏi tôi là vứt đi nha, ko vứt được thì quăng vứt như đồ vứt đi vậy, từ nhỏ khi học cấp 1 rồi nhưng tới giờ tôi vẫn nhớ những câu hồi xưa mẹ nói tôi “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương mà vương thì tội”…đã một vài lần khi có chuyện trong nhà tôi bắt gặp ánh mắt lạnh tanh trâng tráo của bà nhìn mình, khiến tôi bị overthinking mấy ngày liền, có lần tôi đã thử xin lỗi bà 1 cách chân thành rằng đại khái là tôi sai tôi ngu nên mới vậy thì sau đó bà im lặng và mặc kệ tôi cả tuần sau đó, và tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ xin lỗi bà 1 lần nữa để bị đối xử như vậy vì những ngày đó tôi đã thực sự rơi vào trầm cảm, có lẽ bà ko muốn chấp nhận lời xin lỗi của tôi, muốn tôi phải trả giá nhiều hơn nữa, và bà có thói quen chen vô sóc óc gây sự la mắng khi tôi đang nói chuyện với ba dù bình thường tôi nói chuyện với bà thì bà có phần tránh né ko muốn nói, ba tôi lâu lâu cho tôi 500k mà lúc nào bà cũng cản rất dữ dội đừng có cho nó..quá nhiều lần đến 1 lúc tôi chịu ko nổi nữa tôi nói ba tôi ko lấy còn rất nhiều chuyện vặt vãnh, nho nhỏ, thái độ hằng ngày nữa…nhưng thật sự khó mà kể hết. Tthật sự thì ngoài mặt bà vẫn giao tiếp với tôi khá bình thường nhưng có vẻ thật ra bên trong khoảng cách với nhau đã rất xa rồi.
Ngọc 18-07-2024 00:19:32
Tôi nghĩ chỉ có mình tôi bị như vậy. Mẹ tôi nói "biết vậy tao không đẻ mày ra". 33 năm rồi, tôi vẫn không hiểu được.
Trân Kỳ
Mẹ mình hồi mình cấp 1 nói với mình những câu như “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương và vương thì tội”, “biết vậy hồi nhỏ bóp mũi chết”…tới giờ mình gần 30 tuổi rồi vẫn nhớ
Anh 22-06-2024 13:10:46
Mình khá giống bạn này . Nhưng khác mình là con út . Từ nhỏ mình sinh ra ngoại hình của mình k đc ưu nhìn nên mình rất tự ti . Người ngoài cô lập chê bai mình buồn 10 nhưng về tới nhà bị gđ bố mẹ các a chế diễu thì tâm mình chết thật . Đè nét tất cả những ấm ức suốt 20 năm chuyện gì mẹ hay bố k vừa lòng về là sẽ trút hết lên đầu mình . Coi mình là sao chổi xấy xí k có may mắn . Gọi bảo là mình lì k bao giờ gọi gì lm luôn . Nhưng mình thấy ở tuổi đồng trang lứa của mình bạn nào tính cách cx có 1 tí lì lợm như vậy . Vậy mà bà ấy người mang danh đc gọi là mẹ lại dùng những từ ngữ cực kì thô tục tổn thương con mình . Mình nhịn tích tụ dần dần . Vì mình bt là con gái nên sẽ bị đối sử phân biệt k đc thương như 2 a hay do bạn này nói khắc mệnh hay mặt mình đáng ghét nữa . Dần mình hình thành tích cách lầm lì . Mình chán suốt ngày bị trút giận bị lôi ra so sánh với người này người kia đến mức mình muốn trầm cảm . Mình bt là bố mẹ nuôi mìn ăn hc nhưng bố mẹ đối sử với mình còn kh bằng người ngoài họ qtam mình luôn . Không biết nói như vậy có phải loại vô ơn k . Nhưng thật sự mình rất ấm ức rồi cảm giác đè nén cảm xúc khiến mình muốn bùng nổ . Đây mình cũng chỉ viết nên cho nhẹ 1 tý lòng thôi . Con cũng chẳng có ai chia sẻ hay sẽ thấu hiểu cho mình cả .
DT Mai 04-03-2024 20:09:18
Tuy hoản cảnh k giống nhau nhưng tôi vẫn cảm nhận đc sự bất công đó bởi tôi cũng thế không có nhưng đc sự nhẹ nhành và yêu thương từ mẹ và cả gia đình :((
Hồ Huỳnh Phước Hảo 14-09-2023 18:31:07
mẹ tôi hay mắng tôi và thương thằng em trai út tôi trong khi em trai tôi thì nó sướng hơn tôi đủ điều .
Trần Vy 15-04-2023 19:45:57
Tôi cũng cùng cảm giác. Tuy mẹ tôi không đánh đập tôi nhưng bà bạo lực bằng ngôn từ. Bà từng bị cha mẹ của bà bạo hành, nên giờ có lẽ bà trút giận lên tôi. Tôi nghĩ cách tốt nhất là rời xa ng như vậy, chỉ có c.sống độc lập mới khiến mình hp thật sự. Họ sinh ra ta mà còn chả yêu thương ta nổi thì thôi ko nên quá quan tâm đến. Nếu sau này họ già thì làm tròn nhiệm vụ lúc họ đau yếu là đc. Đừng kì vọng yêu thương gì từ họ nữa
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao? - Câu hỏi trên mạng xã hội đang trở thành chủ đề quan tâm của nhiều người.
Ly hôn là một trong những quyền nhân thân của công dân và không bị giới hạn độ tuổi. Tuy nhiên, hôn nhân bền chặt tuổi già có giá trị rất lớn.
Dù con cái đã thành đạt, nhà cửa khang trang, nhưng mẹ vẫn luôn than hết gạo, hết tiền...
Mớ rau, cọng hành, con cá, bình gas tăng giá vùn vụt hàng ngày, ảnh hưởng trực tiếp đến bữa ăn của chúng tôi.
Phía sau những lời phán xét của người đời, trong các phiên tòa ly hôn vẫn có không ít mái đầu bạc lặng lẽ xuất hiện, mang theo những nỗi niềm riêng.
Việc một nữ TikToker đi xóa xăm đã gây bão mạng: Nên sống thật hay sống vừa mắt người lớn?
Giữa phố xá TPHCM, hình ảnh 2 bạn trẻ chọn từng tấm bưu thiếp để gửi cho người thân, bạn bè… đã kể một câu chuyện giản dị mà ấm áp.
Không có gì quá đáng khi con từ chối lời tỏ tình từ "ứng viên" xấu trai, không hợp gu. Từ chối khéo và chân thành, tôn trọng, con nhé!
Với không ít gia đình, có những bi kịch khởi nguồn từ chuyện thừa kế.
Là mẹ của 2 cô con gái, Alicia Vu chọn kể cho con nghe những câu chuyện mà trong đó phụ nữ có quyền quyết định số phận mình.
Cha mẹ không nên quá “thật thà” với con cái về chuyện tài sản, để chúng khỏi nghĩ rằng nhà cửa, xe cộ đều dễ dàng mà có
Những chiều có mẹ, cùng mẹ chơi những trò đơn giản đã trở thành ký ức ngọt ngào nhất trong tôi.
Mẹ tôi năm nay 55 tuổi, còn cha tôi 57 tuổi, hai vợ chồng đã cưới nhau được 33 năm. Kết tinh của mối tình là hai anh em tôi.
Không nơi nào ấp ủ lòng ta trọn vẹn bằng chính ngôi nhà của mình, nơi lưu giữ bao kỷ niệm vui buồn đi cùng ta suốt một đời.
Mẹ tôi - người đàn bà cả đời cũng giống một mùa hoa đến chậm, lặng lẽ nở khi chẳng còn ai đợi chờ.
Tôi thư thả cho xe chạy thật chậm, ngắm những đứa trẻ ngồi sau lưng mẹ đến trường.
Mỗi khi tôi và người khác có xung đột, má không cần nghe rõ đầu đuôi câu chuyện mà thường nói ngay với tôi: “Phải biết nghĩ cho người khác”.
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.