PNO - PN - Tôi biết nói gì bây giờ khi có ai hỏi, sao trong ba đứa con tôi là đứa hay bị mẹ la nhất? Không lẽ lại nói tại mẹ thương con trai hơn nên ghét con gái? Hay nói con giữa ít được thương hơn con đầu và con út? Thôi thì lấy một cái lý do dễ nghe, dễ chấp nhận nhất là khắc mệnh.
| Chia sẻ bài viết: |
HH 24-12-2025 12:20:35
cố lên bạn
HH 24-12-2025 12:19:20
thôi cố lên, hãy tìm vui nơi khác, và thương các con mình. :D mình y như bạn nhưng khác là mình có 3 ông con trai, mình được sinh ra để làm những công việc cho vừa ý bà . rồi lớn lên sẽ khác, đủ tuổi biến được là biến luôn, và thế là hạnh phúc. hehe. liên hệ với mình nếu cần nhé.
Trân Kỳ 12-11-2025 01:14:52
Tôi cũng cảm thấy mẹ ghét mình, rất nhiều lần hắt hủi, tôi vô phòng là đứng dậy tắt đèn cái bụp để đi ngủ, đang tính ngồi xuống giường thì chen lên ngồi chỗ đó trước ý là muốn tôi ra khỏi phòng bà, đồ đạc của tôi trong nhà mà nằm ngoài phòng tôi chỉ hỏi tôi là vứt đi nha, ko vứt được thì quăng vứt như đồ vứt đi vậy, từ nhỏ khi học cấp 1 rồi nhưng tới giờ tôi vẫn nhớ những câu hồi xưa mẹ nói tôi “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương mà vương thì tội”…đã một vài lần khi có chuyện trong nhà tôi bắt gặp ánh mắt lạnh tanh trâng tráo của bà nhìn mình, khiến tôi bị overthinking mấy ngày liền, có lần tôi đã thử xin lỗi bà 1 cách chân thành rằng đại khái là tôi sai tôi ngu nên mới vậy thì sau đó bà im lặng và mặc kệ tôi cả tuần sau đó, và tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ xin lỗi bà 1 lần nữa để bị đối xử như vậy vì những ngày đó tôi đã thực sự rơi vào trầm cảm, có lẽ bà ko muốn chấp nhận lời xin lỗi của tôi, muốn tôi phải trả giá nhiều hơn nữa, và bà có thói quen chen vô sóc óc gây sự la mắng khi tôi đang nói chuyện với ba dù bình thường tôi nói chuyện với bà thì bà có phần tránh né ko muốn nói, ba tôi lâu lâu cho tôi 500k mà lúc nào bà cũng cản rất dữ dội đừng có cho nó..quá nhiều lần đến 1 lúc tôi chịu ko nổi nữa tôi nói ba tôi ko lấy còn rất nhiều chuyện vặt vãnh, nho nhỏ, thái độ hằng ngày nữa…nhưng thật sự khó mà kể hết. Tthật sự thì ngoài mặt bà vẫn giao tiếp với tôi khá bình thường nhưng có vẻ thật ra bên trong khoảng cách với nhau đã rất xa rồi.
Ngọc 18-07-2024 00:19:32
Tôi nghĩ chỉ có mình tôi bị như vậy. Mẹ tôi nói "biết vậy tao không đẻ mày ra". 33 năm rồi, tôi vẫn không hiểu được.
Trân Kỳ
Mẹ mình hồi mình cấp 1 nói với mình những câu như “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương và vương thì tội”, “biết vậy hồi nhỏ bóp mũi chết”…tới giờ mình gần 30 tuổi rồi vẫn nhớ
Anh 22-06-2024 13:10:46
Mình khá giống bạn này . Nhưng khác mình là con út . Từ nhỏ mình sinh ra ngoại hình của mình k đc ưu nhìn nên mình rất tự ti . Người ngoài cô lập chê bai mình buồn 10 nhưng về tới nhà bị gđ bố mẹ các a chế diễu thì tâm mình chết thật . Đè nét tất cả những ấm ức suốt 20 năm chuyện gì mẹ hay bố k vừa lòng về là sẽ trút hết lên đầu mình . Coi mình là sao chổi xấy xí k có may mắn . Gọi bảo là mình lì k bao giờ gọi gì lm luôn . Nhưng mình thấy ở tuổi đồng trang lứa của mình bạn nào tính cách cx có 1 tí lì lợm như vậy . Vậy mà bà ấy người mang danh đc gọi là mẹ lại dùng những từ ngữ cực kì thô tục tổn thương con mình . Mình nhịn tích tụ dần dần . Vì mình bt là con gái nên sẽ bị đối sử phân biệt k đc thương như 2 a hay do bạn này nói khắc mệnh hay mặt mình đáng ghét nữa . Dần mình hình thành tích cách lầm lì . Mình chán suốt ngày bị trút giận bị lôi ra so sánh với người này người kia đến mức mình muốn trầm cảm . Mình bt là bố mẹ nuôi mìn ăn hc nhưng bố mẹ đối sử với mình còn kh bằng người ngoài họ qtam mình luôn . Không biết nói như vậy có phải loại vô ơn k . Nhưng thật sự mình rất ấm ức rồi cảm giác đè nén cảm xúc khiến mình muốn bùng nổ . Đây mình cũng chỉ viết nên cho nhẹ 1 tý lòng thôi . Con cũng chẳng có ai chia sẻ hay sẽ thấu hiểu cho mình cả .
DT Mai 04-03-2024 20:09:18
Tuy hoản cảnh k giống nhau nhưng tôi vẫn cảm nhận đc sự bất công đó bởi tôi cũng thế không có nhưng đc sự nhẹ nhành và yêu thương từ mẹ và cả gia đình :((
Hồ Huỳnh Phước Hảo 14-09-2023 18:31:07
mẹ tôi hay mắng tôi và thương thằng em trai út tôi trong khi em trai tôi thì nó sướng hơn tôi đủ điều .
Trần Vy 15-04-2023 19:45:57
Tôi cũng cùng cảm giác. Tuy mẹ tôi không đánh đập tôi nhưng bà bạo lực bằng ngôn từ. Bà từng bị cha mẹ của bà bạo hành, nên giờ có lẽ bà trút giận lên tôi. Tôi nghĩ cách tốt nhất là rời xa ng như vậy, chỉ có c.sống độc lập mới khiến mình hp thật sự. Họ sinh ra ta mà còn chả yêu thương ta nổi thì thôi ko nên quá quan tâm đến. Nếu sau này họ già thì làm tròn nhiệm vụ lúc họ đau yếu là đc. Đừng kì vọng yêu thương gì từ họ nữa
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?
Rời Sài Gòn sau 20 năm gói ghém cả tuổi trẻ, người mẹ 39 tuổi mang theo vốn liếng của 2 thập kỷ trải nghiệm để về quê làm lại từ đầu.
yêu thương không chỉ là cho con tất cả những gì mình từng thiếu mà nên hiểu rằng con có một tuổi thơ, một ước mơ và một hành trình riêng.
Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm là những phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp thường bị gắn mác khó lấy chồng.
“Có người đi đến cuối đường mới biết đó là ngõ cụt. Cái giá phải trả đôi khi quá đắt”
Trái bần - chỉ cái tên thôi đã nghe quê mùa, mộc mạc đầy thương khó.
Đừng để sự tắc trách của cha mẹ trở thành nỗi bất an cho cộng đồng.