Mỹ nam “Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên” Cao Dĩ Tường vừa đột tử ngay trên trường quay gameshow vào lúc 2 giờ sáng với kế hoạch còn dang dở: Muốn được về thăm gia đình và ăn một bữa cơm với cha mẹ.
Chị giật mình trước câu hỏi có phải là ô sin hay không. Nhìn lại bản thân, chị nhận ra quần áo mình cũ kỹ và không ủi, tóc thì quấn lên vội vàng…
Sáng nay, 26/11, bé gái tên H,, 11 tuổi, được xác nhận đã tử vong thương tâm khi rơi từ tầng 39 của chung cư Goldmark City – nơi bé đang sinh sống cùng gia đình khiến dư luận bàng hoàng...
Có thắc mắc, vào Google. Quên một cái tên, tìm trên điện thoại thông minh. Khi mọi thông tin đều được đáp ứng quá nhanh, dễ dàng, não chúng ta bị yếu dần.
Tháng 7/2019, thẩm phán Nguyễn Hải Nam (Tòa án nhân dân Q.4, TP.HCM) đã xử giao cô bé 11 tuổi cho một người cha 60 tuổi trực tiếp nuôi dưỡng.
Chị em bên nhà anh, hơi một chút là than khổ, khó khăn một chút là nhờ vả anh, làm sao em không ấm ức?
Khi bước ra những sân chơi ngoài xã hội, người cao tuổi không nên đua tranh với trẻ, không đè nén ai, cũng chẳng so sánh hơn thua. Cứ tự tin, làm tốt nhất cái mình có.
Cánh phụ nữ ngồi cà phê nghe một cô U30 tuyên bố tiêu chuẩn chọn chồng mà ai nấy… hoảng hồn. Cô khẳng định, tiêu chuẩn của cô nhẹ nhàng lắm, đàn ông chỉ cần làm ra tiền, đổ rác, dọn toilet và lau nhà. Thế là đủ!
Quốc hội đã nâng tuổi nghỉ hưu của nữ lên 60, nam 62. Chị em, anh em bàn luận sôi nổi trên các diễn đàn. Chủ yếu là những tiếng thở than, buồn lo...
Sẽ tuyệt vời thế nào nếu bạn vừa giàu có, vừa hạnh phúc? Sẽ tuyệt vời thế nào nếu bạn có thể tăng thu nhập của mình lên gấp triệu lần? Hẳn bạn đang nghĩ đây chỉ là một giấc mơ?
Đôi khi, trừng phạt chỉ là cách mà người lớn thực hiện để trấn an mình và thường là không đạt được hiệu quả như mong muốn.
Tôi vẫn luôn sợ những cuộc cãi vã vì mỗi khi ai đó to tiếng, tôi hay bị giật mình. Vậy mà giờ đây mỗi lần nói chuyện với bố, tôi luôn cố gắng nói lớn nhất có thể.
Câu chuyện tôi làm dâu của cô giáo cũ được bạn bè khá quan tâm mỗi lần họp lớp. Chúng nó lo lắng tôi sống sao nỗi với “Bà La Sát” đó nhưng trải qua năm năm, tôi thấy mọi chuyện đều bình thường.
Khoản nợ nửa tỷ đồng, lãi mẹ đẻ lãi con, chắc có thể lên tới vài tỷ đồng. Thẩm cũng không biết bố mẹ cậu còn giữ được nhà đất hay đã bị chủ xiết nợ. Cậu lay lắt làm “người rơm”.
Người con hiếu thảo được một bộ phận xã hội so sánh hơn thua bằng những món đồ mang về cho cha mẹ. Áp lực của chữ hiếu khiến nhiều người con hụt hơi.
Khi nước rút, những ngấn nước còn bạc thếch lưu dấu trên những thân cây xù xì, trên nền gạch ẩm mốc, bà Xuân cao đi bới rác còn lưu lại trên những thửa ruộng cao bờ, trên những bụi tre gai nằm dọc bên sông.
Người ta nói chẳng cái khổ nào giống cái khổ nào, gia đình anh cũng không ngoại lệ, dù nhìn vào, ai cũng cho là anh may mắn khi cưới được vợ đẹp, con ngoan, cuộc sống ổn định.
Anh báo tin chiều nay Quỳnh, cô em kết nghĩa thân thiết từ trong Nam ra chơi. Vợ anh sau phút mừng rỡ vì được gặp Quỳnh thì bắt đầu... quýnh.
Bố già rồi, thích sống đơn giản. Mẹ còn ham vui đây đó thì các con nên mừng cho bà ấy, vì mẹ còn sức để đi. Con dâu cũng ngăn chồng, phận làm con đừng xen vào chuyện của cha mẹ.
Ông bà vốn là lựa chọn tốt nhất để gửi con. Có nằm mơ cũng không ai nghĩ bà nội có thể xuống tay giết hại cháu. Nỗi đau mất con, rồi phải chứng kiến mẹ ruột tù tội sẽ ám ảnh cha mẹ nạn nhân...
Nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ...
Nếu nhìn vào mối quan hệ và cách đối xử, chắc chắn không ai tin Út chỉ là con rể nhà nội tôi. Hồi má vợ bệnh, nằm liệt một chỗ, một tay Út chăm sóc hơn mọi hộ lý, hơn mọi con ruột...
Cuộc đời con người nhanh như cơn gió thoảng, hà cớ gì chúng ta cứ phải gồng mình lên làm cái thứ, sống cái cách, chỉ để làm đẹp ý ai đó?
Đã là con người, dường như ai cũng có ước mơ của riêng mình. Với người trẻ, đó là khát khao, còn với người già, đó là ước nguyện.
Chị tôi tin vào những câu “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”, “Phụ nữ yêu đúng người thì không cần phải trưởng thành” và hệt như phim ngôn tình, chị chỉ việc nắm tay chồng, còn lại cả thế giới có anh lo...