Có ai mang ai một đời mà không mỏi?

25/09/2022 - 22:15

PNO - Bất kỳ sự cố gắng tạo ra vỏ bọc nào cũng đều khiến bản thân càng đáng thương. Con người làm gì không cần con người? Đàn bà, đàn ông không cần nhau liệu có phải là điều ta thật tâm muốn?

 

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Tinh sương, từng vệt nắng xiên qua giàn mướp rọi xuống khoảnh sân những hình thù ngộ nghĩnh. Mắt vẫn dõi theo vài con ong chờn vờn quanh chùm hoa vàng, không nhìn người đàn bà ngồi cạnh, nhưng tôi có thể hình dung ra từng vết nâu sạm trên làn da không được chăm chút, hình dung ra mớ tóc khô rối trắng đen vàng lẫn lộn, hình dung ra bàn tay nhăn nheo và mớ mỡ nơi bụng.

“Hoa không hương, không sắc thì sao có ong bướm tụ về” - tôi bất giác buông lời, không biết nói cho mình hay nói cho ai.

“Là chị khổ quá, chồng không thương, chứ nào được như em!” - chị nói.

Tôi lặng im. Không phải lần đầu tôi nghe những lời này. Chị em họ ngày nhỏ thân như ruột rà, ăn chung ngủ chung. Ký ức ấy ngăn cơn giận hay nỗi thất vọng trong tôi trào ra. Tôi cố giữ những thấu cảm, yêu thương, gầy dựng nguồn năng lượng tích cực quanh mình như suốt bao năm qua đã làm, để đi qua quãng đường hơn nửa đời chưa từng suôn sẻ.

Có đời ai chỉ toàn suôn sẻ? Có ai đi bằng hết đời mình chỉ dựa vào “hên” và “được thương” từ người khác, nhất là đàn bà và đàn ông trong một mối quan hệ ngày càng trở nên như tơ trời: tình yêu - hôn nhân?

Ngày xưa, người đàn bà tiều tụy ngồi kia cũng từng má hồng môi thắm, kẻ đưa người đón, có công ăn việc làm, có tiền mua vàng vòng son phấn khi tôi vẫn còn ôm cặp ngày hai buổi đến trường.

Ngày chị lấy chồng, loáng thoáng đâu đó bên bàn tiệc, tôi nhớ mình cũng nghe “hên” và “sướng” khi nhà anh rể có của ăn của để, anh đẹp trai phong độ. Rồi tháng năm vèo qua, bây giờ, cố tìm chút hương sắc của người cũ cũng không một chút mảy may.

Người ta đổ thừa cho thời gian khắc nghiệt, cho cuộc đời gian truân và lòng người đổi thay nhưng có khi nào nghĩ rằng chính bản thân mình đứng lại? 

Tôi nghĩ đến chiếc xe và tay lái. Giao tay lái cho người rồi ta biết làm sao? Dừng lại chỗ nào hay đi tiếp, ta làm sao có thể? Tôi nghĩ đến việc người ta bảo ban nhau về việc giữ sắc giữ chồng, giữ hương để hấp dẫn. Hoa tỏa hương tỏa sắc là để giữ chân ong bướm? Hương và sắc nhân gian vô biên biết sao cho vừa lòng người khác? Tích hương cho tâm hồn, chăm chút sắc vóc của bản thân hình như không nên vì một ai khác. Bởi lẽ chỉ khi vì bản thân, cho bản thân, để bản thân vui, người ta mới đạt đến cảnh giới sâu sắc, mạnh mẽ và bền bỉ.

Chưng diện, trau chuốt để lấy chồng? Chồng có công ăn việc làm hay nhà có chút điều kiện thì đàn bà không cần phải học tập hay làm việc cho bản thân khá hơn mình của ngày hôm qua? Mình cam tâm dừng lại, không tự tạo ra niềm vui, sao lại đòi hỏi cuộc đời nương tay với mình, “thương mình” hay đòi hỏi người ta không lãng quên?

Một kiếp nhân sinh quý giá, nhất định không thể để bản thân vô giá trị. Nhất định không thể không trân trọng chính mình. Nhất định không thể oán trách số phận hay đợi chờ “được thương” từ người khác. Ai cũng bận thương họ rồi. Chân ta đi được, sao cần người dìu dắt? Bài học có trách nhiệm với bản thân nên chăng cần học trước tất cả những bài học khác?

“Em không thể để bản thân bị coi thường hoài!” - câu nói cùng giọt nước mắt lăn dài của cô nhỏ giúp việc theo giờ cứ quẩn quanh trong đầu tôi.

Cũng có nghề chăm sóc tóc vừa đủ làm thợ phụ; rồi công thức lấy chồng, sinh con, chăm sóc gia đình…; rồi nước mắt tủi nhục của không biết bao phận đàn bà như một điệp khúc lặp lại ở em khi chồng nhìn em bằng ánh mắt lạnh hơn cho người dưng: “Cô nhìn lại cô đi!”. Em đau lòng nhận ra mình đã sai.

Kết hôn là chuyện vui, có gia đình sinh con là niềm hạnh phúc lớn lao. Để hôn nhân và cuộc sống hạnh phúc, cần quá nhiều điều kiện. Tựa như đi trên một con đường dài mà ta chưa từng đi qua, suy tận cùng, mọi hiểu biết cũng chỉ là tham khảo trên lý thuyết. Vậy chi bằng dồn sức vào đôi chân là đủ.

Mỗi ngày trôi qua, hãy khiến đôi chân mình trở nên mạnh mẽ, trí não mình trở nên sáng sủa, trái tim mình trở nên vui tươi hơn là mong con đường kia bớt gập ghềnh hay có thật nhiều bàn tay yêu thương chìa ra níu đỡ.

Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi lướt Facebook hay những diễn đàn phụ nữ. Có rất nhiều điều để học hỏi cũng như suy gẫm từ những trải lòng trên đó. Thế nhưng, cũng có một vấn đề khiến tôi cứ suy đi nghĩ lại: sự lạnh lùng hay bất cần của người đàn bà đi qua giông bão, được nhiều chị em tâm đắc.

Tôi không biết mình có sai không khi cho rằng đánh mất niềm tin hay sự khát khao được cần người, cần đời là thất bại chứ không phải là thành công của bất kỳ ai, không riêng gì đàn bà. 

Tôi bỗng ước sao tất cả các bé gái xinh xắn xung quanh mình, những cô bé còn một quãng đời dài trước mắt, hiểu sâu sắc về trách nhiệm với chính bản thân. Nó như một điều tự nhiên để cho sau này, dẫu bao nhiêu tuổi, có trải qua điều gì, có gặp những sự đối xử đau lòng thế nào… vẫn đi qua và giữ được lòng tin yêu con người, tin yêu cuộc đời; ánh mắt, nụ cười lúc nào cũng đầy năng lượng tích cực chứ không phải buồn khổ, oán trách.

Cuộc đời đâu dễ, có ai mang ai một đời mà không mỏi? 

Triệu Vẽ

 

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Quay về các giá trị cốt lõi

    Quay về các giá trị cốt lõi

    27-02-2024 12:25

    Chấp nhận sự duy nhất của mỗi trẻ và cho phép trẻ phát triển tùy theo những khả năng riêng của mình và thời gian riêng của mình.

  • Quầy thuốc của ba

    Quầy thuốc của ba

    27-02-2024 10:42

    Quầy thuốc của ba trạc tuổi tôi, năm nay đã hơn 30 tuổi rồi. Đó là nơi tôi quanh quẩn để học, để chơi và để lớn.

  • Những bước chạy "đánh thức"

    Những bước chạy "đánh thức"

    27-02-2024 05:32

    Không dừng lại là môn thể thao, chạy bộ cộng đồng đang là một phong cách sống thu hút rất nhiều người tham gia.

  • Má lại chờ tết… sang năm

    Má lại chờ tết… sang năm

    26-02-2024 20:01

    Rồi thì mình má thui thủi làm bạn với chiếc ti vi, rồi thì má phải đợi thêm gần 360 ngày nữa mới lại được bận rộn với cháu con...

  • "Tôi mù chữ nhưng con tôi là học sinh giỏi cấp tỉnh"

    "Tôi mù chữ nhưng con tôi là học sinh giỏi cấp tỉnh" 

    26-02-2024 14:32

    Ông Tam bị tật nguyền từ nhỏ, phải “bước đi” bằng 2 tay. Nghèo khó và bệnh tật bủa vây gia đình ông, nhưng các thành viên vẫn nỗ lực hết sức.

  • Chạy cho mình, đừng chạy theo người khác!

    Chạy cho mình, đừng chạy theo người khác!

    26-02-2024 12:34

    Chạy để khỏe, để thay đổi bản thân, để thử thách chính mình, để gắn kết gia đình, để cùng nhau đi du lịch, để… tìm người yêu…

  • Cả nhà cùng chạy

    Cả nhà cùng chạy

    26-02-2024 06:32

    "Chạy bộ giúp gắn kết gia đình; khi tham gia giải chạy bộ ở các tỉnh thành khác, cả nhà cùng chạy và kết hợp du lịch”, chị Mai Hương nói.

  • Có nên giữ chặt túi tiền?

    Có nên giữ chặt túi tiền?

    25-02-2024 19:11

    Tiêu tiền không chỉ thể hiện tính cách con người, một khuynh hướng tiêu dùng, mà rộng hơn còn là thúc đẩy kinh tế phát triển.

  • Bước chân cùng nhau

    Bước chân cùng nhau

    25-02-2024 15:02

    Chúng tôi vẫn yêu nhau như ngày xưa, thậm chí hơn xưa, vì bây giờ chúng tôi hiểu nhau nhiều hơn sau mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi nhịp chân chạy cùng nhau.

  • Vợ diễn sâu

    Vợ diễn sâu

    25-02-2024 12:31

    Khi chỉ vợ chồng với nhau, chị suồng sã tới mức anh kinh ngạc, nhưng cứ có người nào đấy xuất hiện, là giọng vợ anh ngay lập tức đổi khác.

  • Khi mẹ bệnh

    Khi mẹ bệnh

    25-02-2024 06:20

    Mẹ bệnh, điều duy nhất mẹ lo lắng là sợ làm phiền con cái.

  • Tuổi thơ vắt vẻo nhành trưa

    Tuổi thơ vắt vẻo nhành trưa

    24-02-2024 11:54

    Ngôi nhà và khu vườn xưa vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi, vẹn nguyên cả những buổi trưa trên nhành cao vắt vẻo, phóng tầm mắt ra xa...

  • Câu chuyện tình yêu: Giận nhau lại lôi hình cưới ra xem

    Câu chuyện tình yêu: Giận nhau lại lôi hình cưới ra xem

    24-02-2024 08:58

    Những bức hình chụp vào ngày cưới tôi không quá lung linh, lộng lẫy, thế nhưng lại thể hiện được bầu không khí thân thương, sum vầy.

  • Văn minh từ bếp

    Văn minh từ bếp

    24-02-2024 08:00

    Không chỉ nhu cầu được ăn ngon mà còn hàm ý gia đình quây quần, tụ họp quanh bàn ăn, chuyện trò...

  • Ông ngoại họp lớp

    Ông ngoại họp lớp

    23-02-2024 10:38

    Chỉ một buổi họp lớp lại khiến ông tràn đầy năng lượng tích cực. Đúng là ở tuổi nào cũng cần có bạn.

  • Vui như có… hộ khẩu

    Vui như có… hộ khẩu

    23-02-2024 06:06

    Cầm cuốn sổ hộ khẩu trên tay, cha tôi cười tươi, nụ cười hồn hậu, nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng đã mang trên vai một thời gian dài.

  • Chốn bình yên là nhà

    Chốn bình yên là nhà

    22-02-2024 19:49

    Lúc xe rời đi, nhìn bóng mẹ cha còm cõi vẫy tay bên vệ đường, bạn không cầm được nước mắt. Một phần máu thịt bạn đã gửi lại nơi này.

  • Câu chuyện tình yêu: Cảm ơn em đã bên anh

    Câu chuyện tình yêu: Cảm ơn em đã bên anh

    22-02-2024 11:03

    Tôi tự hứa với lòng, sau này sẽ cố gắng đưa vợ đi tham quan đây đó, bù lại lần đầu quá nhiều vất vả.