Tôi nay ở trọ trần gian

24/08/2018 - 10:05

PNO - Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư khiến bao người xót xa. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước.

Có lần tôi lang thang ngồi cà phê thật khuya để làm một đề tài xã hội. Ngồi cạnh tôi trong một góc quán ngay đường Pasteur (TP.HCM) là một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu, giày hai chiếc hai màu. Em ngồi một mình. 

Toi nay o tro tran gian
Sài Gòn như ngôi nhà lớn của bao người. 

Thật lạ là em không cắm đầu vào điện thoại như những người trẻ quanh đó. Tôi hỏi em “sao phải ở đây giờ này mà không về ngủ?”.

Em cười giòn, không trả lời mà hỏi lại tôi: “Sao chị không xem toàn thành phố này đâu cũng là nhà. Các bạn ngồi đây cũng vậy mà, nhà chỉ là một chỗ trọ như nơi nào đó, chỉ khác là ai ở cùng ba mẹ thì có thêm ba mẹ thôi”. Câu trả lời của cô gái khiến tôi suy nghĩ, phải chăng suy nghĩ của em đang đại diện cho một thực tế xã hội?

“Con ước gì mình đủ 18 tuổi, để ra ngoài đi chơi thật khuya mà không phải về nhà”, cô con gái 12 tuổi của tôi nói thế. Không phải vì con ghét bỏ gia đình, không phải vì con không yêu thương nhà mình.

Với con, được đi ra ngoài vật vạ đâu đó một đêm, mới chứng tỏ mình đủ tuổi trưởng thành. Đó là tâm lý của các bạn trẻ muốn cho cả thế giới này biết mình đã lớn, sành điệu, dám chơi, dám chịu. Họ coi nhà không là nơi để về, để tìm kiếm bình yên, mà có khi chỉ là chỗ để về thay một bộ quần áo, quăng đồ dơ vào sọt rồi đi tiếp. 

Họ có phải là những đứa trẻ hư hay không? Thưa rằng, không. Họ có học thức, có công việc đàng hoàng, ý thức được bản thân mình đang làm gì. Nhưng việc thoát ly khỏi gia đình mới cho họ cảm giác rằng họ hoàn toàn làm chủ cuộc đời. Điều này có gì “sai sai” với văn hóa Á Đông xưa nay xem gia đình là nền tảng phát triển.

Một thế hệ trẻ với khát khao thể hiện mình, chứng tỏ mình đủ sức tự lập, không lệ thuộc vào ngôi nhà cụ thể. Họ thích sống một mình, xem bốn bể là nhà. Thích tự thân, tự chăm sóc mình, không phải nhờ vả bất cứ ai. Lúc bấy giờ, nhà chỉ như quán trọ. 

Tôi cho một cô gái trẻ, Phi Yến - là nhân viên truyền thông của một công ty bảo hiểm - thuê căn phòng còn trống trong nhà. Thực ra, chỉ cần chạy thêm một đoạn nữa ra khỏi cầu Bình Triệu là đến nhà em, nhưng Yến không thích về nhà.

Yến dàn xếp với mẹ để dọn ra ở riêng. Mẹ Yến nói với tôi rằng: “Con bé chưa đủ trải nghiệm để biết nhà là nơi quan trọng nhất, chưa vấp ngã để thấy cần chạy về. Nhưng thôi, cứ kệ cho con được sống theo ý nó”.

Tôi thích cái ý của các cô gái trẻ, xem “cuộc sống này chỉ là chốn trọ”, nên cho dù là nhà mình hay là nơi nào đó, cũng chỉ là nơi ta ghé tạm qua và dừng lại một khoảng thời gian ngắn. Miễn sao trong khoảng thời gian ngắn đó, chúng ta kịp sống cho đúng ý mình, làm điều mình thích.

Toi nay o tro tran gian
Với nhiều bạn trẻ, bốn phương bốn bể đều là nhà, miễn ở đâu họ thấy hạnh phúc. Hình minh họa.

Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư giai đoạn cuối khiến bao nhiêu người xót xa. Họ xót xa vì tuổi đời của cô ấy còn quá trẻ. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước.

Nói để xoa dịu chính mình. Để tin rằng, việc mình đến và đi trong cuộc sống này chỉ là tạm bợ, không luyến tiếc, không trách hờn. Chỉ là sống sao cho “đủ”, để mai mốt đến tuổi rời xa chốn trọ trần gian này, mọi thứ đã thật trọn vẹn. 

Nhà hay chốn trọ, rồi cũng chỉ là những khái niệm do chính chúng ta định nghĩa mà thôi. 

Nhật Linh

(*) Lời bài hát Ở trọ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

 
Array ( [news_id] => 129965 [news_title] => Tôi nay ở trọ trần gian [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 137952_10a-24851798.jpg [news_subcontent] => Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư khiến bao người xót xa. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư khiến bao người xót xa. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước. [news_content] =>

Có lần tôi lang thang ngồi cà phê thật khuya để làm một đề tài xã hội. Ngồi cạnh tôi trong một góc quán ngay đường Pasteur (TP.HCM) là một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu, giày hai chiếc hai màu. Em ngồi một mình. 

Toi nay o tro tran gian
Sài Gòn như ngôi nhà lớn của bao người. 

Thật lạ là em không cắm đầu vào điện thoại như những người trẻ quanh đó. Tôi hỏi em “sao phải ở đây giờ này mà không về ngủ?”.

Em cười giòn, không trả lời mà hỏi lại tôi: “Sao chị không xem toàn thành phố này đâu cũng là nhà. Các bạn ngồi đây cũng vậy mà, nhà chỉ là một chỗ trọ như nơi nào đó, chỉ khác là ai ở cùng ba mẹ thì có thêm ba mẹ thôi”. Câu trả lời của cô gái khiến tôi suy nghĩ, phải chăng suy nghĩ của em đang đại diện cho một thực tế xã hội?

“Con ước gì mình đủ 18 tuổi, để ra ngoài đi chơi thật khuya mà không phải về nhà”, cô con gái 12 tuổi của tôi nói thế. Không phải vì con ghét bỏ gia đình, không phải vì con không yêu thương nhà mình.

Với con, được đi ra ngoài vật vạ đâu đó một đêm, mới chứng tỏ mình đủ tuổi trưởng thành. Đó là tâm lý của các bạn trẻ muốn cho cả thế giới này biết mình đã lớn, sành điệu, dám chơi, dám chịu. Họ coi nhà không là nơi để về, để tìm kiếm bình yên, mà có khi chỉ là chỗ để về thay một bộ quần áo, quăng đồ dơ vào sọt rồi đi tiếp. 

Họ có phải là những đứa trẻ hư hay không? Thưa rằng, không. Họ có học thức, có công việc đàng hoàng, ý thức được bản thân mình đang làm gì. Nhưng việc thoát ly khỏi gia đình mới cho họ cảm giác rằng họ hoàn toàn làm chủ cuộc đời. Điều này có gì “sai sai” với văn hóa Á Đông xưa nay xem gia đình là nền tảng phát triển.

Một thế hệ trẻ với khát khao thể hiện mình, chứng tỏ mình đủ sức tự lập, không lệ thuộc vào ngôi nhà cụ thể. Họ thích sống một mình, xem bốn bể là nhà. Thích tự thân, tự chăm sóc mình, không phải nhờ vả bất cứ ai. Lúc bấy giờ, nhà chỉ như quán trọ. 

Tôi cho một cô gái trẻ, Phi Yến - là nhân viên truyền thông của một công ty bảo hiểm - thuê căn phòng còn trống trong nhà. Thực ra, chỉ cần chạy thêm một đoạn nữa ra khỏi cầu Bình Triệu là đến nhà em, nhưng Yến không thích về nhà.

Yến dàn xếp với mẹ để dọn ra ở riêng. Mẹ Yến nói với tôi rằng: “Con bé chưa đủ trải nghiệm để biết nhà là nơi quan trọng nhất, chưa vấp ngã để thấy cần chạy về. Nhưng thôi, cứ kệ cho con được sống theo ý nó”.

Tôi thích cái ý của các cô gái trẻ, xem “cuộc sống này chỉ là chốn trọ”, nên cho dù là nhà mình hay là nơi nào đó, cũng chỉ là nơi ta ghé tạm qua và dừng lại một khoảng thời gian ngắn. Miễn sao trong khoảng thời gian ngắn đó, chúng ta kịp sống cho đúng ý mình, làm điều mình thích.

Toi nay o tro tran gian
Với nhiều bạn trẻ, bốn phương bốn bể đều là nhà, miễn ở đâu họ thấy hạnh phúc. Hình minh họa.

Mấy hôm nay, tin cô diễn viên M.P. bị ung thư giai đoạn cuối khiến bao nhiêu người xót xa. Họ xót xa vì tuổi đời của cô ấy còn quá trẻ. Rồi ai đó nói, cuộc sống này chỉ là chốn trọ thôi mà, còn cuộc sống khác ở một chốn nào đó, thênh thang hơn đang chờ phía trước.

Nói để xoa dịu chính mình. Để tin rằng, việc mình đến và đi trong cuộc sống này chỉ là tạm bợ, không luyến tiếc, không trách hờn. Chỉ là sống sao cho “đủ”, để mai mốt đến tuổi rời xa chốn trọ trần gian này, mọi thứ đã thật trọn vẹn. 

Nhà hay chốn trọ, rồi cũng chỉ là những khái niệm do chính chúng ta định nghĩa mà thôi. 

Nhật Linh

(*) Lời bài hát Ở trọ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

[news_source] => [news_tag] => đường pasteur,khuya,càphê,Sài Gòn,nhà,ở trọ,ung thư,Mai Phương,diễn viên [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-08-24 10:05:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-08-24 10:05:00 [news_relate_news] => 105773,111968,111975,111982,129962,129963,129964 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/toi-nay-o-tro-tran-gian-137952/ [news_urlid] => 137952 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1409 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/toi-nay-o-tro-tran-gian-a129965.html [tag] => đường pasteurkhuyacàphêSài Gònnhàở trọung thưMai Phươngdiễn viên [daynews2] => 2018-08-24 10:05 [daynews] => 24/08/2018 - 10:05 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.