PNO - PN - Tôi biết nói gì bây giờ khi có ai hỏi, sao trong ba đứa con tôi là đứa hay bị mẹ la nhất? Không lẽ lại nói tại mẹ thương con trai hơn nên ghét con gái? Hay nói con giữa ít được thương hơn con đầu và con út? Thôi thì lấy một cái lý do dễ nghe, dễ chấp nhận nhất là khắc mệnh.
| Chia sẻ bài viết: |
HH 24-12-2025 12:20:35
cố lên bạn
HH 24-12-2025 12:19:20
thôi cố lên, hãy tìm vui nơi khác, và thương các con mình. :D mình y như bạn nhưng khác là mình có 3 ông con trai, mình được sinh ra để làm những công việc cho vừa ý bà . rồi lớn lên sẽ khác, đủ tuổi biến được là biến luôn, và thế là hạnh phúc. hehe. liên hệ với mình nếu cần nhé.
Trân Kỳ 12-11-2025 01:14:52
Tôi cũng cảm thấy mẹ ghét mình, rất nhiều lần hắt hủi, tôi vô phòng là đứng dậy tắt đèn cái bụp để đi ngủ, đang tính ngồi xuống giường thì chen lên ngồi chỗ đó trước ý là muốn tôi ra khỏi phòng bà, đồ đạc của tôi trong nhà mà nằm ngoài phòng tôi chỉ hỏi tôi là vứt đi nha, ko vứt được thì quăng vứt như đồ vứt đi vậy, từ nhỏ khi học cấp 1 rồi nhưng tới giờ tôi vẫn nhớ những câu hồi xưa mẹ nói tôi “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương mà vương thì tội”…đã một vài lần khi có chuyện trong nhà tôi bắt gặp ánh mắt lạnh tanh trâng tráo của bà nhìn mình, khiến tôi bị overthinking mấy ngày liền, có lần tôi đã thử xin lỗi bà 1 cách chân thành rằng đại khái là tôi sai tôi ngu nên mới vậy thì sau đó bà im lặng và mặc kệ tôi cả tuần sau đó, và tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ xin lỗi bà 1 lần nữa để bị đối xử như vậy vì những ngày đó tôi đã thực sự rơi vào trầm cảm, có lẽ bà ko muốn chấp nhận lời xin lỗi của tôi, muốn tôi phải trả giá nhiều hơn nữa, và bà có thói quen chen vô sóc óc gây sự la mắng khi tôi đang nói chuyện với ba dù bình thường tôi nói chuyện với bà thì bà có phần tránh né ko muốn nói, ba tôi lâu lâu cho tôi 500k mà lúc nào bà cũng cản rất dữ dội đừng có cho nó..quá nhiều lần đến 1 lúc tôi chịu ko nổi nữa tôi nói ba tôi ko lấy còn rất nhiều chuyện vặt vãnh, nho nhỏ, thái độ hằng ngày nữa…nhưng thật sự khó mà kể hết. Tthật sự thì ngoài mặt bà vẫn giao tiếp với tôi khá bình thường nhưng có vẻ thật ra bên trong khoảng cách với nhau đã rất xa rồi.
Ngọc 18-07-2024 00:19:32
Tôi nghĩ chỉ có mình tôi bị như vậy. Mẹ tôi nói "biết vậy tao không đẻ mày ra". 33 năm rồi, tôi vẫn không hiểu được.
Trân Kỳ
Mẹ mình hồi mình cấp 1 nói với mình những câu như “nghiệp phải mang”, “bỏ thì thương và vương thì tội”, “biết vậy hồi nhỏ bóp mũi chết”…tới giờ mình gần 30 tuổi rồi vẫn nhớ
Anh 22-06-2024 13:10:46
Mình khá giống bạn này . Nhưng khác mình là con út . Từ nhỏ mình sinh ra ngoại hình của mình k đc ưu nhìn nên mình rất tự ti . Người ngoài cô lập chê bai mình buồn 10 nhưng về tới nhà bị gđ bố mẹ các a chế diễu thì tâm mình chết thật . Đè nét tất cả những ấm ức suốt 20 năm chuyện gì mẹ hay bố k vừa lòng về là sẽ trút hết lên đầu mình . Coi mình là sao chổi xấy xí k có may mắn . Gọi bảo là mình lì k bao giờ gọi gì lm luôn . Nhưng mình thấy ở tuổi đồng trang lứa của mình bạn nào tính cách cx có 1 tí lì lợm như vậy . Vậy mà bà ấy người mang danh đc gọi là mẹ lại dùng những từ ngữ cực kì thô tục tổn thương con mình . Mình nhịn tích tụ dần dần . Vì mình bt là con gái nên sẽ bị đối sử phân biệt k đc thương như 2 a hay do bạn này nói khắc mệnh hay mặt mình đáng ghét nữa . Dần mình hình thành tích cách lầm lì . Mình chán suốt ngày bị trút giận bị lôi ra so sánh với người này người kia đến mức mình muốn trầm cảm . Mình bt là bố mẹ nuôi mìn ăn hc nhưng bố mẹ đối sử với mình còn kh bằng người ngoài họ qtam mình luôn . Không biết nói như vậy có phải loại vô ơn k . Nhưng thật sự mình rất ấm ức rồi cảm giác đè nén cảm xúc khiến mình muốn bùng nổ . Đây mình cũng chỉ viết nên cho nhẹ 1 tý lòng thôi . Con cũng chẳng có ai chia sẻ hay sẽ thấu hiểu cho mình cả .
DT Mai 04-03-2024 20:09:18
Tuy hoản cảnh k giống nhau nhưng tôi vẫn cảm nhận đc sự bất công đó bởi tôi cũng thế không có nhưng đc sự nhẹ nhành và yêu thương từ mẹ và cả gia đình :((
Hồ Huỳnh Phước Hảo 14-09-2023 18:31:07
mẹ tôi hay mắng tôi và thương thằng em trai út tôi trong khi em trai tôi thì nó sướng hơn tôi đủ điều .
Trần Vy 15-04-2023 19:45:57
Tôi cũng cùng cảm giác. Tuy mẹ tôi không đánh đập tôi nhưng bà bạo lực bằng ngôn từ. Bà từng bị cha mẹ của bà bạo hành, nên giờ có lẽ bà trút giận lên tôi. Tôi nghĩ cách tốt nhất là rời xa ng như vậy, chỉ có c.sống độc lập mới khiến mình hp thật sự. Họ sinh ra ta mà còn chả yêu thương ta nổi thì thôi ko nên quá quan tâm đến. Nếu sau này họ già thì làm tròn nhiệm vụ lúc họ đau yếu là đc. Đừng kì vọng yêu thương gì từ họ nữa
Từ những khái niệm khô khan và trừu tượng về biến đổi khí hậu, giáo viên đã linh hoạt đổi mới cách dạy, biến bài học thành những trải nghiệm sinh động.
Những ngày tết yêu thương đã được chúng tôi nâng niu xếp vào ngăn kéo ký ức, tựa như việc cất giữ các bao lì xì tinh tươm
Có những lúc, sống chỉ cần vậy: mở cửa và cho phép mình bước ra.
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Bản lĩnh của người chồng không nằm ở tiền bạc hay lời hứa, mà ở khả năng trụ vững trước sóng gió để vợ con có cảm giác an toàn.
Chị Dung đã nhiều đêm mất ngủ khi hình ảnh mẹ bị bạo hành liên tục hiện về mỗi lần chị nhắm mắt.
Công việc nội trợ được pháp luật coi là lao động có thu nhập. Vậy việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn thế nào thì đảm bảo công bằng?
Khi hiểu thiên nhiên, trẻ không chỉ sống sót mà còn có thể sống cùng. Đó là món quà người lớn có thể trao cho thế hệ mai sau.
Với người nội trợ, công thức thông thường có thể vô hiệu vì khó mô tả công việc và xác định thời gian làm việc.
Đàn ông luôn gánh trên vai áp lực trụ cột gia đình, trách nhiệm với cha mẹ, sự nghiệp ngoài xã hội... và rất nhiều áp lực mang theo cả cuộc đời.
Ý kiến đề xuất lượng hóa, định giá công việc nội trợ thu hút nhiều sự quan tâm của xã hội. Làm sao để việc lượng giá được công bằng, hợp lý?
Tại nhiều trường học ở Nhật Bản, phòng chống thiên tai không chỉ là kỹ năng cá nhân mà là một phần của giáo dục công dân.
Trao quyền cho Gen Alpha từ phân loại rác, câu chuyện làm cha mẹ nhận ra: dạy con hành động mỗi ngày là nền tảng của lối sống xanh.
Thành công trở thành một thứ áp lực, trói buộc vô hình khiến người đàn ông dần đánh mất chính mình.
Không thể đi, không thể nói, không thể đến trường… - những chữ “không” nghiệt ngã ấy chưa bao giờ ngăn nổi nhà văn Trần Trà My.
Cuộc ra mắt bất đắc dĩ của bạn trai con sau sự cố té xe là cơ hội để cha mẹ nhìn lại nguyên tắc cấm yêu và thấu hiểu con hơn.
Chính sự sốt ruột và tình thương con của một người bố đã viết nên chương đầu tiên cho câu chuyện tình yêu đặc biệt.
Sức mạnh không còn nằm ở việc ai chịu được nhiều hơn trong ngắn hạn, mà ở việc ai trụ được lâu hơn, lì đòn hơn.