PNO - Khi có chuyện, họ mới nhận ra, đến cái visa để bay sang tận nơi khi con gặp sự cố cũng không xoay xở được.
| Chia sẻ bài viết: |
Viễn Phương 22-05-2025 22:24:13
Bài viết rất thực tế và có ích.
Hằng Lê 22-05-2025 12:14:37
Cái chính vẫn là năng lực của trẻ.
Còn có tí tiền mà muốn đổi đời bằng mấy năm ươm mầm nơi xứ người thì hoàn cảnh có thể làm đảo lộn, phá vỡ dự tính.
Trẻ ra ngoài không có sự quan tâm, không có sự giám sát, dạy dỗ từ gia đình thì tiền có, chất cấm có, hoặc sự hòa nhập không có thì do phụ tạo ra thôi.
Hồng Hà 21-05-2025 21:26:34
Du học để học những thứ không có ở trong nước, nếu về sẽ áp dụng được ở Việt Nam. Như thế thật tuyệt vời. Có bạn du học sau đó làm giáo viên mầm non ở nước ngoài. Tôi không biết nên buồn hay vui. Đa số du học rồi tìm việc ở lại nước ngoài, trở thành "công dân toàn cầu". Xin sửa lại chính xác là "công dân làm thuê toàn cầu". Có gì đáng hãnh diện không? Còn du học và trở nên tài giỏi thực sự, có số má thì ít lắm.
Trả lời 22 thích 21 không thích
Onana
Tôi thấy buồn cho bạn. Comment đầy sân hận của kẻ thất bại.
Nina
Đa số định đi du học mà muốn trụ lại thì họ chỉ cần ở lại được là thành công rồi chứ ít ai làm giàu, muốn ăn nên làm ra bằng cách đi du học
Hana
Tôi tiếp xúc nhiều du học sinh nên tôi biết đa phần, mục đích sang đây là để ở lại. Ở trong nước họ cũng đâu phải là người quá giỏi nên sang đây vừa đi học vừa đi làm vất vả. Đâu có thời gian tập trung vào học. Chỉ có con nhà giàu được gửi sang đây giữ của cho cha mẹ là không vất vả thôi. Mà số đó thì cũng lười lắm.
Ruby
Nếu nghĩ rằng đi du học để thành ông bà chủ thì nên ở nhà, sắm một cái mẹt, nấu bánh đúc để bán, là đã thành chủ , còn du học để trở thành người tài giỏi, có số má, thì dân bản xứ họ đã "trở nên" hết rồi. Họ đi học, và trở thành người như khả năng và mong muốn của họ mà thôi. Và đó là điều khiến họ hãnh diện đấy ạ.
Đôi khi người lớn còn phải học lại cách yêu thương và tôn trọng sự sống từ chính những đứa trẻ.
Con cái lớn khôn, thành đạt, lo toan lùi lại phía sau, những phụ nữ ấy hẹn nhau để yêu đời.
Người trẻ chọn cách ăn tết theo tinh thần yêu bản thân. Họ ưu tiên những trải nghiệm cá nhân, sự thư giãn.
Từ những khái niệm khô khan và trừu tượng về biến đổi khí hậu, giáo viên đã linh hoạt đổi mới cách dạy, biến bài học thành những trải nghiệm sinh động.
Những ngày tết yêu thương đã được chúng tôi nâng niu xếp vào ngăn kéo ký ức, tựa như việc cất giữ các bao lì xì tinh tươm
Có những lúc, sống chỉ cần vậy: mở cửa và cho phép mình bước ra.
Giữa biết bao hương vị ngày tết, mùi hương luôn gây nhớ thương trong tôi là món thịt ram nước dừa mẹ làm.
Bản lĩnh của người chồng không nằm ở tiền bạc hay lời hứa, mà ở khả năng trụ vững trước sóng gió để vợ con có cảm giác an toàn.
Chị Dung đã nhiều đêm mất ngủ khi hình ảnh mẹ bị bạo hành liên tục hiện về mỗi lần chị nhắm mắt.
Công việc nội trợ được pháp luật coi là lao động có thu nhập. Vậy việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn thế nào thì đảm bảo công bằng?
Khi hiểu thiên nhiên, trẻ không chỉ sống sót mà còn có thể sống cùng. Đó là món quà người lớn có thể trao cho thế hệ mai sau.
Với người nội trợ, công thức thông thường có thể vô hiệu vì khó mô tả công việc và xác định thời gian làm việc.
Đàn ông luôn gánh trên vai áp lực trụ cột gia đình, trách nhiệm với cha mẹ, sự nghiệp ngoài xã hội... và rất nhiều áp lực mang theo cả cuộc đời.
Ý kiến đề xuất lượng hóa, định giá công việc nội trợ thu hút nhiều sự quan tâm của xã hội. Làm sao để việc lượng giá được công bằng, hợp lý?
Tại nhiều trường học ở Nhật Bản, phòng chống thiên tai không chỉ là kỹ năng cá nhân mà là một phần của giáo dục công dân.
Trao quyền cho Gen Alpha từ phân loại rác, câu chuyện làm cha mẹ nhận ra: dạy con hành động mỗi ngày là nền tảng của lối sống xanh.
Thành công trở thành một thứ áp lực, trói buộc vô hình khiến người đàn ông dần đánh mất chính mình.
Không thể đi, không thể nói, không thể đến trường… - những chữ “không” nghiệt ngã ấy chưa bao giờ ngăn nổi nhà văn Trần Trà My.