PNO - Khi có chuyện, họ mới nhận ra, đến cái visa để bay sang tận nơi khi con gặp sự cố cũng không xoay xở được.
| Chia sẻ bài viết: |
Viễn Phương 22-05-2025 22:24:13
Bài viết rất thực tế và có ích.
Hằng Lê 22-05-2025 12:14:37
Cái chính vẫn là năng lực của trẻ.
Còn có tí tiền mà muốn đổi đời bằng mấy năm ươm mầm nơi xứ người thì hoàn cảnh có thể làm đảo lộn, phá vỡ dự tính.
Trẻ ra ngoài không có sự quan tâm, không có sự giám sát, dạy dỗ từ gia đình thì tiền có, chất cấm có, hoặc sự hòa nhập không có thì do phụ tạo ra thôi.
Hồng Hà 21-05-2025 21:26:34
Du học để học những thứ không có ở trong nước, nếu về sẽ áp dụng được ở Việt Nam. Như thế thật tuyệt vời. Có bạn du học sau đó làm giáo viên mầm non ở nước ngoài. Tôi không biết nên buồn hay vui. Đa số du học rồi tìm việc ở lại nước ngoài, trở thành "công dân toàn cầu". Xin sửa lại chính xác là "công dân làm thuê toàn cầu". Có gì đáng hãnh diện không? Còn du học và trở nên tài giỏi thực sự, có số má thì ít lắm.
Trả lời 22 thích 21 không thích
Onana
Tôi thấy buồn cho bạn. Comment đầy sân hận của kẻ thất bại.
Nina
Đa số định đi du học mà muốn trụ lại thì họ chỉ cần ở lại được là thành công rồi chứ ít ai làm giàu, muốn ăn nên làm ra bằng cách đi du học
Hana
Tôi tiếp xúc nhiều du học sinh nên tôi biết đa phần, mục đích sang đây là để ở lại. Ở trong nước họ cũng đâu phải là người quá giỏi nên sang đây vừa đi học vừa đi làm vất vả. Đâu có thời gian tập trung vào học. Chỉ có con nhà giàu được gửi sang đây giữ của cho cha mẹ là không vất vả thôi. Mà số đó thì cũng lười lắm.
Ruby
Nếu nghĩ rằng đi du học để thành ông bà chủ thì nên ở nhà, sắm một cái mẹt, nấu bánh đúc để bán, là đã thành chủ , còn du học để trở thành người tài giỏi, có số má, thì dân bản xứ họ đã "trở nên" hết rồi. Họ đi học, và trở thành người như khả năng và mong muốn của họ mà thôi. Và đó là điều khiến họ hãnh diện đấy ạ.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?
Rời Sài Gòn sau 20 năm gói ghém cả tuổi trẻ, người mẹ 39 tuổi mang theo vốn liếng của 2 thập kỷ trải nghiệm để về quê làm lại từ đầu.
yêu thương không chỉ là cho con tất cả những gì mình từng thiếu mà nên hiểu rằng con có một tuổi thơ, một ước mơ và một hành trình riêng.
Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm là những phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp thường bị gắn mác khó lấy chồng.
“Có người đi đến cuối đường mới biết đó là ngõ cụt. Cái giá phải trả đôi khi quá đắt”
Trái bần - chỉ cái tên thôi đã nghe quê mùa, mộc mạc đầy thương khó.
Đừng để sự tắc trách của cha mẹ trở thành nỗi bất an cho cộng đồng.