Ly hôn để...hạnh phúc: Những khoảnh khắc… chợt bay

18/11/2021 - 10:30

PNO - Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu.

Người đàn bà đó có ông chồng tài hoa lắm. 

Thật may, chị ấy biết được những giá trị của người bạn đời nên rất trân trọng dù công chuyện làm ăn của anh lụi xụi quanh năm. Cũng bởi đó, gánh nặng áo cơm đổ hết lên đầu chị.

Chị không những giỏi cày cục kiếm tiền mà còn biết thu vén khéo léo nên cảnh nhà tưởng bết bát nhưng nghe ra cũng đường được.

Chị mừng khi thấy vài năm trở lại đây, anh kết bạn với những trí thức đồng cảnh ngộ nên dễ thấu hiểu nhau hơn. Ngày nào họ cũng gặp, nếu là buổi sáng thì cùng nhâm nhi với nhau dăm ba tách trà và chiều chiều, lai rai vài chung rượu ngon.

Trà hay rượu chỉ để buổi đàm đạo của họ về nhân tình, thế sự, âm nhạc hay văn chương thêm chút hương vị chứ có say sưa bù khú gì đâu! Anh vui hẳn và chị càng vui hơn. 

Ảnh mang tính minh họa
Ảnh mang tính minh họa

 

Khoảng dăm bảy tháng nay, khi nhận ra chồng mình có những biểu hiện coi cái tôi to to là… chị để tâm tìm hiểu và giật mình nhận ra mấy con người đó gần như không có sự khiêm tốn. Họ không hề biết mình là ai và đang đứng giữa cuộc đời này. Là cuộc đời chứ không phải cung trăng và họ đang quăng quật lầm lụi ngay dưới mặt đất chứ không phải đang ngự trị uy nghi trên thiên đường.

Tất nhiên họ giỏi. Tất nhiên họ tài hoa. Tất nhiên họ trên những người đồng trang lứa với mình rất nhiều ở ngôn ngữ sắc sảo, kiến văn rộng sâu và có những tài năng cá biệt. Chị dõi theo họ thêm và sững sờ khi biết mỗi ngày, họ tụ bạ bên nhau không chỉ để đàm đạo mà còn để khen ngợi nhau hết lời.

Bằng những câu xưng tụng, họ chắp cho nhau đôi cánh, đẩy nhau bay lên. Bay cao bay xa được thì tốt nhưng ở chỗ cao đó dòm xuống để khinh chê người này, coi thường người kia, làm tổn thương người nọ hết sức hồn nhiên thì… hỏng. 

Chị nhận ra những thứ như vậy thổi tuồn vào tâm hồn chồng chị và được anh thu nạp từng ngày. Đến một lúc anh tưởng thật, rằng cái con người thiên tài ấy, cái nhân vật xuất chúng ấy… là mình. Chính những tố chất, những tài giỏi lồng lộng, những năng lực mênh mang ấy… đích thực là của mình. Lập tức, cách hành xử của anh khác. Trước hết là với vợ con, những bà bạn của vợ, anh chị em hai phía, hàng xóm…

Anh bắt đầu tự huyễn hoặc về mình, coi thường chị (Ảnh minh họa)
Anh bắt đầu tự huyễn hoặc và coi thường chị (Ảnh minh họa)

 

Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu. Mà chị không ngu mới rõ tài vì cả năm chẳng được mấy lần cầm đến tờ báo, nghe dăm ba khúc nhạc. Vô mạng thì chị không rành, cũng chẳng hề biết chơi Facebook…

Chị kể với tôi và khóc. Nghĩ lại mà tôi xót xa cho chị và rất muốn mở lời trách móc anh. Vợ tất tả bận rộn như thế thì có đâu thời gian rảnh rang ngồi lại mỗi ngày để ca tụng chồng: nào văn thơ anh sáng tác càng lúc càng thăng hoa, tiếng đàn anh bay bổng, giọng hát anh đầy ám ảnh…

Cuộc sống cần những lần thoát khỏi thứ thực tại ê chề để được bay cao. Thế nhưng, điều đó chỉ nên thoảng khi, bất chợt. Chỉ nên có những khoảnh khắc bay… 

Huyền Minh

 
Array ( [news_id] => 1450452 [news_title] => Ly hôn để...hạnh phúc: Những khoảnh khắc… chợt bay [news_title_seo] => Ly hôn để...hạnh phúc: Những khoảnh khắc… chợt bay [news_supertitle] => [news_picture] => pncn40-ly-hon-de-hanh-phuc-_2291636725503.jpg [news_subcontent] => Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu. [news_subcontent_seo] => Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu. [news_headline] => Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu. [news_content] =>

Người đàn bà đó có ông chồng tài hoa lắm. 

Thật may, chị ấy biết được những giá trị của người bạn đời nên rất trân trọng dù công chuyện làm ăn của anh lụi xụi quanh năm. Cũng bởi đó, gánh nặng áo cơm đổ hết lên đầu chị.

Chị không những giỏi cày cục kiếm tiền mà còn biết thu vén khéo léo nên cảnh nhà tưởng bết bát nhưng nghe ra cũng đường được.

Chị mừng khi thấy vài năm trở lại đây, anh kết bạn với những trí thức đồng cảnh ngộ nên dễ thấu hiểu nhau hơn. Ngày nào họ cũng gặp, nếu là buổi sáng thì cùng nhâm nhi với nhau dăm ba tách trà và chiều chiều, lai rai vài chung rượu ngon.

Trà hay rượu chỉ để buổi đàm đạo của họ về nhân tình, thế sự, âm nhạc hay văn chương thêm chút hương vị chứ có say sưa bù khú gì đâu! Anh vui hẳn và chị càng vui hơn. 

Ảnh mang tính minh họa
Ảnh mang tính minh họa

 

Khoảng dăm bảy tháng nay, khi nhận ra chồng mình có những biểu hiện coi cái tôi to to là… chị để tâm tìm hiểu và giật mình nhận ra mấy con người đó gần như không có sự khiêm tốn. Họ không hề biết mình là ai và đang đứng giữa cuộc đời này. Là cuộc đời chứ không phải cung trăng và họ đang quăng quật lầm lụi ngay dưới mặt đất chứ không phải đang ngự trị uy nghi trên thiên đường.

Tất nhiên họ giỏi. Tất nhiên họ tài hoa. Tất nhiên họ trên những người đồng trang lứa với mình rất nhiều ở ngôn ngữ sắc sảo, kiến văn rộng sâu và có những tài năng cá biệt. Chị dõi theo họ thêm và sững sờ khi biết mỗi ngày, họ tụ bạ bên nhau không chỉ để đàm đạo mà còn để khen ngợi nhau hết lời.

Bằng những câu xưng tụng, họ chắp cho nhau đôi cánh, đẩy nhau bay lên. Bay cao bay xa được thì tốt nhưng ở chỗ cao đó dòm xuống để khinh chê người này, coi thường người kia, làm tổn thương người nọ hết sức hồn nhiên thì… hỏng. 

Chị nhận ra những thứ như vậy thổi tuồn vào tâm hồn chồng chị và được anh thu nạp từng ngày. Đến một lúc anh tưởng thật, rằng cái con người thiên tài ấy, cái nhân vật xuất chúng ấy… là mình. Chính những tố chất, những tài giỏi lồng lộng, những năng lực mênh mang ấy… đích thực là của mình. Lập tức, cách hành xử của anh khác. Trước hết là với vợ con, những bà bạn của vợ, anh chị em hai phía, hàng xóm…

Anh bắt đầu tự huyễn hoặc về mình, coi thường chị (Ảnh minh họa)
Anh bắt đầu tự huyễn hoặc và coi thường chị (Ảnh minh họa)

 

Hình như trong mắt anh bây giờ, ai cũng ngu dốt và kém cỏi. Trong số đó, chị đứng hàng đầu. Mà chị không ngu mới rõ tài vì cả năm chẳng được mấy lần cầm đến tờ báo, nghe dăm ba khúc nhạc. Vô mạng thì chị không rành, cũng chẳng hề biết chơi Facebook…

Chị kể với tôi và khóc. Nghĩ lại mà tôi xót xa cho chị và rất muốn mở lời trách móc anh. Vợ tất tả bận rộn như thế thì có đâu thời gian rảnh rang ngồi lại mỗi ngày để ca tụng chồng: nào văn thơ anh sáng tác càng lúc càng thăng hoa, tiếng đàn anh bay bổng, giọng hát anh đầy ám ảnh…

Cuộc sống cần những lần thoát khỏi thứ thực tại ê chề để được bay cao. Thế nhưng, điều đó chỉ nên thoảng khi, bất chợt. Chỉ nên có những khoảnh khắc bay… 

Huyền Minh

[news_source] => [news_tag] => hạnh phúc gia đình,chồng coi thường vợ,gánh nặng áo cơm [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-11 13:05:02 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-18 10:30:47 [news_relate_news] => 1450451,1450450,1450449, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ly-hon-de-hanh-phuc-nhung-khoanh-khac-chot-bay-a1450452.html [tag] => hạnh phúc gia đìnhchồng coi thường vợgánh nặng áo cơm [daynews2] => 2021-11-18 10:30 [daynews] => 18/11/2021 - 10:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI