Tôi chạy tới đỡ chị lên. Hai đầu gối chị tươm máu, bàn tay và khuỷu tay cũng vậy. Chồng chị thảng thốt: "Chiếc xe có bị làm sao không?"
Sau 6 năm chung sống, họ đã có 1 cậu con trai 5 tuổi và 1 đứa con khác tên là… bún khô!
Cả hai chưa từng thề nguyền sẽ sống hạnh phúc nhưng trong họ đều có chung khát khao này và họ luôn nỗ lực để đi đến đích.
Thông thường, đàn ông đi “ăn bánh trả tiền”, trải nghiệm “tay vịn” về sẽ giấu vợ. Nhưng cũng có những ông chồng công khai.
Không phải tất cả rung động đầy cảm tính trước người khác phái đều là tình yêu. Những cuốn hút về thể lý ban đầu đôi khi làm ta nhầm lẫn.
Phim "Tấm vé đến thiên đường" không thuộc dạng “bom tấn” nhưng thực sự chạm đến tôi ở thời điểm này, độ tuổi này...
Câu nói “vậy mà hồi yêu nhau…” chính là thần chú của chị. Mỗi lần anh từ chối, bất hợp tác điều gì, chị lại niệm nó to lên.
Từ ngày biết con gái mắc bệnh nan y, mẹ Mỹ siêng đến nhà con gái. Mẹ con chăm sóc nhau, trân trọng thời khắc bên nhau.
Chị không muốn làm “vợ lớn” kiêm ô sin nhà chồng. Chị biết đời chị sẽ có thể cực hơn, nhưng không còn khổ, còn khóc nữa.
Mỗi dịp cuối năm, nhà tôi lại dọn dẹp “cái gì không dùng nữa, thì bỏ đi”, riêng với quà cưới, món nào hư hỏng được xếp trong thùng, cất vào kho”.
'Vợ chồng tôi, lúc trẻ vì cơ cực, tất bật công việc, nuôi dạy con nên bây giờ, điều mà chúng tôi muốn là được đi cùng nhau”.
Đó là câu tỏ tình khiến trái tim “khô cứng” của người mẹ đơn thân rung động thêm lần nữa.
Chồng không làm việc nhà. Chưa ngày lễ nào tôi được nhận một món quà đúng nghĩa. Tôi luôn cảm thấy kiệt sức như thể một mình chống lại thế giới.
Chúng ta đã nghĩ cho nhau chưa? 10 năm, 20 năm hay 30 năm bên nhau là thời gian, là sự đổi thay, mất mát…
Ông ngồi bên song cửa khâu chiếc áo ấm đã sứt đường chỉ. Bà ngồi bên càu nhàu: “Thời này là thời nào rồi mà ông còn bắt tôi mặc áo vá"...
Hôn nhân của ba mẹ tôi không phải là một câu chuyện ngôn tình diễm lệ. Họ đã có hơn 40 năm “lên thác xuống ghềnh”.
Rất nhiều ông chồng than trời, mong bà vợ nghĩ sao nói vậy cho bớt hại não...
Họ không hiểu những gì thuộc về mình thì chẳng cần giành giật, chiếm giữ, rằng những gì tạo hóa đã xếp đặt thì khó mà áp đặt, cưỡng cầu.
Chuyện các bà vợ phàn nàn về chồng là chuyện “xưa như trái đất”, nhưng có lẽ chưa bao giờ đàn ông bị vợ chán ngán nhiều như bây giờ.
Như vậy chẳng phải là không công bằng với phụ nữ hay sao? Vừa bị phản bội lại vừa phải cố gắng để thay đổi, để giữ chồng?
Cần cảnh giác với những người yêu, bạn tình có tính sở hữu cao, thích coi người yêu là tài sản, có xu hướng cực đoan...
Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng, ở bản lĩnh buông bỏ, ở sự tự tin, thần thái hơn người. Vậy còn đàn ông hơn nhau điều gì?
Một cuộc ghen của đàn ông nói lên điều gì: “Tôi quá yêu cô”, “Tôi chung thủy và muốn cô cũng phải chung thủy”, “Tôi sợ mất cô”…?
Nhiều người bỗng nhận ra ngay chính trong ngôi nhà, trong cuộc hôn nhân của mình, họ đang bị thao túng. Vậy nhưng họ có cần được giải cứu?
Anh đưa mắt nhìn chị một cách tình tứ. Còn chị ngoảnh mặt đi với vẻ thẹn thùng. Chúng tôi không nói gì, nhưng thầm hiểu hai người đã yêu nhau.