PNO - Ngoài 70, ông bà vẫn xưng hô với nhau bằng những tiếng “anh - em” ngọt ngào. Họ như 2 người bạn tâm giao, hòa hợp trong mọi ý định, sở thích.
Ngôi nhà đơn sơ của ông bà nằm đầu một con hẻm nhỏ khó tìm, nhưng chỉ cần đến khu vực nhà thờ Lái Thiêu (TP Thuận An, tỉnh Bình Dương) hỏi nhà bà Y - ông Lợi, mọi người đều biết đó là “ông bà châm cứu đông y, chữa bệnh miễn phí”.
Bà Nguyễn Thị Y xuất thân là nữ điều dưỡng, nữ hộ sinh nhiều năm công tác tại Bệnh viện đa khoa TP Thuận An, Bình Dương. Năm 1995, bà xin nghỉ làm tại bệnh viện rồi theo học để sau này trở thành hội viên Hội Đông y Việt Nam.

Năm 2004, bà mở phòng khám châm cứu từ thiện tại nhà để giúp đỡ bà con nghèo. Chung chí hướng với vợ, chồng bà - ông Phan Thành Lợi cũng theo học ngành đông y. Tiếng lành đồn xa, căn nhà chừng 40m2 cũng là phòng khám từ thiện của vợ chồng bà với 4 chiếc giường y tế mỗi ngày đón trên 10 lượt khách. Ngày cao điểm, khoảng 20 người tới thăm khám và chữa trị những bệnh thông thường. Đa phần họ là công nhân, người bán vé số, lao công, tạp vụ…
Tôi đến phòng khám của ông bà vào một buổi sáng, ông bà đang tất bật chăm sóc bệnh. Chị Trần Thị Thu (64 tuổi) làm công việc buôn bán tự do chia sẻ: “Hơn 10 năm rồi, cứ thấy trong người không được khỏe tôi lại ghé nhờ cô Y khám và xoa bóp, châm cứu, thành bệnh nhân thân thiết lúc nào không hay. Cô chú không lấy tiền. Nhưng biết cô chú làm từ thiện nhiều năm nay, nên tôi thỉnh thoảng vẫn góp chút đỉnh để phụ cô chú mua thuốc giúp lại người khác”.
Chị Diệu Linh (56 tuổi) có nghề hát bóng rỗi (hát lễ cúng đình) nhưng thu nhập bấp bênh. Chị là bệnh nhân quen thuộc hơn chục năm nay của phòng khám từ thiện cô Y. Chị Linh cho biết: “Có giai đoạn chân của tôi đau nhức đến nỗi không đi nổi. Nếu không có phòng khám từ thiện của cô chú, chắc tôi phải nằm liệt vì không đủ tiền đi bệnh viện chạy chữa”.
Ông Phan Thành Lợi và bà Nguyễn Thị Y quen biết rồi kết hôn với nhau năm 1985. Từ nhỏ, bà Y đã ăn chay trường. Sau khi lấy vợ, ông Lợi cũng ăn chay trường cùng vợ cho đến nay. Ông bà có người con trai nay đã trưởng thành và có gia đình riêng.
Ông Lợi cho biết, ông bà gặp nhau là một duyên lành bởi cả hai cùng quan điểm sống: hướng thiện, giúp đỡ mọi người. Ngoài khám bệnh cho bệnh nhân, mỗi tối ông bà đều cùng nhau đọc kinh Phật và hài lòng với cuộc sống giản dị. Ông cười: “Tôi là người chăm sóc vợ nhiều hơn, vì thể trạng và sức khỏe của tôi tốt hơn bà ấy. Tôi là người chủ cái bếp. Vợ khen tôi nấu cơm chay ngon hơn bà ấy”.
![]() |
| Khi rảnh rỗi, ông bà cùng lật cuốn album xem và nhớ lại những chương trình hoạt động từ thiện |
Tối, sau những giờ làm việc, ông bà thường ngồi lại tâm tình, xem lại hình ảnh trong hành trình đi đây đó giúp người. Bà ít nói, ông cũng ít nói. Căn nhà nhỏ bình yên giữa dòng đời có nhiều biến động. Tôi tò mò về kinh phí hoạt động của phòng khám, bà nhẹ nhàng: “Vợ chồng tôi có lương hưu, ăn chay nên cũng đủ sống. Chúng tôi giúp người chủ yếu bằng công sức, như bấm huyệt, châm cứu, xoa bóp… Ai truyền nước, thì chỉ trả tiền chai nước”.
Đến nay đã ngoài 70, ông bà vẫn luôn xưng hô với nhau bằng những tiếng “anh - em” ngọt ngào. Tôi cảm nhận họ như 2 người bạn tâm giao, hòa hợp trong mọi ý định, sở thích. Ông bà cũng luôn bên nhau trong các hoạt động thiện nguyện của nhiều tổ chức để khám chữa bệnh cho bà con nghèo vùng sâu vùng xa.
Từ năm 2008 đến nay, ông bà duy trì đều đặn việc tặng 150 ổ bánh mì vào các ngày 15 và 30 mỗi tháng cho người lao động nghèo. Đôi vợ chồng được các cơ quan đoàn thể tặng nhiều bằng khen cảm ơn và được bà con lối xóm xa gần mến mộ.
Ly Na
| Chia sẻ bài viết: |
Thanh Bình 01-02-2023 09:01:42
Rất ngưỡng mộ Chú và Cô. Kính chúc Chú và Cô nhiều sức khỏe - hạnh phúc - bình an và luôn là chỗ dựa về sức khỏe cho bà con có hoàn cảnh khó khăn.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?
Rời Sài Gòn sau 20 năm gói ghém cả tuổi trẻ, người mẹ 39 tuổi mang theo vốn liếng của 2 thập kỷ trải nghiệm để về quê làm lại từ đầu.
yêu thương không chỉ là cho con tất cả những gì mình từng thiếu mà nên hiểu rằng con có một tuổi thơ, một ước mơ và một hành trình riêng.
Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm là những phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp thường bị gắn mác khó lấy chồng.
“Có người đi đến cuối đường mới biết đó là ngõ cụt. Cái giá phải trả đôi khi quá đắt”
Trái bần - chỉ cái tên thôi đã nghe quê mùa, mộc mạc đầy thương khó.
Đừng để sự tắc trách của cha mẹ trở thành nỗi bất an cho cộng đồng.
Tuổi già nên giữ cho mình khoản tiền phòng thân, hay đầu tư tất cả vào con cháu? Đâu mới là chọn lựa phù hợp nhất?
Tôi chợt lặng người chốc lát, vậy là con đã hiểu được một nguyên tắc rất đơn giản trong cuộc sống: đủ là được.
Lời hay, ý đẹp sẽ như hoa như ngọc làm đẹp cho đời. Còn lời nói độc địa, vô tâm như rắn rết làm đau, làm xấu.
Hoa quỳnh nhà tôi lại bung nở vào thời khắc giao mùa từ xuân sang hạ, khi cái nắng chảy tràn bỏng rát...
Có một gia tài không tính bằng vật chất mà được đo bằng những hải trình dằng dặc, bằng màu áo hải quân và bản lĩnh kiên cường của hậu phương.

