PNO - Mẹ càng có tuổi, khoảng trống đó càng rộng thênh. Chị xót thương mẹ, xót thương mình. Chị học cách quên người cha trên đời.
| Chia sẻ bài viết: |
Hồng Hà 17-12-2023 15:37:35
Mình cùng quan điểm với tác giả. Ta không thể chọn cha được, cha là duy nhất. Sống trên đời có những lỗi lầm không còn cơ hội sửa.Tha lỗi và bao dung để tâm mình thanh thản để cha có những ngày cuối đời bình yên trước khi rời bỏ cuộc đời này. Và đấy cũng chính là âm đức bạn có được. Người có trí tuệ thường báo ân chứ không báo oán, nhất là với người cùng giọt máu là cha mình...
Lily 14-12-2023 22:29:27
Ba chị k về nhà, viết vây ma cũng viết duoc, nhà đâu ma về, nhà nào phải của ông ấy. Đáng ra phải viết ba chi k dám về gặp chị vì ổng biết ổng k xứng đáng để được gặp lai con cái thế thôi
Lily 14-12-2023 20:43:30
Với những suy nghĩ như chi thì xh mới luôn nhiều những ng đàn ông, những ng cha như cha chị, thích làm gi la làm, bỏ bê những đứa con mình đẻ ra đâu làm sao, mai này nó cũng chay theo rước mình lo cho mình thôi. Họ có nghĩ những gi c phải trải qua để duoc trưởng thành ma k có bố chăm sóc đâu. Ai cũng phải trả giá cho Lỗi lầm của chính mình mới tiến bộ duoc. Đừng viết kiểu này để đàn ông học theo
Trong tâm trí bao người, cơm nhà, nhất là cơm mẹ nấu, lúc nào cũng ngon. Cái ngon đến từ tình thương yêu, sự hy sinh của mẹ bọc trong ký ức
Sự kiệt quệ tài chính của người trẻ hiện nay là cái giá phải trả cho việc cố gắng mua sự an tâm xã hội.
Không cần máy ảnh hay studio chuyên nghiệp, một số bạn trẻ đang biến chiếc điện thoại thông minh thành công cụ để kiếm tiền.
Đối với tôi, chiếc làn của bà ngày ấy không khác gì kho ký ức, cất giấu bao kỷ niệm tuổi thơ.
Mới lớp 10, con trai đã 4 ‘đời’ bạn gái. Mẹ thắc mắc: 'Toàn bạn gái xinh, sao con trai cứ mãi kiếm tìm?'.
Nhiều cặp vợ chồng trung niên đau đầu bàn tính: Khi nghỉ hưu sẽ về quê xây nhà hay tiếp tục sống ở thành phố cho gần con cái?
Hôn nhân không phải sân khấu quyền lực nơi 2 người trưởng thành cố gắng sửa nhau, chỉnh nhau.
Từ khi “phốt” nổ ra, tài khoản hàng triệu fan theo dõi của Hua Shanshan đã bị khóa, cô cũng dường như biến mất khỏi mạng xã hội.
Những trang sách không chỉ vỗ về tổn thương mà còn dìu dắt cô gái Huế năm nào trở thành một người phụ nữ độc lập và làm mẹ hạnh phúc hơn.
Con đường đất như ôm trọn mọi kỷ niệm, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong làng.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?