PNO - Mỗi lần hay tin tôi sắp về, cha đều mong ngóng. Bến xe cách nhà 15 cây số nhưng dù nắng hay mưa, ngày hay đêm, tôi đều có cha chờ đón.
| Chia sẻ bài viết: |
Sammy 10-12-2023 21:45:45
Cha tôi cũng ít khi nói chuyện hay mắng tôi như mẹ tôi. Nhưng năm hai chị em tôi đi học đại học cứ lần nào nghỉ hè hoặc tết bố tôi cũng ra điểm xuống xe cách nhà tôi chừng 7km để đón tôi lúc 3-4h sáng. Và đến ngày mùa nhà tôi có máy bừa cũ ngày xưa chứ không phải máy to mà ngồi trên điều khiển như bây giờ bố tôi đi làm thuê các nhà trong bản, có khi 12h trưa,7h tối ông vẫn chưa về vì cố thêm sào nào thì được thêm đồng để gửi cho hai con. Giờ hai chị em tôi đã có cuộc sống riêng chỉ bố tôi không làm nhiều nữa nhưng ông lại bị bệnh mà hai chị em tôi lại không giúp được gì. Bệnh mãn tính nên hàng tháng ông tự đi xe máy lên viện tỉnh để lấy thuốc, có hôm bị ngã xe. Đợt đầu ông nằm viện để chỉnh liều thuốc ông nhất quyết không cho ai đi cùng kể cả mẹ tôi, ông tự lên nhập viện và nằm đó không cho vợ con hay ai lên thăm, rồi chỉnh liều xong thì cũng tự về. Ngày tôi lấy chồng tôi và chồng chênh lệch nhau về trình độ, nghề nghiệp ông không phản đối, chỉ bảo nếu sau này không sống được với nhau, ly dị thì đưa con về với bố. Mỗi lần tôi nghĩ đến tôi đều rơi nước mắt. Giờ đây hôn nhân của tôi đang chênh vênh nhưng tôi sợ bố mẹ buồn nên chưa dám nói với hai người nữa. Chỉ để hai người nghĩ tôi đang hạnh phúc ….
Là mẹ của 2 cô con gái, Alicia Vu chọn kể cho con nghe những câu chuyện mà trong đó phụ nữ có quyền quyết định số phận mình.
Cha mẹ không nên quá “thật thà” với con cái về chuyện tài sản, để chúng khỏi nghĩ rằng nhà cửa, xe cộ đều dễ dàng mà có
Những chiều có mẹ, cùng mẹ chơi những trò đơn giản đã trở thành ký ức ngọt ngào nhất trong tôi.
Mẹ tôi năm nay 55 tuổi, còn cha tôi 57 tuổi, hai vợ chồng đã cưới nhau được 33 năm. Kết tinh của mối tình là hai anh em tôi.
Không nơi nào ấp ủ lòng ta trọn vẹn bằng chính ngôi nhà của mình, nơi lưu giữ bao kỷ niệm vui buồn đi cùng ta suốt một đời.
Mẹ tôi - người đàn bà cả đời cũng giống một mùa hoa đến chậm, lặng lẽ nở khi chẳng còn ai đợi chờ.
Tôi thư thả cho xe chạy thật chậm, ngắm những đứa trẻ ngồi sau lưng mẹ đến trường.
Mỗi khi tôi và người khác có xung đột, má không cần nghe rõ đầu đuôi câu chuyện mà thường nói ngay với tôi: “Phải biết nghĩ cho người khác”.
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.
Nhiều người trẻ không đặt nặng mục tiêu mua sắm như các thế hệ trước. Họ chọn thuê dịch vụ, tiện ích để phù hợp với khả năng tài chính.
Món quà quý giá nhất của đời người không phải là sự hoàn hảo, mà là tìm được những người tri kỷ để cùng ta đi đến tận cuối cuộc đời.
Yêu chính người đi cùng mình suốt cả cuộc đời - là bản thân - lẽ ra phải là bản năng tự nhiên nhất.
Làm sao để nuôi dưỡng tình yêu với bản thân, để tự tin, trọn vẹn trong công việc, cuộc sống là câu hỏi mỗi phụ nữ cần đặt ra
Muốn làm một người già dễ thương, hãy học cách dễ thương của con nít.
Chứng kiến ca sĩ Hòa Minzy tìm thấy bến đỗ bình yên, tôi chợt nhìn lại tổ ấm của mình sau những năm tháng làm mẹ đơn thân, như Hòa.
Tôi đã kết bạn quá nhiều, nhưng lại không đủ thời gian để đọc, để hiểu, để nhận ra ai đang cần một lời hỏi thăm.
Giúp bạn cai nghiện game, teen có bị cuốn vào vòng xoáy cuồng mê này không? Làm sao đồng hành giúp bạn cai nghiện game mà không bị... nghiện chuyền?
Nếu bóc tách hết những lớp vỏ bọc quanh những lời nói ngược của phụ nữ, ta sẽ thấy sự thật giản đơn đến nao lòng.