Về già một mình

10/12/2019 - 18:00

PNO - Bà Năm ở trong căn nhà có vườn rộng, trị giá bạc tỷ. Nhưng tận mắt thấy bà Năm cô độc trong lúc đau yếu, tôi mới thật sự hiểu giá trị của một gia đình.

Buổi chiều tắt nắng, như mọi ngày, tôi đẩy xe đưa đứa cháu gần hai tuổi đi dạo. Con đường trước nhà rợp bóng cây xanh, mát mẻ và sạch thoáng. Mấy đứa trẻ lớn hơn thấy em bé liền xúm lại làm quen rồi đi theo chơi cùng. Bỗng một cô bé khựng lại: “Bà Năm kìa! Ba con nói bà bệnh nằm liệt giường sắp chết, sao bây giờ bà đi ra đường được vậy cô?”. Tôi chỉ biết trả lời bằng cách đoán, có lẽ bà đã khỏe lại.

Ve gia mot minh
Ảnh minh họa

Bà Năm vừa bước ra khỏi cửa tiệm tạp hóa. Bà mua mấy cuộn giấy vệ sinh, mì gói và vài thứ lặt vặt. Trông bà chỉ còn da bọc xương, đầu tóc rối bù, đôi mắt vô hồn. Tay chống gậy, bà nhích được vài bước lại dừng. Đưa mắt về phía chúng tôi, bà có vẻ tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi nói với cô bé lớn nhất trong bọn trẻ: “Cô phải ở đây giữ em bé, con chạy lại xách đồ về nhà giúp bà đi”. 

Nhanh như cắt, cô bé đến bên bà cụ, đón lấy túi hàng mang về nhà. Khi quay trở lại, thấy bà Năm vẫn nhích dần từng bước, cô bé choàng tay bà lên vai mình rồi dìu đến tận cửa. “Con thấy bà phải bò vào nhà đó cô. Bà mệt như thế làm sao nấu ăn? Lỡ bà chết trong nhà cũng không ai biết”. 

Bà Năm không chồng con, sống một mình, ít giao tiếp với ai. Mấy tháng trước, hàng xóm thấy bà ngất trong vườn, họ vội chở đến bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ bảo bà phải nhập viện một thời gian để chữa trị, nhưng bà Năm không có thân nhân chăm sóc, đành xin về nhà uống thuốc cầm cự qua ngày. Từ đó, sức khỏe của bà càng tệ hơn.

Thỉnh thoảng họ hàng từ nơi xa cũng đến thăm nom bà Năm, nhưng cũng không thể ở lâu. Nghe nói mọi người bàn với nhau chọn một đứa cháu về lo cho bà trong những ngày cuối đời. Khi bà nằm xuống, nhà cửa vườn tược của bà sẽ được giao cho đứa cháu ấy.

Ve gia mot minh
Ảnh minh họa

Tuy căn nhà đơn sơ nhưng đất vườn khá rộng, trị giá bạc tỷ. Không ai muốn giao tài sản lớn như vậy cho riêng một người. Chẳng nói ra nhưng họ đều muốn mỗi người được hưởng một phần nào đó. Bà Năm không tham gia tính toán việc này. Bà cũng không biết anh chị em họ của bà đã bàn bạc những gì. Mọi ý kiến hướng đến chuyện chăm sóc bà Năm đều không khả thi. Cuối cùng, bà vẫn cô độc một mình.

Chị hàng xóm nói cả tuần không thấy nhà bà Năm mở cửa, đèn bật sáng cả đêm lẫn ngày. Chị lo lắng, bế con sang thăm mới biết bà nằm vùi, không ngồi dậy nổi. Thuốc men, thức ăn, nước uống được bà đặt sẵn trên một chiếc bàn kê sát giường. Không thể vào bếp nên bà ăn mì gói khô. Chị giúp mua tô cháo nóng rồi gọi điện báo tin cho người em họ thường lui tới thăm bà.

Mỗi lần tôi kể tình hình của bà Năm cho mẹ tôi nghe, mẹ đều liên tưởng đến đứa con gái ở tuổi bốn mươi vẫn chưa chịu lấy chồng. “Nhìn người ta mà liệu lo thân. Một mình về già khổ vậy đó. Phải có chồng con, có một gia đình. Mẹ đâu thể sống hoài với con…”.

Thường thì tôi sẽ cãi chày cãi cối hoặc pha trò chọc cười để lái suy nghĩ của mẹ sang hướng khác. Nhưng gần đây tôi im lặng. Tôi biết mẹ lo lắng nhiều và nỗi lo ấy là thực tế.

Ai cũng cần những người thân chung một mái nhà để yêu thương, đùm bọc và nâng đỡ. Khi tận tai nghe, tận mắt thấy bà Năm cô độc trong lúc đau yếu, tôi mới thật sự hiểu giá trị của một gia đình. 

Quỳnh An

 
Array ( [news_id] => 1395517 [news_title] => Về già một mình [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 171024_gettyimages-893060760-640x640-976290.jpg [news_subcontent] => Bà Năm ở trong căn nhà có vườn rộng, trị giá bạc tỷ. Nhưng tận mắt thấy bà Năm cô độc trong lúc đau yếu, tôi mới thật sự hiểu giá trị của một gia đình. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Bà Năm ở trong căn nhà có vườn rộng, trị giá bạc tỷ. Nhưng tận mắt thấy bà Năm cô độc trong lúc đau yếu, tôi mới thật sự hiểu giá trị của một gia đình. [news_content] =>

Buổi chiều tắt nắng, như mọi ngày, tôi đẩy xe đưa đứa cháu gần hai tuổi đi dạo. Con đường trước nhà rợp bóng cây xanh, mát mẻ và sạch thoáng. Mấy đứa trẻ lớn hơn thấy em bé liền xúm lại làm quen rồi đi theo chơi cùng. Bỗng một cô bé khựng lại: “Bà Năm kìa! Ba con nói bà bệnh nằm liệt giường sắp chết, sao bây giờ bà đi ra đường được vậy cô?”. Tôi chỉ biết trả lời bằng cách đoán, có lẽ bà đã khỏe lại.

Ve gia mot minh
Ảnh minh họa

Bà Năm vừa bước ra khỏi cửa tiệm tạp hóa. Bà mua mấy cuộn giấy vệ sinh, mì gói và vài thứ lặt vặt. Trông bà chỉ còn da bọc xương, đầu tóc rối bù, đôi mắt vô hồn. Tay chống gậy, bà nhích được vài bước lại dừng. Đưa mắt về phía chúng tôi, bà có vẻ tìm kiếm sự giúp đỡ. Tôi nói với cô bé lớn nhất trong bọn trẻ: “Cô phải ở đây giữ em bé, con chạy lại xách đồ về nhà giúp bà đi”. 

Nhanh như cắt, cô bé đến bên bà cụ, đón lấy túi hàng mang về nhà. Khi quay trở lại, thấy bà Năm vẫn nhích dần từng bước, cô bé choàng tay bà lên vai mình rồi dìu đến tận cửa. “Con thấy bà phải bò vào nhà đó cô. Bà mệt như thế làm sao nấu ăn? Lỡ bà chết trong nhà cũng không ai biết”. 

Bà Năm không chồng con, sống một mình, ít giao tiếp với ai. Mấy tháng trước, hàng xóm thấy bà ngất trong vườn, họ vội chở đến bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ bảo bà phải nhập viện một thời gian để chữa trị, nhưng bà Năm không có thân nhân chăm sóc, đành xin về nhà uống thuốc cầm cự qua ngày. Từ đó, sức khỏe của bà càng tệ hơn.

Thỉnh thoảng họ hàng từ nơi xa cũng đến thăm nom bà Năm, nhưng cũng không thể ở lâu. Nghe nói mọi người bàn với nhau chọn một đứa cháu về lo cho bà trong những ngày cuối đời. Khi bà nằm xuống, nhà cửa vườn tược của bà sẽ được giao cho đứa cháu ấy.

Ve gia mot minh
Ảnh minh họa

Tuy căn nhà đơn sơ nhưng đất vườn khá rộng, trị giá bạc tỷ. Không ai muốn giao tài sản lớn như vậy cho riêng một người. Chẳng nói ra nhưng họ đều muốn mỗi người được hưởng một phần nào đó. Bà Năm không tham gia tính toán việc này. Bà cũng không biết anh chị em họ của bà đã bàn bạc những gì. Mọi ý kiến hướng đến chuyện chăm sóc bà Năm đều không khả thi. Cuối cùng, bà vẫn cô độc một mình.

Chị hàng xóm nói cả tuần không thấy nhà bà Năm mở cửa, đèn bật sáng cả đêm lẫn ngày. Chị lo lắng, bế con sang thăm mới biết bà nằm vùi, không ngồi dậy nổi. Thuốc men, thức ăn, nước uống được bà đặt sẵn trên một chiếc bàn kê sát giường. Không thể vào bếp nên bà ăn mì gói khô. Chị giúp mua tô cháo nóng rồi gọi điện báo tin cho người em họ thường lui tới thăm bà.

Mỗi lần tôi kể tình hình của bà Năm cho mẹ tôi nghe, mẹ đều liên tưởng đến đứa con gái ở tuổi bốn mươi vẫn chưa chịu lấy chồng. “Nhìn người ta mà liệu lo thân. Một mình về già khổ vậy đó. Phải có chồng con, có một gia đình. Mẹ đâu thể sống hoài với con…”.

Thường thì tôi sẽ cãi chày cãi cối hoặc pha trò chọc cười để lái suy nghĩ của mẹ sang hướng khác. Nhưng gần đây tôi im lặng. Tôi biết mẹ lo lắng nhiều và nỗi lo ấy là thực tế.

Ai cũng cần những người thân chung một mái nhà để yêu thương, đùm bọc và nâng đỡ. Khi tận tai nghe, tận mắt thấy bà Năm cô độc trong lúc đau yếu, tôi mới thật sự hiểu giá trị của một gia đình. 

Quỳnh An

[news_source] => [news_tag] => khó khăn,đơn chiếc,gia đình,cô đơn,một mình,tuổi già [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-12-10 18:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-12-10 18:00:00 [news_relate_news] => 1395664,1395510,1395514 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 0 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/ve-gia-mot-minh-171024/ [news_urlid] => 171024 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 3871 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ve-gia-mot-minh-a1395517.html [tag] => khó khănđơn chiếcgia đìnhcô đơnmột mìnhtuổi già [daynews2] => 2019-12-10 18:00 [daynews] => 10/12/2019 - 18:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…