Nước mắt người trong bóng tối

16/03/2021 - 15:53

PNO - Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà"

"Em không đẹp bằng chị, tại sao em lại hạnh phúc hơn chị" - câu hỏi của chị khiến tôi bật cười.

Do gặp phải một số vấn đề trong cuộc sống, tôi đăng ký tham gia buổi offline của một vị tiến sĩ tâm lý. Tại đó, tôi gặp chị. Chị tầm ba mươi mấy tuổi, đẹp sang trọng. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài viên mãn là nỗi buồn dai dẳng.

Lẽ ra, ấn tượng của tôi về chị  sẽ trôi tuột nếu không có tình huống đặc biệt. Hôm ấy, chủ tọa nói với tôi: "Nhìn em, nhất là ánh mắt, tôi thấy vẻ bình thản. Đây là ánh mắt hiếm có ở tuổi này". Chị đứng bên buột miệng: "Tại sao cô ấy không đẹp như em, nhưng lại hạnh phúc hơn em?".

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Nghe vậy, tôi tự hỏi, tôi với chị gặp nhau lần đầu, chị biết tôi là ai, tôi như thế nào, mà lại khẳng định tôi hạnh phúc hơn chị. Nhưng tôi không thích phản biện với một người chưa hiểu về mình, tôi cười xã giao rồi im lặng.

Không biết sự im lặng của tôi khiến chị buồn hay dưới sự dẫn dắt của vị tiến sĩ tâm lý, mà chị… bùng nổ. Người đàn bà đẹp ấy bật khóc như một đứa trẻ trước mặt gần hai mươi con người không ai quen ai.

Trong những giọt nước mắt là những câu nói đứt quãng,  những lời than trách chồng chị không giúp chị chăm sóc gia đình, không đưa đón con phụ chị, không đưa chị và con đến bất kỳ nơi nào. Không đi đâu, ăn, chơi, cà phê hay xem phim; không đưa chị và con đến gặp bất kỳ bạn bè nào của anh hay thành viên nào bên gia đình chồng.

Chị cứ khóc và kể. Vị tiến sĩ tâm lý tiếp tục dẫn dắt. Tôi và những người còn lại im lặng nghe.

Chị nói, anh đến nhà chị ba buổi tối trong tuần. Tối nào không uống rượu, thì anh, chị và cậu con trai bảy tuổi cùng ăn cơm. Ăn xong, anh làm chuyện đó với chị hoặc coi ti vi. Tối nào say xỉn thì chị chăm anh, lo cho anh.

Có hôm chị muốn anh hỗ trợ đón con - anh không đồng ý. Chị muốn anh đưa chị và con trai đi ăn tối, đi xem phim hay chỉ là ghé tiệm trà sữa - anh không đồng ý. Chị nhờ anh dạy con học - anh không đồng ý. Chị ngỏ ý rằng hoặc chị hoặc con có mặt trong các cuộc hẹn với đồng nghiệp, với bạn bè - anh không đồng ý. Chị thuyết phục anh ngủ lại với chị và con dù chỉ một đêm - anh không đồng ý.

Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà".

Nhà của anh là nơi có người vợ được pháp luật thừa nhận thông qua tờ giấy kết hôn. Nhà của anh là nơi có cô con dâu được ba mẹ anh đem trầu cau hỏi cưới; là nơi có hai đứa bé một trai một gái gọi anh là ba; là hai đứa trẻ cuối tuần lại xếp đồ về nhà ông bà nội, chứ không đến mặt cũng không được nhìn như con trai chị.

Nhà trong miệng anh là nơi, 7 tối mỗi tuần, trễ nhất 22g, anh phải bước qua cánh cửa, trao đổi công việc với vợ, nói vài câu với con.

Nhà của anh là nơi, sáng, anh thức dậy bên cạnh một người phụ nữ khác; ăn sáng, rồi chở hai con đi học phụ vợ; là tất cả tối trong tuần phải ngủ tại nhà. Nhà là nơi có những người anh đưa đi cùng trong các dịp gặp mặt, các buổi họp gia đình hay họp lớp... 

Nhà của anh là nơi, tất cả người quen, đồng nghiệp, bạn bè anh đều biết người phụ nữ đi bên cạnh anh là ai, hai đứa bé đi cùng anh là ai. Nhà của anh không có bất kỳ bóng dáng nào của chị và đứa bé trai con chung của chị và anh.

Chị kể nhiều lần chị ép anh ly hôn; nhiều lần chị muốn chia tay anh, muốn đưa con đi nơi khác, làm lại từ đầu. Nhưng nhiều nhất là hai tuần, chị lại chủ động liên hệ với anh, quay về bên anh. "Em cần anh ấy, con trai em cần anh ấy", chị nói.

Vị tiến sĩ tâm lý và một vài người tư vấn: chị có thể chở con đi ăn, đi chơi, đi du lịch mà không cần người đàn ông ấy; rằng mình chị có thể bớt để ý anh mà chăm lo cho con; rằng việc chuyển ưu tiên sang cho con khiến chị và cậu con trai hạnh phúc, và cũng có thể từ đó hoặc khiến anh buộc phải nhìn lại mối quan hệ, chọn lại "nhà", hoặc chị có thể dần rời xa anh...

Chị không thể có được thứ hạnh phúc mang tên danh chính ngôn thuận. Ảnh minh họa
Chị không thể có được thứ hạnh phúc mang tên "danh chính ngôn thuận". Ảnh minh họa

Những lời khuyên ấy lọt thỏm trong tiếng nấc của chị, trôi tuột trong những giọt nước mắt của người đàn bà đẹp. Chị không ngừng lặp lại câu hỏi: “Làm sao để anh quan tâm hai mẹ con hơn?”.

Trong tiếng khóc không ngừng của chị, không hiểu sao, tôi không thông cảm được.

Câu chuyện của chị, nỗi đau của chị, kể đến phút cuối vẫn là do chị. Chị chấp nhận làm người thứ ba; chị ép anh cho phép chị sinh con và dùng đứa bé như công cụ kéo anh về phía chị. Trở thành người đàn bà trong bóng tối là con đường chị chọn. Chị đã nhận ra vấn đề, bản thân chị không buông bỏ, thì không ai có thể giúp. 

Giờ thì tôi hiểu vì sao chị không hạnh phúc. Ngay phút chị chọn con đường trở thành người đàn bà trong bóng tối, chị có đẹp đến mấy, thì chị cũng không thể có được thứ hạnh phúc mang tên "danh chính ngôn thuận".

An Huỳnh

 
Array ( [news_id] => 1429531 [news_title] => Nước mắt người trong bóng tối [news_title_seo] => Nước mắt người trong bóng tối [news_supertitle] => [news_picture] => nuoc-mat-nguoi-trong-bong-toi_1615735438.jpg [news_subcontent] => Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà" [news_subcontent_seo] => Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà" [news_headline] => Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà" [news_content] =>

"Em không đẹp bằng chị, tại sao em lại hạnh phúc hơn chị" - câu hỏi của chị khiến tôi bật cười.

Do gặp phải một số vấn đề trong cuộc sống, tôi đăng ký tham gia buổi offline của một vị tiến sĩ tâm lý. Tại đó, tôi gặp chị. Chị tầm ba mươi mấy tuổi, đẹp sang trọng. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài viên mãn là nỗi buồn dai dẳng.

Lẽ ra, ấn tượng của tôi về chị  sẽ trôi tuột nếu không có tình huống đặc biệt. Hôm ấy, chủ tọa nói với tôi: "Nhìn em, nhất là ánh mắt, tôi thấy vẻ bình thản. Đây là ánh mắt hiếm có ở tuổi này". Chị đứng bên buột miệng: "Tại sao cô ấy không đẹp như em, nhưng lại hạnh phúc hơn em?".

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Nghe vậy, tôi tự hỏi, tôi với chị gặp nhau lần đầu, chị biết tôi là ai, tôi như thế nào, mà lại khẳng định tôi hạnh phúc hơn chị. Nhưng tôi không thích phản biện với một người chưa hiểu về mình, tôi cười xã giao rồi im lặng.

Không biết sự im lặng của tôi khiến chị buồn hay dưới sự dẫn dắt của vị tiến sĩ tâm lý, mà chị… bùng nổ. Người đàn bà đẹp ấy bật khóc như một đứa trẻ trước mặt gần hai mươi con người không ai quen ai.

Trong những giọt nước mắt là những câu nói đứt quãng,  những lời than trách chồng chị không giúp chị chăm sóc gia đình, không đưa đón con phụ chị, không đưa chị và con đến bất kỳ nơi nào. Không đi đâu, ăn, chơi, cà phê hay xem phim; không đưa chị và con đến gặp bất kỳ bạn bè nào của anh hay thành viên nào bên gia đình chồng.

Chị cứ khóc và kể. Vị tiến sĩ tâm lý tiếp tục dẫn dắt. Tôi và những người còn lại im lặng nghe.

Chị nói, anh đến nhà chị ba buổi tối trong tuần. Tối nào không uống rượu, thì anh, chị và cậu con trai bảy tuổi cùng ăn cơm. Ăn xong, anh làm chuyện đó với chị hoặc coi ti vi. Tối nào say xỉn thì chị chăm anh, lo cho anh.

Có hôm chị muốn anh hỗ trợ đón con - anh không đồng ý. Chị muốn anh đưa chị và con trai đi ăn tối, đi xem phim hay chỉ là ghé tiệm trà sữa - anh không đồng ý. Chị nhờ anh dạy con học - anh không đồng ý. Chị ngỏ ý rằng hoặc chị hoặc con có mặt trong các cuộc hẹn với đồng nghiệp, với bạn bè - anh không đồng ý. Chị thuyết phục anh ngủ lại với chị và con dù chỉ một đêm - anh không đồng ý.

Anh đến nhà chị, ăn cơm, làm tình với chị hay được chị chăm cho tỉnh mỗi lúc quá chén với bạn bè, rồi đúng 21g, anh "về nhà".

Nhà của anh là nơi có người vợ được pháp luật thừa nhận thông qua tờ giấy kết hôn. Nhà của anh là nơi có cô con dâu được ba mẹ anh đem trầu cau hỏi cưới; là nơi có hai đứa bé một trai một gái gọi anh là ba; là hai đứa trẻ cuối tuần lại xếp đồ về nhà ông bà nội, chứ không đến mặt cũng không được nhìn như con trai chị.

Nhà trong miệng anh là nơi, 7 tối mỗi tuần, trễ nhất 22g, anh phải bước qua cánh cửa, trao đổi công việc với vợ, nói vài câu với con.

Nhà của anh là nơi, sáng, anh thức dậy bên cạnh một người phụ nữ khác; ăn sáng, rồi chở hai con đi học phụ vợ; là tất cả tối trong tuần phải ngủ tại nhà. Nhà là nơi có những người anh đưa đi cùng trong các dịp gặp mặt, các buổi họp gia đình hay họp lớp... 

Nhà của anh là nơi, tất cả người quen, đồng nghiệp, bạn bè anh đều biết người phụ nữ đi bên cạnh anh là ai, hai đứa bé đi cùng anh là ai. Nhà của anh không có bất kỳ bóng dáng nào của chị và đứa bé trai con chung của chị và anh.

Chị kể nhiều lần chị ép anh ly hôn; nhiều lần chị muốn chia tay anh, muốn đưa con đi nơi khác, làm lại từ đầu. Nhưng nhiều nhất là hai tuần, chị lại chủ động liên hệ với anh, quay về bên anh. "Em cần anh ấy, con trai em cần anh ấy", chị nói.

Vị tiến sĩ tâm lý và một vài người tư vấn: chị có thể chở con đi ăn, đi chơi, đi du lịch mà không cần người đàn ông ấy; rằng mình chị có thể bớt để ý anh mà chăm lo cho con; rằng việc chuyển ưu tiên sang cho con khiến chị và cậu con trai hạnh phúc, và cũng có thể từ đó hoặc khiến anh buộc phải nhìn lại mối quan hệ, chọn lại "nhà", hoặc chị có thể dần rời xa anh...

Chị không thể có được thứ hạnh phúc mang tên danh chính ngôn thuận. Ảnh minh họa
Chị không thể có được thứ hạnh phúc mang tên "danh chính ngôn thuận". Ảnh minh họa

Những lời khuyên ấy lọt thỏm trong tiếng nấc của chị, trôi tuột trong những giọt nước mắt của người đàn bà đẹp. Chị không ngừng lặp lại câu hỏi: “Làm sao để anh quan tâm hai mẹ con hơn?”.

Trong tiếng khóc không ngừng của chị, không hiểu sao, tôi không thông cảm được.

Câu chuyện của chị, nỗi đau của chị, kể đến phút cuối vẫn là do chị. Chị chấp nhận làm người thứ ba; chị ép anh cho phép chị sinh con và dùng đứa bé như công cụ kéo anh về phía chị. Trở thành người đàn bà trong bóng tối là con đường chị chọn. Chị đã nhận ra vấn đề, bản thân chị không buông bỏ, thì không ai có thể giúp. 

Giờ thì tôi hiểu vì sao chị không hạnh phúc. Ngay phút chị chọn con đường trở thành người đàn bà trong bóng tối, chị có đẹp đến mấy, thì chị cũng không thể có được thứ hạnh phúc mang tên "danh chính ngôn thuận".

An Huỳnh

[news_source] => [news_tag] => tâm sự người thứ ba,bất hạnh vì làm người thứ ba,Người thứ ba [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-03-14 22:18:52 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-03-16 15:53:34 [news_relate_news] => 30353,1423844,1412833, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 4526 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/nuoc-mat-nguoi-trong-bong-toi-a1429531.html [tag] => tâm sự người thứ babất hạnh vì làm người thứ baNgười thứ ba [daynews2] => 2021-03-16 15:53 [daynews] => 16/03/2021 - 15:53 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI