Nỗi nhục dưới cờ vì nợ học phí, 20 năm vẫn ám ảnh

07/11/2019 - 16:13

PNO - "Mời các em có tên đi lên cột cờ. Em nào không đi, thì bạn kế bên dắt lên để cho toàn trường nhìn “gương mặt mốc” nợ học phí, nợ dài, nợ dai như đỉa..." 20 năm qua tôi không sao quên tiếng sang sảng ấy.

Tôi thật sự sốc, có một luồng uất ức nóng bỏng chạy dọc sống lưng khi đọc bài báo Bắt nam sinh nhận lỗi trước 1400 người: phản giáo dục và dã man. Bởi vì tôi từng bị đứng cột cờ cho toàn trường “nhìn mặt mốc” đến mấy lần.

Những năm đó, nhà tôi bốn chị em đều đi học và cha mẹ tôi không đủ tiền đóng học phí cùng lúc. Chuyện học hành trong lớp, một số thầy cô bộ môn rất thương mến tôi vì tôi học khá môn văn. 

Nhưng cứ thứ hai đầu tuần là nỗi ám ảnh tột độ với tôi vì thầy hiệu trưởng sẽ đích thân cầm “sớ Táo quân” và trút giận: "Sau đây là danh sách học sinh chưa đóng học phí, thầy đọc xong, mời em đi lên cột cờ, hoặc em nào không đi, thì bạn kế bên dắt lên giùm để cho toàn trường nhìn “gương  mặt mốc” nợ học phí, nợ dài, nợ dai như đỉa vậy đó!"

Thầy thường xuyên mạt sát, hạ nhục chúng tôi kiểu như: "Tôi hỏi các em, thầy cô cũng phải ăn cơm, mặc áo mới có thể đi dạy các em được, mà các em không đóng tiền thì lấy lương đâu mà trả cho giáo viên? Hay là các em muốn giật nợ?" Có khi thầy chỉ thẳng vào mặt học sinh nào đó nói: "Không có tiền thì nghỉ học đi!"

Noi nhuc duoi co vi no hoc phi, 20 nam van am anh
Trường Ngô Quyền ở Tân Bình, TP.HCM đưa thông tin phạt học sinh dưới sân chào cờ vì xúc phạm ban nhạc Hàn Quốc BTS

Mới 12-13 tuổi, làm sao đủ lý lẽ để nói rằng (mà cũng có ai cho nói đâu) là do chị em em đông, cha mẹ em chưa đủ tiền chứ không có giật nợ. Thế là chúng tôi rồng rắn kéo lên, mỗi thứ hai như vậy đều ‘xử tập thể” nhóm học sinh nợ học phí, có khi đến năm chục đứa.

Phần tôi, khi vào lớp, cô dạy môn Văn hay nói khẽ: “Em về ráng nói phụ huynh đóng học phí đi, chứ em học giỏi vậy, mà để nợ học phí, ảnh hưởng tới hạnh kiểm thì làm sao tên được lên bảng danh dự?”

Tên họ được lên bảng danh dự của trường cấp II tôi lúc đó là một điều vinh hạnh rất lớn, nếu ba tháng liền được lên bảng danh dự (các môn học đều đạt 9-10 điểm, hạnh kiểm tốt, chuyên cần tốt) thì sẽ được tặng 1 chiếc áo sơ mi trắng. Những năm đó, 1 chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm ấy bằng 1 ngày công thợ hồ của cha tôi.

Thằng em học lớp 6 của tôi (nay là cán bộ sở nông nghiệp tỉnh) tính bộc trực hơn, cứ sau ngày thứ Hai là nó về quăng cặp cái “đùng” lên chiếc giường tre: “Nghỉ học mẹ ơi! Nhục quá!”

Mẹ tôi năn nỉ hết nước mắt, nào là chỉ có con đường học mới giúp người ta thoát nghèo thoát khổ, nào là gia tài cha mẹ cho con chỉ có cái chữ là quý giá…con thương mẹ, ráng học đi… Học phí để từ từ mẹ lo…

Có  lần, mẹ tôi phải bán bộ quần áo dành đi đám tiệc, cái khăn len đội đầu của mẹ cũng bán đi, bộ quần áo kaki “ăn nói” của cha cũng bán đi vì học phí.

Noi nhuc duoi co vi no hoc phi, 20 nam van am anh
Liệu 20 năm sau cậu bé bên trái này có chào những người "xử" em hôm nay?

Người thầy hiệu trưởng ngày xưa giờ đã hơn 70 tuổi, thi thoảng gặp nhau ở chợ xã, tôi cũng gật đầu chào, đó là vì cái “lễ” của người nhỏ tuổi dành cho người lớn tuổi; chứ sự “trọng” của học sinh dành cho thầy trong lòng tôi hầu như không có. Bởi “nỗi nhục sân cờ” suốt hơn 20 năm qua vẫn ám ảnh tôi. Vì đơn giản một điều, có khó khăn thì người ta mới nợ, chứ đủ đầy dư dả thì ai nợ làm gì.

Bây giờ, 20 năm qua, giáo dục đã thay đổi rất nhiều. Các con tôi đi học hầu như không còn gặp kiểu hành xử như xưa chị em tôi phải chịu. Có việc gì thì nhà trường nhắn cha mẹ tới nói chuyện, cùng nhau bàn cách giải quyết...

Nay, chuyện của em học sinh trường Ngô Quyền, vì không thích ban nhạc Hàn Quốc và đã có tiếng bấc tiếng chì với nhau trên mạng mà nhà trường bắt em phải xin lỗi trước toàn trường. Tôi thấy quả là phi lý. Nỗi nhục của em hôm nay, biết đâu sẽ thành nỗi thù hận ngày mai...

Trang Đào

 
Array ( [news_id] => 1395293 [news_title] => Nỗi nhục dưới cờ vì nợ học phí, 20 năm vẫn ám ảnh [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 168735_0000001-7161711.jpg [news_subcontent] => "Mời các em có tên đi lên cột cờ. Em nào không đi, thì bạn kế bên dắt lên để cho toàn trường nhìn “gương mặt mốc” nợ học phí, nợ dài, nợ dai như đỉa..." 20 năm qua tôi không sao quên tiếng sang sảng ấy. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => "Mời các em có tên đi lên cột cờ. Em nào không đi, thì bạn kế bên dắt lên để cho toàn trường nhìn “gương mặt mốc” nợ học phí, nợ dài, nợ dai như đỉa..." 20 năm qua tôi không sao quên tiếng sang sảng ấy. [news_content] =>

Tôi thật sự sốc, có một luồng uất ức nóng bỏng chạy dọc sống lưng khi đọc bài báo Bắt nam sinh nhận lỗi trước 1400 người: phản giáo dục và dã man. Bởi vì tôi từng bị đứng cột cờ cho toàn trường “nhìn mặt mốc” đến mấy lần.

Những năm đó, nhà tôi bốn chị em đều đi học và cha mẹ tôi không đủ tiền đóng học phí cùng lúc. Chuyện học hành trong lớp, một số thầy cô bộ môn rất thương mến tôi vì tôi học khá môn văn. 

Nhưng cứ thứ hai đầu tuần là nỗi ám ảnh tột độ với tôi vì thầy hiệu trưởng sẽ đích thân cầm “sớ Táo quân” và trút giận: "Sau đây là danh sách học sinh chưa đóng học phí, thầy đọc xong, mời em đi lên cột cờ, hoặc em nào không đi, thì bạn kế bên dắt lên giùm để cho toàn trường nhìn “gương  mặt mốc” nợ học phí, nợ dài, nợ dai như đỉa vậy đó!"

Thầy thường xuyên mạt sát, hạ nhục chúng tôi kiểu như: "Tôi hỏi các em, thầy cô cũng phải ăn cơm, mặc áo mới có thể đi dạy các em được, mà các em không đóng tiền thì lấy lương đâu mà trả cho giáo viên? Hay là các em muốn giật nợ?" Có khi thầy chỉ thẳng vào mặt học sinh nào đó nói: "Không có tiền thì nghỉ học đi!"

Noi nhuc duoi co vi no hoc phi, 20 nam van am anh
Trường Ngô Quyền ở Tân Bình, TP.HCM đưa thông tin phạt học sinh dưới sân chào cờ vì xúc phạm ban nhạc Hàn Quốc BTS

Mới 12-13 tuổi, làm sao đủ lý lẽ để nói rằng (mà cũng có ai cho nói đâu) là do chị em em đông, cha mẹ em chưa đủ tiền chứ không có giật nợ. Thế là chúng tôi rồng rắn kéo lên, mỗi thứ hai như vậy đều ‘xử tập thể” nhóm học sinh nợ học phí, có khi đến năm chục đứa.

Phần tôi, khi vào lớp, cô dạy môn Văn hay nói khẽ: “Em về ráng nói phụ huynh đóng học phí đi, chứ em học giỏi vậy, mà để nợ học phí, ảnh hưởng tới hạnh kiểm thì làm sao tên được lên bảng danh dự?”

Tên họ được lên bảng danh dự của trường cấp II tôi lúc đó là một điều vinh hạnh rất lớn, nếu ba tháng liền được lên bảng danh dự (các môn học đều đạt 9-10 điểm, hạnh kiểm tốt, chuyên cần tốt) thì sẽ được tặng 1 chiếc áo sơ mi trắng. Những năm đó, 1 chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm ấy bằng 1 ngày công thợ hồ của cha tôi.

Thằng em học lớp 6 của tôi (nay là cán bộ sở nông nghiệp tỉnh) tính bộc trực hơn, cứ sau ngày thứ Hai là nó về quăng cặp cái “đùng” lên chiếc giường tre: “Nghỉ học mẹ ơi! Nhục quá!”

Mẹ tôi năn nỉ hết nước mắt, nào là chỉ có con đường học mới giúp người ta thoát nghèo thoát khổ, nào là gia tài cha mẹ cho con chỉ có cái chữ là quý giá…con thương mẹ, ráng học đi… Học phí để từ từ mẹ lo…

Có  lần, mẹ tôi phải bán bộ quần áo dành đi đám tiệc, cái khăn len đội đầu của mẹ cũng bán đi, bộ quần áo kaki “ăn nói” của cha cũng bán đi vì học phí.

Noi nhuc duoi co vi no hoc phi, 20 nam van am anh
Liệu 20 năm sau cậu bé bên trái này có chào những người "xử" em hôm nay?

Người thầy hiệu trưởng ngày xưa giờ đã hơn 70 tuổi, thi thoảng gặp nhau ở chợ xã, tôi cũng gật đầu chào, đó là vì cái “lễ” của người nhỏ tuổi dành cho người lớn tuổi; chứ sự “trọng” của học sinh dành cho thầy trong lòng tôi hầu như không có. Bởi “nỗi nhục sân cờ” suốt hơn 20 năm qua vẫn ám ảnh tôi. Vì đơn giản một điều, có khó khăn thì người ta mới nợ, chứ đủ đầy dư dả thì ai nợ làm gì.

Bây giờ, 20 năm qua, giáo dục đã thay đổi rất nhiều. Các con tôi đi học hầu như không còn gặp kiểu hành xử như xưa chị em tôi phải chịu. Có việc gì thì nhà trường nhắn cha mẹ tới nói chuyện, cùng nhau bàn cách giải quyết...

Nay, chuyện của em học sinh trường Ngô Quyền, vì không thích ban nhạc Hàn Quốc và đã có tiếng bấc tiếng chì với nhau trên mạng mà nhà trường bắt em phải xin lỗi trước toàn trường. Tôi thấy quả là phi lý. Nỗi nhục của em hôm nay, biết đâu sẽ thành nỗi thù hận ngày mai...

Trang Đào

[news_source] => [news_tag] => antifan BTS,ban nhạc BTS,trường Ngô Quyền Tân Bình,vì xúc phạm ban nhạc Hàn Quốc,phạt nghỉ học [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-11-07 16:13:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-11-07 16:13:00 [news_relate_news] => 1395292,1395299,1395254,1395287,1395121 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 0 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/noi-nhuc-duoi-co-vi-no-hoc-phi-20-nam-van-am-anh-168735/ [news_urlid] => 168735 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 4094 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/noi-nhuc-duoi-co-vi-no-hoc-phi-20-nam-van-am-anh-a1395293.html [tag] => antifan BTSban nhạc BTStrường Ngô Quyền Tân Bìnhvì xúc phạm ban nhạc Hàn Quốcphạt nghỉ học [daynews2] => 2019-11-07 16:13 [daynews] => 07/11/2019 - 16:13 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tự làm “bác sĩ” cho mình

    Tự làm “bác sĩ” cho mình

    03-08-2021 05:58

    Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ nhận ra đôi khi những suy nghĩ sợ hãi xuất hiện liên quan đến các sự kiện trong quá khứ.

  • Gánh xôi ở cửa ngõ

    Gánh xôi ở cửa ngõ

    02-08-2021 17:50

    Riêng tôi, mỗi kỳ nghỉ hè, ba bảy hai mốt ngày đều ăn xôi của ngoại, hết xôi đỗ lại chuyển sang xôi bắp, chán xôi bắp lại chuyển sang xôi đỗ.

  • Xuyên tâm liên, tưởng rằng đã quên…

    Xuyên tâm liên, tưởng rằng đã quên…

    02-08-2021 11:22

    Rồi cô em kể chuyện thuốc Xuyên tâm liên. Xưa kia, trong chiến tranh, rồi thời bao cấp khó khăn, đau ốm chỉ uống thuốc Suyn-pha và Xuyên tâm liên.

  • Chạy chữa “tật”… vô tâm khi ngủ

    Chạy chữa “tật”… vô tâm khi ngủ

    02-08-2021 06:00

    Cách duy nhất có thể cải thiện tình hình là… xếp lịch ngủ thật rạch ròi, khoa học, để cả nhà cùng ngủ một lúc, có những giấc ngủ thật chất lượng

  • Thất vọng với hôn nhân

    Thất vọng với hôn nhân

    01-08-2021 20:02

    Bạn bè xúi em phải chia việc cho chồng, phải yêu cầu chồng làm thứ này thứ khác, phải rạch ròi kinh tế, phải chia đôi việc nhà… thế mới bình đẳng.

  • Thương nhau mùa khó

    Thương nhau mùa khó

    01-08-2021 15:23

    Nhận thực phẩm quê nhà gửi lên, bạn chia sẻ với hàng xóm, bởi mấy ai đành lòng khi mình được đủ đầy, trong khi xung quanh thiếu thốn.

  • Vợ chồng “căng kéo”, ai đau?

    Vợ chồng “căng kéo”, ai đau?

    01-08-2021 10:41

    Mỗi lần nhìn đoạn dây cao su, tôi lại tự nhắc mình bài học giản dị nhưng rất thấm thía về hạnh phúc.

  • Clip: Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang dạy con gái làm điệu và vào bếp

    Clip: Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang dạy con gái làm điệu và vào bếp

    01-08-2021 06:00

    Hai vợ chồng nhạc sĩ bày nhiều trò vui để các con vừa làm, vừa học, tích lũy kỹ năng sống.

  • Ký ức xa xôi của cha mẹ

    Ký ức xa xôi của cha mẹ

    31-07-2021 17:13

    Thường những đứa con luôn trách cha mẹ chẳng tìm hiểu gì mình để cảm thông những hành động ngô nghê, xốc nổi của tuổi trẻ.

  • Phòng, chống chứng nghiện… cái giường

    Phòng, chống chứng nghiện… cái giường

    31-07-2021 09:38

    Hạn chế bàn luận quá tiêu cực, suy diễn về các thông tin liên quan đến dịch bệnh, bàn luận cùng con để phát triển tư duy phản biện, và phân tích...

  • Bạn cũ ơi, bạn ổn không?

    Bạn cũ ơi, bạn ổn không?

    31-07-2021 05:47

    Nếu ngày trước, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm nhau mỗi dịp sinh nhật, dịp đầu năm mới thì nay “nhờ” dịch, những người bạn cũ lại tìm đến nhau...

  • Clip: Hoàng Yến Chibi trang điểm cho mẹ, cắt tóc cho em trai

    Clip: Hoàng Yến Chibi trang điểm cho mẹ, cắt tóc cho em trai  

    30-07-2021 14:30

    Nữ diễn viên lần đầu hớt tóc cho em trai, tập trang điểm cho mẹ, làm thức ăn trong thời gian giãn cách xã hội vì dịch bệnh.

  • Cho nhau những ngọt ngào

    Cho nhau những ngọt ngào

    30-07-2021 09:50

    Anh chị tâm niệm: “Chẳng mong gì hơn ngoài việc có sức khỏe tốt để nắm tay nhau đến hơi thở cuối cùng”.

  • Nhờ giãn cách, vợ chồng trọn gói bên nhau

    Nhờ giãn cách, vợ chồng trọn gói bên nhau

    30-07-2021 06:00

    Ăn uống, ngủ nghỉ… cái gì cũng chung, lại có một nỗi lo lắng chung nên một cách tình cờ đôi bên nói chuyện với nhau về mặt cảm xúc.

  • Thấy chuối là nhớ quê

    Thấy chuối là nhớ quê

    29-07-2021 20:00

    Nhắc tới chuối, là nhắc tới cả trời kỷ niệm. Thời đó, chuối trong vườn nhiều, nên trong nhà gần như lúc nào cũng có chuối ăn, đỡ đói.

  • Từ những cánh thư đầu tiên

    Từ những cánh thư đầu tiên

    29-07-2021 17:34

    Lá thư đầu tiên Cẩm Chi viết gửi cho người yêu là một chiếc thiệp sinh nhật được chị tự tay thiết kế, nắn nót những lời chúc.

  • Tiết kiệm từ cái tủ lạnh

    Tiết kiệm từ cái tủ lạnh

    29-07-2021 10:02

    Tổ chức khoa học sẽ tiết kiệm được những chi phí điện, nước, nhất là thức ăn thừa nếu được bảo quản tốt sẽ chế biến thành món ngon khác.

  • Kháng thể với tin đồn

    Kháng thể với tin đồn

    29-07-2021 06:48

    Tin đồn sẽ xâm chiếm vùng quan tâm, khiến chị em tò mò rồi nảy sinh ý muốn ứng phó với những viễn cảnh vô căn cứ.