Một tuần không tiêu hết trăm ngàn đồng

29/06/2018 - 14:00

PNO - “Một trăm ngàn xài hoài không hết”, mọi người bắt đầu câu chuyện về chị bằng câu nói đó, để chứng mình cho thế giới biết rằng, chúng ta cần tiền, nhưng không phải rất cần, nếu cân bằng đời mình bằng những điều lớn...

Khi nghe Trị nói với bạn bè cả tuần không xài hết một trăm ngàn, ai cũng cười. Nhưng đó là sự thật. “Có cần đâu mà xài tiền. Sáng có học trò mang cho củ khoai nhà luộc, vậy là xong bữa sáng. Trưa có người cho tô canh bí đỏ, đĩa rau luộc. Thế là xong bữa trưa. Tối có gì ăn nấy, có hôm học trò lại cho ít canh rau hay gì đó. Không đi đâu xa, không mua sắm gì nhiều cho bản thân. Nên đôi khi cả tháng xài có mấy trăm ngàn, phần lớn là mua gạo và đổ xăng”, Huỳnh Thị Quốc Trị kể. 

Mot tuan  khong tieu het tram ngan dong
Chị Huỳnh Thị Quốc Trị  sống gần như không cần tới tiền

Tốt nghiệp ở Nhật ngành phúc lợi xã hội, chị Huỳnh Thị Quốc Trị về nước vì tin rằng, còn rất nhiều cuộc đời nghèo khó ở quê cần mình. Không đao to búa lớn, không ồn ào kêu gọi, Trị tin rằng, khi chúng ta gửi lên vũ trụ một thông điệp tốt đẹp, chắc chắn thông điệp sẽ được giải quyết như ước nguyện.  

Khi ở thành phố, chị đã tìm mua chiếc xe đạp, để đạp theo những chuyến xe hàng rong ngược xuôi, chị ngồi ở phố đông tấp nập, tìm cho ra những mảnh đời để tìm cách chia sẻ cùng họ.

Ấp ủ dự án tạo công việc để kiếm sống và dạy cho các bé gái dân tộc thiểu số một cái nghề, Trị nghỉ việc ở các tổ chức phi chính phủ để chuyên tâm cho dự án riêng. 

Hiện chị đang sống và làm việc tại Đơn Dương (Lâm Đồng) hết mình với một dự án nhỏ về may mặc, thêu tay cho các em gái dân tộc. Chị Quốc Trị  kể về mối “lương duyên”:

"Có người giới thiệu một vùng đất mà Trị chưa hình dung được đó là nơi nào. Buổi tối leo lên chuyến xe được người giới thiệu mua vé sẵn, sớm mai đến nơi, một cô gái người dân tộc Chu Ru đưa Trị về nhà ở tạm.

Sáng bảnh, Trị được đưa vào trung tâm, tim Trị như thắt lại khi nhớ ra đây là nơi mình từng lăn lộn hai tháng khi còn là sinh viên ngữ văn đi thực tập, tìm tài liệu làm đề tài tốt nghiệp. Thế là Trị ở lại với các em, những cô bé dân tộc thiểu số hoang dã như cỏ cây, ước mơ làm được một điều gì đó nhỏ nhoi cho người dân nơi này”.

Trị được một người dân cho mượn ngôi nhà trống để sinh hoạt và làm nơi dạy nghề cho các em. Các em gái được học may công nghiệp từ số máy may Trị chuyển tới, được nhận hàng về gia công.

Mot tuan  khong tieu het tram ngan dong

Các bà mẹ Chu Ru học nghề trên chiếc máy may chị Huỳnh Thị Quốc Trị sắm.

“Mình có thể không xài hết một trăm ngàn đồng, nhưng các em phải kiếm được nhiều tiền hơn thế”, Trị nói. Các em cũng được học kỹ năng sống vì Trị từng là chuyên gia đào tạo kỹ năng sống trong các dự án phi chính phủ cho trẻ đường phố.

Mỗi ngày sống với người nghèo, Trị cảm thấy nhu cầu cá nhân của mình sao vẫn còn “sang chảnh” quá. Đi thăm các em trong làng, Trị biết có em dùng đèn soi ếch của chồng để thêu, có em vừa đi học vừa địu con theo.

Có khi chị Quốc Trị phải làm nhiệm vụ trông trẻ cho các bà mẹ ấy an tâm học nghề. Chị cũng ngộ ra rằng, người nơi này hay quá, họ không than van, kể khổ, không so bì hơn thua, nên ai cũng an vui và chẳng biết thế nào là trầm cảm. 

Trên trang facebook cá nhân của Quốc Trị vừa có một dòng trạng thái: “Mấy ngày nay không thấy em đến lớp. Ra tiết tranh thủ chạy đến nhà xem sao. Một mẹ hai con, chồng lấy hết tiền rồi bỏ đi biền biệt hai năm nay không về. Con sốt không gửi nhà trẻ được nên em không đến lớp.


Mấy luống rau lang trước sân đang chờ mưa. Đến ngày thu hoạch, bán được giá thì mới có ăn, không được thì nhịn đói thôi. Rồi lại tiếp tục nợ tiền phân, tiền giống... 
Cái nghèo, cái khổ không chỉ của riêng ai. Riêng em, em vẫn an nhiên sống...” . 

Cuộc đời này vẫn còn đó những người lặng lẽ sống, lặng lẽ làm...

Lan Khôi

 
 
 
Array ( [news_id] => 98878 [news_title] => Một tuần không tiêu hết trăm ngàn đồng [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 132896_22a-291016932.jpg [news_subcontent] => “Một trăm ngàn xài hoài không hết”, mọi người bắt đầu câu chuyện về chị bằng câu nói đó, để chứng mình cho thế giới biết rằng, chúng ta cần tiền, nhưng không phải rất cần, nếu cân bằng đời mình bằng những điều lớn lao hơn. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => “Một trăm ngàn xài hoài không hết”, mọi người bắt đầu câu chuyện về chị bằng câu nói đó, để chứng mình cho thế giới biết rằng, chúng ta cần tiền, nhưng không phải rất cần, nếu cân bằng đời mình bằng những điều lớn lao hơn. [news_content] =>

Khi nghe Trị nói với bạn bè cả tuần không xài hết một trăm ngàn, ai cũng cười. Nhưng đó là sự thật. “Có cần đâu mà xài tiền. Sáng có học trò mang cho củ khoai nhà luộc, vậy là xong bữa sáng. Trưa có người cho tô canh bí đỏ, đĩa rau luộc. Thế là xong bữa trưa. Tối có gì ăn nấy, có hôm học trò lại cho ít canh rau hay gì đó. Không đi đâu xa, không mua sắm gì nhiều cho bản thân. Nên đôi khi cả tháng xài có mấy trăm ngàn, phần lớn là mua gạo và đổ xăng”, Huỳnh Thị Quốc Trị kể. 

Mot tuan  khong tieu het tram ngan dong
Chị Huỳnh Thị Quốc Trị  sống gần như không cần tới tiền

Tốt nghiệp ở Nhật ngành phúc lợi xã hội, chị Huỳnh Thị Quốc Trị về nước vì tin rằng, còn rất nhiều cuộc đời nghèo khó ở quê cần mình. Không đao to búa lớn, không ồn ào kêu gọi, Trị tin rằng, khi chúng ta gửi lên vũ trụ một thông điệp tốt đẹp, chắc chắn thông điệp sẽ được giải quyết như ước nguyện.  

Khi ở thành phố, chị đã tìm mua chiếc xe đạp, để đạp theo những chuyến xe hàng rong ngược xuôi, chị ngồi ở phố đông tấp nập, tìm cho ra những mảnh đời để tìm cách chia sẻ cùng họ.

Ấp ủ dự án tạo công việc để kiếm sống và dạy cho các bé gái dân tộc thiểu số một cái nghề, Trị nghỉ việc ở các tổ chức phi chính phủ để chuyên tâm cho dự án riêng. 

Hiện chị đang sống và làm việc tại Đơn Dương (Lâm Đồng) hết mình với một dự án nhỏ về may mặc, thêu tay cho các em gái dân tộc. Chị Quốc Trị  kể về mối “lương duyên”:

"Có người giới thiệu một vùng đất mà Trị chưa hình dung được đó là nơi nào. Buổi tối leo lên chuyến xe được người giới thiệu mua vé sẵn, sớm mai đến nơi, một cô gái người dân tộc Chu Ru đưa Trị về nhà ở tạm.

Sáng bảnh, Trị được đưa vào trung tâm, tim Trị như thắt lại khi nhớ ra đây là nơi mình từng lăn lộn hai tháng khi còn là sinh viên ngữ văn đi thực tập, tìm tài liệu làm đề tài tốt nghiệp. Thế là Trị ở lại với các em, những cô bé dân tộc thiểu số hoang dã như cỏ cây, ước mơ làm được một điều gì đó nhỏ nhoi cho người dân nơi này”.

Trị được một người dân cho mượn ngôi nhà trống để sinh hoạt và làm nơi dạy nghề cho các em. Các em gái được học may công nghiệp từ số máy may Trị chuyển tới, được nhận hàng về gia công.

Mot tuan  khong tieu het tram ngan dong

Các bà mẹ Chu Ru học nghề trên chiếc máy may chị Huỳnh Thị Quốc Trị sắm.

“Mình có thể không xài hết một trăm ngàn đồng, nhưng các em phải kiếm được nhiều tiền hơn thế”, Trị nói. Các em cũng được học kỹ năng sống vì Trị từng là chuyên gia đào tạo kỹ năng sống trong các dự án phi chính phủ cho trẻ đường phố.

Mỗi ngày sống với người nghèo, Trị cảm thấy nhu cầu cá nhân của mình sao vẫn còn “sang chảnh” quá. Đi thăm các em trong làng, Trị biết có em dùng đèn soi ếch của chồng để thêu, có em vừa đi học vừa địu con theo.

Có khi chị Quốc Trị phải làm nhiệm vụ trông trẻ cho các bà mẹ ấy an tâm học nghề. Chị cũng ngộ ra rằng, người nơi này hay quá, họ không than van, kể khổ, không so bì hơn thua, nên ai cũng an vui và chẳng biết thế nào là trầm cảm. 

Trên trang facebook cá nhân của Quốc Trị vừa có một dòng trạng thái: “Mấy ngày nay không thấy em đến lớp. Ra tiết tranh thủ chạy đến nhà xem sao. Một mẹ hai con, chồng lấy hết tiền rồi bỏ đi biền biệt hai năm nay không về. Con sốt không gửi nhà trẻ được nên em không đến lớp.


Mấy luống rau lang trước sân đang chờ mưa. Đến ngày thu hoạch, bán được giá thì mới có ăn, không được thì nhịn đói thôi. Rồi lại tiếp tục nợ tiền phân, tiền giống... 
Cái nghèo, cái khổ không chỉ của riêng ai. Riêng em, em vẫn an nhiên sống...” . 

Cuộc đời này vẫn còn đó những người lặng lẽ sống, lặng lẽ làm...

Lan Khôi

 
 
[news_source] => [news_tag] => phụ nữ Chu Ru,học nghề,dạy may,phong cách sống,mục đích sống,không cần tiền [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-06-29 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-06-29 14:00:00 [news_relate_news] => 98864,98871,111132 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/mot-tuan-khong-tieu-het-tram-ngan-dong-132896/ [news_urlid] => 132896 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 891 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/mot-tuan-khong-tieu-het-tram-ngan-dong-a98878.html [tag] => phụ nữ Chu Ruhọc nghềdạy mayphong cách sốngmục đích sốngkhông cần tiền [daynews2] => 2018-06-29 14:00 [daynews] => 29/06/2018 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.