Một ngày để nhớ mẹ, nhưng yêu mẹ thì cả đời

11/05/2018 - 11:00

PNO - Có thể, không có nhiều người con dám từ bỏ đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con.

Chúng ta thường thích nghe những câu chuyện đẹp về cuộc sống và đó thường được ví như những hạt giống tâm hồn gieo trên cánh đồng cảm xúc, để hình thành nên cây lành, quả ngọt. Nhưng tôi có cảm giác rằng, chúng ta thích đi tìm những câu chuyện trong đâu đó viễn mơ hơn là tự thiết kế nên những câu chuyện đời mình. Điều đó cũng có nghĩa là: sách vở không thiếu những câu chuyện đẹp, nhưng đời sống thật lại tẻ nhạt, tầm thường…

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
 

“Con không muốn làm mẹ khóc!”

Những dòng trên, tôi viết ra không phải để chỉ trích một ai cả, mà đó chính là những lời tự vấn chính bản thân mình. Tôi thường nghĩ rằng, nếu như phải kể một câu chuyện về chính người mẹ của mình thì tôi sẽ kể chuyện gì? Tôi có câu chuyện gì để có thể trao gửi cho các bạn? Thật sự là không nhiều, thậm chí không có những câu chuyện đẹp. Tôi vẫn sống cho cá nhân mình nhiều hơn là sống vì mẹ. Và thật sự là, có lần tôi đã khóc vì nhận ra mình bất hiếu, mình không xứng đáng là con của mẹ. 

Nhưng cũng may trên đời này, không phải ai cũng yêu thương mẹ một cách hời hợt như tôi. Nhiều người mà tôi gặp, qua câu chuyện của họ, tôi thấy họ yêu mẹ vô cùng. 
Đó là người đàn ông trạc tuổi năm mươi, bán trái cây ở khu Giếng Nước (TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang), vóc dáng nhỏ bé, gương mặt lanh lợi nhưng chất phác. Ông di chuyển trong thành phố bằng chiếc xe đạp mini cà tàng. Rất thường chạy chỗ nọ chỗ kia. Có khi phải chạy ra vựa chở những bao trái cây nặng trịch ra bến xe đò để gửi cho khách hàng. 

Ban đầu, tôi cứ tưởng ông không biết đi xe máy, nhưng hỏi ra mới biết ông đi xe máy khá rành, thậm chí hồi còn trẻ từng là một “quái xế”. “Vậy sao anh không đi xe máy cho tiện? Hay là anh từng bị tai nạn xe máy nên giờ sợ?”, tôi thử đặt vài câu hỏi như là đang phỏng vấn. Ông nghe thì cười hiền lành, nụ cười bằng mắt: “Tui có bị tai nạn gì đâu. Nhưng mà hồi đó, cứ mỗi lần tui dắt xe ra khỏi nhà thì má tui lại khóc, bà lo tui bị tai nạn. Tui đi xe máy bà không yên tâm. Hễ tui dắt xe máy đi thì má lại khóc. Nhưng tui dắt xe đạp thì má lại cười”. 

Vậy rồi, để không làm má khóc, để chỉ thấy má cười, người đàn ông đó quyết định không bao giờ đi xe máy nữa. 

Có ai trong chúng ta, vì nụ cười của mẹ mà có những quyết định vừa kỳ cục vừa dễ thương như vậy không?

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
Ảnh minh họa

Trong cốp xe của mẹ 

Có thể, không có nhiều người con dám từ bỏ đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con. 

Tôi có người bạn gái, vóc dáng mảnh mai. Cô ấy học ngành ngân hàng, rất giỏi, nhưng khi ra trường, làm cho ngân hàng nước ngoài được hai năm thì nghỉ ở nhà làm kế toán. Cô ấy chọn công việc tự do sau khi sinh đứa con đầu lòng. Thế rồi, sau nhiều năm gặp lại, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy vẻ mảnh mai vẫn còn đó, nhưng giờ cô là… xe thồ chính cho hai cậu con trai. Chồng thường đi công tác xa, mặc dù có thể thuê xe ôm, nhưng cô muốn tự mình đưa đón con. 

Sự thật là, một phụ nữ dù đi xe máy yếu đến mấy, nhưng nếu chở con mình đến trường từ khi nó học mẫu giáo, thì cũng có thể chở cho đến ngày nó vào đại học. Đứa trẻ ban đầu ngồi trong lòng, trước ngực mẹ, rồi ngồi sau lưng, cứ thế mà cao lớn dần lên mỗi ngày. Trong khi người mẹ vẫn nhỏ bé, thậm chí là ngày càng mệt mỏi, yếu ớt hơn ngày xưa. 

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
Ảnh minh họa

Nếu thử làm phép tính nhẩm, thông thường mỗi người mẹ có hai đứa con sẽ có chừng ba mươi năm để đưa đón. Ba mươi năm chèo chống, toan lo chuyện trên đường.  

Trong cốp xe máy của một phụ nữ, ngoài những dụng cụ cá nhân thông thường, bạn sẽ còn thấy: một đôi dép nhựa (để mang khi gặp trời mưa to, phố ngập), một bịch ni-lông dự phòng (để túm giày dép của con khỏi bị ướt), váy chống nắng, chiếc dù nhỏ… Và, lỉnh kỉnh mắt kính, sổ sách, hóa đơn… chưa kịp đọc. 

Trong cốp xe máy của một phụ nữ là thế giới đồ vật biểu thị cho thế giới tinh thần của đời sống thị dân. Nếu như ai đó chịu khó ghi hình lại thì biết đâu sẽ giữ lại được những tư liệu quý, như tư liệu của một bảo tàng. Những đứa con khi lớn lên đi ra ngoài thế giới, đến với những nền văn minh  không còn nhớ những ngày cơ cực nữa, thì chính hình ảnh trong cốp xe của mẹ là di chỉ để tìm về một tình yêu thương không bút mực nào tả hết. 

Vậy đó. Một ngày dành để nhớ mẹ, nhưng yêu mẹ thì cả đời.  

Trần Nhã Thụy 

 
Array ( [news_id] => 129262 [news_title] => Một ngày để nhớ mẹ, nhưng yêu mẹ thì cả đời [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 127618_15-shutterstock-579922231-1186931.jpg [news_subcontent] => Có thể, không có nhiều người con dám từ bỏ đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Có thể, không có nhiều người con dám từ bỏ đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con. [news_content] =>

Chúng ta thường thích nghe những câu chuyện đẹp về cuộc sống và đó thường được ví như những hạt giống tâm hồn gieo trên cánh đồng cảm xúc, để hình thành nên cây lành, quả ngọt. Nhưng tôi có cảm giác rằng, chúng ta thích đi tìm những câu chuyện trong đâu đó viễn mơ hơn là tự thiết kế nên những câu chuyện đời mình. Điều đó cũng có nghĩa là: sách vở không thiếu những câu chuyện đẹp, nhưng đời sống thật lại tẻ nhạt, tầm thường…

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
 

“Con không muốn làm mẹ khóc!”

Những dòng trên, tôi viết ra không phải để chỉ trích một ai cả, mà đó chính là những lời tự vấn chính bản thân mình. Tôi thường nghĩ rằng, nếu như phải kể một câu chuyện về chính người mẹ của mình thì tôi sẽ kể chuyện gì? Tôi có câu chuyện gì để có thể trao gửi cho các bạn? Thật sự là không nhiều, thậm chí không có những câu chuyện đẹp. Tôi vẫn sống cho cá nhân mình nhiều hơn là sống vì mẹ. Và thật sự là, có lần tôi đã khóc vì nhận ra mình bất hiếu, mình không xứng đáng là con của mẹ. 

Nhưng cũng may trên đời này, không phải ai cũng yêu thương mẹ một cách hời hợt như tôi. Nhiều người mà tôi gặp, qua câu chuyện của họ, tôi thấy họ yêu mẹ vô cùng. 
Đó là người đàn ông trạc tuổi năm mươi, bán trái cây ở khu Giếng Nước (TP. Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang), vóc dáng nhỏ bé, gương mặt lanh lợi nhưng chất phác. Ông di chuyển trong thành phố bằng chiếc xe đạp mini cà tàng. Rất thường chạy chỗ nọ chỗ kia. Có khi phải chạy ra vựa chở những bao trái cây nặng trịch ra bến xe đò để gửi cho khách hàng. 

Ban đầu, tôi cứ tưởng ông không biết đi xe máy, nhưng hỏi ra mới biết ông đi xe máy khá rành, thậm chí hồi còn trẻ từng là một “quái xế”. “Vậy sao anh không đi xe máy cho tiện? Hay là anh từng bị tai nạn xe máy nên giờ sợ?”, tôi thử đặt vài câu hỏi như là đang phỏng vấn. Ông nghe thì cười hiền lành, nụ cười bằng mắt: “Tui có bị tai nạn gì đâu. Nhưng mà hồi đó, cứ mỗi lần tui dắt xe ra khỏi nhà thì má tui lại khóc, bà lo tui bị tai nạn. Tui đi xe máy bà không yên tâm. Hễ tui dắt xe máy đi thì má lại khóc. Nhưng tui dắt xe đạp thì má lại cười”. 

Vậy rồi, để không làm má khóc, để chỉ thấy má cười, người đàn ông đó quyết định không bao giờ đi xe máy nữa. 

Có ai trong chúng ta, vì nụ cười của mẹ mà có những quyết định vừa kỳ cục vừa dễ thương như vậy không?

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
Ảnh minh họa

Trong cốp xe của mẹ 

Có thể, không có nhiều người con dám từ bỏ đam mê, sở thích vì mẹ của mình. Nhưng có một điều gần như chắc chắn rằng, có rất nhiều người mẹ từ bỏ tất cả, làm tất cả vì những đứa con. 

Tôi có người bạn gái, vóc dáng mảnh mai. Cô ấy học ngành ngân hàng, rất giỏi, nhưng khi ra trường, làm cho ngân hàng nước ngoài được hai năm thì nghỉ ở nhà làm kế toán. Cô ấy chọn công việc tự do sau khi sinh đứa con đầu lòng. Thế rồi, sau nhiều năm gặp lại, tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy vẻ mảnh mai vẫn còn đó, nhưng giờ cô là… xe thồ chính cho hai cậu con trai. Chồng thường đi công tác xa, mặc dù có thể thuê xe ôm, nhưng cô muốn tự mình đưa đón con. 

Sự thật là, một phụ nữ dù đi xe máy yếu đến mấy, nhưng nếu chở con mình đến trường từ khi nó học mẫu giáo, thì cũng có thể chở cho đến ngày nó vào đại học. Đứa trẻ ban đầu ngồi trong lòng, trước ngực mẹ, rồi ngồi sau lưng, cứ thế mà cao lớn dần lên mỗi ngày. Trong khi người mẹ vẫn nhỏ bé, thậm chí là ngày càng mệt mỏi, yếu ớt hơn ngày xưa. 

Mot ngay de nho me, nhung yeu me thi ca doi
Ảnh minh họa

Nếu thử làm phép tính nhẩm, thông thường mỗi người mẹ có hai đứa con sẽ có chừng ba mươi năm để đưa đón. Ba mươi năm chèo chống, toan lo chuyện trên đường.  

Trong cốp xe máy của một phụ nữ, ngoài những dụng cụ cá nhân thông thường, bạn sẽ còn thấy: một đôi dép nhựa (để mang khi gặp trời mưa to, phố ngập), một bịch ni-lông dự phòng (để túm giày dép của con khỏi bị ướt), váy chống nắng, chiếc dù nhỏ… Và, lỉnh kỉnh mắt kính, sổ sách, hóa đơn… chưa kịp đọc. 

Trong cốp xe máy của một phụ nữ là thế giới đồ vật biểu thị cho thế giới tinh thần của đời sống thị dân. Nếu như ai đó chịu khó ghi hình lại thì biết đâu sẽ giữ lại được những tư liệu quý, như tư liệu của một bảo tàng. Những đứa con khi lớn lên đi ra ngoài thế giới, đến với những nền văn minh  không còn nhớ những ngày cơ cực nữa, thì chính hình ảnh trong cốp xe của mẹ là di chỉ để tìm về một tình yêu thương không bút mực nào tả hết. 

Vậy đó. Một ngày dành để nhớ mẹ, nhưng yêu mẹ thì cả đời.  

Trần Nhã Thụy 

[news_source] => [news_tag] => gia đình,con cái,tình yêu,mẹ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-05-11 11:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-05-11 11:00:00 [news_relate_news] => 98215,112620,112838,129216,129259,129260 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/mot-ngay-de-nho-me-nhung-yeu-me-thi-ca-doi-127618/ [news_urlid] => 127618 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 706 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/mot-ngay-de-nho-me-nhung-yeu-me-thi-ca-doi-a129262.html [tag] => gia đìnhcon cáitình yêumẹ [daynews2] => 2018-05-11 11:00 [daynews] => 11/05/2018 - 11:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Ảo tưởng hôn nhân

    Ảo tưởng hôn nhân

    04-08-2021 10:18

    Cả hai thái độ kỳ vọng quá lớn trong hôn nhân hoặc không mảy may quan tâm vun đắp hạnh phúc gia đình, đều hệt như xây nhà không nền móng.

  • Làm sao có được quê ngoại?

    Làm sao có được quê ngoại?

    04-08-2021 06:00

    Dịch COVID-19 ập tới. Chung cư tôi ở bị phong tỏa. Sau những ngày đầu hoang mang, rồi thì ai cũng quen với cuộc sống thu hẹp giữa bốn bức tường nhà.

  • Hết dịch anh sẽ vào đón em

    Hết dịch anh sẽ vào đón em

    03-08-2021 11:51

    Tôi nắn nót viết tay tấm thiệp dán trên thùng hàng gửi vào cho em: “Nhớ em và nhớ Sài Gòn lắm. Ngày hết dịch, anh sẽ vào đón em!”.

  • Clip: Hồ Bích Trâm làm nông dân thứ thiệt những ngày tránh dịch

    Clip: Hồ Bích Trâm làm nông dân thứ thiệt những ngày tránh dịch  

    03-08-2021 09:16

    Thời gian ở nhà vì dịch, Hồ Bích Trâm trồng rau, chăm hoa, siêng vào bếp nấu nhiều món ngon đãi ông xã.

  • Tự làm “bác sĩ” cho mình

    Tự làm “bác sĩ” cho mình

    03-08-2021 05:58

    Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ nhận ra đôi khi những suy nghĩ sợ hãi xuất hiện liên quan đến các sự kiện trong quá khứ.

  • Gánh xôi ở cửa ngõ

    Gánh xôi ở cửa ngõ

    02-08-2021 17:50

    Riêng tôi, mỗi kỳ nghỉ hè, ba bảy hai mốt ngày đều ăn xôi của ngoại, hết xôi đỗ lại chuyển sang xôi bắp, chán xôi bắp lại chuyển sang xôi đỗ.

  • Xuyên tâm liên, tưởng rằng đã quên…

    Xuyên tâm liên, tưởng rằng đã quên…

    02-08-2021 11:22

    Rồi cô em kể chuyện thuốc Xuyên tâm liên. Xưa kia, trong chiến tranh, rồi thời bao cấp khó khăn, đau ốm chỉ uống thuốc Suyn-pha và Xuyên tâm liên.

  • Chạy chữa “tật”… vô tâm khi ngủ

    Chạy chữa “tật”… vô tâm khi ngủ

    02-08-2021 06:00

    Cách duy nhất có thể cải thiện tình hình là… xếp lịch ngủ thật rạch ròi, khoa học, để cả nhà cùng ngủ một lúc, có những giấc ngủ thật chất lượng

  • Thất vọng với hôn nhân

    Thất vọng với hôn nhân

    01-08-2021 20:02

    Bạn bè xúi em phải chia việc cho chồng, phải yêu cầu chồng làm thứ này thứ khác, phải rạch ròi kinh tế, phải chia đôi việc nhà… thế mới bình đẳng.

  • Thương nhau mùa khó

    Thương nhau mùa khó

    01-08-2021 15:23

    Nhận thực phẩm quê nhà gửi lên, bạn chia sẻ với hàng xóm, bởi mấy ai đành lòng khi mình được đủ đầy, trong khi xung quanh thiếu thốn.

  • Vợ chồng “căng kéo”, ai đau?

    Vợ chồng “căng kéo”, ai đau?

    01-08-2021 10:41

    Mỗi lần nhìn đoạn dây cao su, tôi lại tự nhắc mình bài học giản dị nhưng rất thấm thía về hạnh phúc.

  • Clip: Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang dạy con gái làm điệu và vào bếp

    Clip: Hồ Hoài Anh, Lưu Hương Giang dạy con gái làm điệu và vào bếp

    01-08-2021 06:00

    Hai vợ chồng nhạc sĩ bày nhiều trò vui để các con vừa làm, vừa học, tích lũy kỹ năng sống.

  • Ký ức xa xôi của cha mẹ

    Ký ức xa xôi của cha mẹ

    31-07-2021 17:13

    Thường những đứa con luôn trách cha mẹ chẳng tìm hiểu gì mình để cảm thông những hành động ngô nghê, xốc nổi của tuổi trẻ.

  • Phòng, chống chứng nghiện… cái giường

    Phòng, chống chứng nghiện… cái giường

    31-07-2021 09:38

    Hạn chế bàn luận quá tiêu cực, suy diễn về các thông tin liên quan đến dịch bệnh, bàn luận cùng con để phát triển tư duy phản biện, và phân tích...

  • Bạn cũ ơi, bạn ổn không?

    Bạn cũ ơi, bạn ổn không?

    31-07-2021 05:47

    Nếu ngày trước, chúng tôi chỉ nhắn tin hỏi thăm nhau mỗi dịp sinh nhật, dịp đầu năm mới thì nay “nhờ” dịch, những người bạn cũ lại tìm đến nhau...

  • Clip: Hoàng Yến Chibi trang điểm cho mẹ, cắt tóc cho em trai

    Clip: Hoàng Yến Chibi trang điểm cho mẹ, cắt tóc cho em trai  

    30-07-2021 14:30

    Nữ diễn viên lần đầu hớt tóc cho em trai, tập trang điểm cho mẹ, làm thức ăn trong thời gian giãn cách xã hội vì dịch bệnh.

  • Cho nhau những ngọt ngào

    Cho nhau những ngọt ngào

    30-07-2021 09:50

    Anh chị tâm niệm: “Chẳng mong gì hơn ngoài việc có sức khỏe tốt để nắm tay nhau đến hơi thở cuối cùng”.

  • Nhờ giãn cách, vợ chồng trọn gói bên nhau

    Nhờ giãn cách, vợ chồng trọn gói bên nhau

    30-07-2021 06:00

    Ăn uống, ngủ nghỉ… cái gì cũng chung, lại có một nỗi lo lắng chung nên một cách tình cờ đôi bên nói chuyện với nhau về mặt cảm xúc.