Mẹ thấp thỏm mỗi chiều chờ con về

12/10/2019 - 18:42

PNO - Từ hôm có cậu sinh viên bị cướp đi mạng sống chỉ vì chiếc xe máy trị giá vài chục triệu đồng, những nỗi hoảng hốt thế này của mẹ trở nên căng thẳng hơn. Tất cả mọi thứ đều làm mẹ lo lắng, sợ hãi...

Chiều nay con lại về trễ. 17g30 chưa thấy con về là mẹ đứng ngồi không yên.

Mẹ bắt đầu nhẩm tính quãng đường từ trường con về nhà. Mẹ cộng trừ thêm tất cả ngã tư có thể kẹt xe. Mẹ còn thêm bớt cho con vài ba phút trò chuyện cùng bạn bè, mua ly nước hay chầm chậm liếc vài cô gái. Thế nhưng cộng tới, cộng lui rồi mà vẫn chưa thấy con về. Đồng hồ chỉ qua 19g, mẹ nôn nóng vô cùng.

Mẹ đã gọi bảy cuộc, con vẫn không bắt máy. Mẹ biết, nếu con đang đi đường hay đơn giản là máy con hết pin thì con sẽ không thể nào nghe. Thế nhưng, mẹ vẫn cứ gọi để đỡ sốt ruột. Gọi để hy vọng con chợt dừng lại dọc đường và nhìn thấy mẹ gọi. Và gọi, như là cảm giác mẹ đang bảo vệ con khỏi bàn tay kẻ xấu.

Me thap thom moi chieu cho con ve
Ảnh minh họa

Từ hôm có cậu sinh viên bị cướp đi mạng sống chỉ vì chiếc xe máy trị giá vài chục triệu đồng, những nỗi hoảng hốt thế này của mẹ trở nên căng thẳng hơn. Tất cả mọi thứ đều làm mẹ lo lắng, sợ hãi. Mẹ nói bố đổi cho con cái xe Cub rẻ tiền. Mẹ bảo con hay là con đi học bằng Grab. Mẹ bảo bố hay là bố đi làm về, chịu khó ghé ngang trường con, cho con về cùng, để mẹ yên tâm.

Lúc đầu con còn cười mẹ. Sau thì con gắt lên, bực bội. Con nói mẹ làm quá, con nói mẹ tưởng tượng, thậm chí con còn đùa mẹ: “Biết vậy mẹ đẻ thêm đứa nữa, có đứa “dự trữ”, mẹ bớt lo”. Bố cười bảo: “Trời ơi, chừng đó mẹ lo gấp đôi, bố làm sao mà sống được”. 

Gọi cho con đến cuộc thứ tám, mẹ biết thế nào rồi khi về, con cũng sẽ quạu mẹ nhưng mẹ như ngồi trên đống lửa rồi. Và bố con kìa, dù làm bộ bình tĩnh nhưng cũng đi ra đi vào, ngóng ra cửa. Con cáu giận, cứ nghĩ là mẹ và bố không tin con. Không phải đâu. Đó chính là bố mẹ quá hoảng sợ trước cuộc sống nhiều bất trắc rủi ro này.

Con còn rất trẻ, đầy niềm vui, niềm tin, sự hào hứng, nhiệt tình với cuộc sống nhưng con chưa có kinh nghiệm để đề phòng cái xấu, cái ác. Mà điều đó bây giờ trở nên quá nhiều. Có rất nhiều điều người ta đưa ra để lý giải cho tình trạng xã hội này. Với mẹ, mọi điều bây giờ chỉ thu gọn vào mối lo về sự an toàn của con. 

Mẹ chỉ mong sao mỗi sáng được đưa bố, đưa con ra cửa đi học, đi làm. Chiều đón bố, đón con về cùng với bữa cơm ấm áp. Thế nên, mỗi phút giây con chậm lại giữa đám đông hỗn độn ngoài kia, đều làm cho mẹ thót tim, sợ hãi.

Me thap thom moi chieu cho con ve
Ảnh minh họa

19g30, con về đến nhà. Và đúng như mẹ dự đoán, con vừa cười, vừa bực bội: “Mẹ gọi gì mà lắm thế. Con chỉ dừng ngay đầu ngõ, uống ly nước với thằng bạn học chung phổ thông, ở chung con đường mà tám vạn năm mới va vào nhau. Điện thoại con hết pin vì hồi sáng con tải nhiều tài liệu ở trường…”. Con quạu mẹ, mẹ gắt con sao không nhờ ai gọi về, sao không mang cục sạc, sao không kêu bạn ghé nhà chơi… Bố đứng giữa dàn hòa.

Ăn cơm xong, con giành rửa chén, thái độ nịnh nọt, hối lỗi. Cười cười, con nói với mẹ: “Mẹ ơi, tụi con cũng đọc, cũng biết, cũng đề phòng, cũng sợ hãi, y như mẹ. Con không chủ quan đâu. Con biết hết mọi nỗi lo của mẹ. Tụi con, bạn bè, còn trang bị cho nhau nhiều thông tin, nhiều bài học cảnh giác hơn vì đó là những chuyện trực tiếp tụi con va đập hằng ngày. Mẹ đừng quá lo”.

Bố bảo: “Con lớn rồi, em để cho con tự trưởng thành, tự học hỏi, tự rút kinh nghiệm. Em đâu thể với tay dài đến mọi nẻo đường con đi để bao phủ che chắn cho con mãi đâu”.

Mẹ đã bình an lại rồi, khi ngồi giữa những người thân yêu của mẹ. Mẹ cười cười: “Thì biết thế nhưng ngoài kia như thế, ai mà yên tâm được. Thôi, cả nhà đều phải biết nghĩ giùm cho nhau, có đi đâu, lịch sinh hoạt thay đổi thì nhớ báo về một tiếng… Mong rằng cuộc sống ngoài kia sẽ bình an hơn, cho những người mẹ như mẹ không phải thấp thỏm mỗi chiều về".

Thanh Hà

 
Array ( [news_id] => 1392437 [news_title] => Mẹ thấp thỏm mỗi chiều chờ con về [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 166761_11a-118178.jpg [news_subcontent] => Từ hôm có cậu sinh viên bị cướp đi mạng sống chỉ vì chiếc xe máy trị giá vài chục triệu đồng, những nỗi hoảng hốt thế này của mẹ trở nên căng thẳng hơn. Tất cả mọi thứ đều làm mẹ lo lắng, sợ hãi... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Từ hôm có cậu sinh viên bị cướp đi mạng sống chỉ vì chiếc xe máy trị giá vài chục triệu đồng, những nỗi hoảng hốt thế này của mẹ trở nên căng thẳng hơn. Tất cả mọi thứ đều làm mẹ lo lắng, sợ hãi... [news_content] =>

Chiều nay con lại về trễ. 17g30 chưa thấy con về là mẹ đứng ngồi không yên.

Mẹ bắt đầu nhẩm tính quãng đường từ trường con về nhà. Mẹ cộng trừ thêm tất cả ngã tư có thể kẹt xe. Mẹ còn thêm bớt cho con vài ba phút trò chuyện cùng bạn bè, mua ly nước hay chầm chậm liếc vài cô gái. Thế nhưng cộng tới, cộng lui rồi mà vẫn chưa thấy con về. Đồng hồ chỉ qua 19g, mẹ nôn nóng vô cùng.

Mẹ đã gọi bảy cuộc, con vẫn không bắt máy. Mẹ biết, nếu con đang đi đường hay đơn giản là máy con hết pin thì con sẽ không thể nào nghe. Thế nhưng, mẹ vẫn cứ gọi để đỡ sốt ruột. Gọi để hy vọng con chợt dừng lại dọc đường và nhìn thấy mẹ gọi. Và gọi, như là cảm giác mẹ đang bảo vệ con khỏi bàn tay kẻ xấu.

Me thap thom moi chieu cho con ve
Ảnh minh họa

Từ hôm có cậu sinh viên bị cướp đi mạng sống chỉ vì chiếc xe máy trị giá vài chục triệu đồng, những nỗi hoảng hốt thế này của mẹ trở nên căng thẳng hơn. Tất cả mọi thứ đều làm mẹ lo lắng, sợ hãi. Mẹ nói bố đổi cho con cái xe Cub rẻ tiền. Mẹ bảo con hay là con đi học bằng Grab. Mẹ bảo bố hay là bố đi làm về, chịu khó ghé ngang trường con, cho con về cùng, để mẹ yên tâm.

Lúc đầu con còn cười mẹ. Sau thì con gắt lên, bực bội. Con nói mẹ làm quá, con nói mẹ tưởng tượng, thậm chí con còn đùa mẹ: “Biết vậy mẹ đẻ thêm đứa nữa, có đứa “dự trữ”, mẹ bớt lo”. Bố cười bảo: “Trời ơi, chừng đó mẹ lo gấp đôi, bố làm sao mà sống được”. 

Gọi cho con đến cuộc thứ tám, mẹ biết thế nào rồi khi về, con cũng sẽ quạu mẹ nhưng mẹ như ngồi trên đống lửa rồi. Và bố con kìa, dù làm bộ bình tĩnh nhưng cũng đi ra đi vào, ngóng ra cửa. Con cáu giận, cứ nghĩ là mẹ và bố không tin con. Không phải đâu. Đó chính là bố mẹ quá hoảng sợ trước cuộc sống nhiều bất trắc rủi ro này.

Con còn rất trẻ, đầy niềm vui, niềm tin, sự hào hứng, nhiệt tình với cuộc sống nhưng con chưa có kinh nghiệm để đề phòng cái xấu, cái ác. Mà điều đó bây giờ trở nên quá nhiều. Có rất nhiều điều người ta đưa ra để lý giải cho tình trạng xã hội này. Với mẹ, mọi điều bây giờ chỉ thu gọn vào mối lo về sự an toàn của con. 

Mẹ chỉ mong sao mỗi sáng được đưa bố, đưa con ra cửa đi học, đi làm. Chiều đón bố, đón con về cùng với bữa cơm ấm áp. Thế nên, mỗi phút giây con chậm lại giữa đám đông hỗn độn ngoài kia, đều làm cho mẹ thót tim, sợ hãi.

Me thap thom moi chieu cho con ve
Ảnh minh họa

19g30, con về đến nhà. Và đúng như mẹ dự đoán, con vừa cười, vừa bực bội: “Mẹ gọi gì mà lắm thế. Con chỉ dừng ngay đầu ngõ, uống ly nước với thằng bạn học chung phổ thông, ở chung con đường mà tám vạn năm mới va vào nhau. Điện thoại con hết pin vì hồi sáng con tải nhiều tài liệu ở trường…”. Con quạu mẹ, mẹ gắt con sao không nhờ ai gọi về, sao không mang cục sạc, sao không kêu bạn ghé nhà chơi… Bố đứng giữa dàn hòa.

Ăn cơm xong, con giành rửa chén, thái độ nịnh nọt, hối lỗi. Cười cười, con nói với mẹ: “Mẹ ơi, tụi con cũng đọc, cũng biết, cũng đề phòng, cũng sợ hãi, y như mẹ. Con không chủ quan đâu. Con biết hết mọi nỗi lo của mẹ. Tụi con, bạn bè, còn trang bị cho nhau nhiều thông tin, nhiều bài học cảnh giác hơn vì đó là những chuyện trực tiếp tụi con va đập hằng ngày. Mẹ đừng quá lo”.

Bố bảo: “Con lớn rồi, em để cho con tự trưởng thành, tự học hỏi, tự rút kinh nghiệm. Em đâu thể với tay dài đến mọi nẻo đường con đi để bao phủ che chắn cho con mãi đâu”.

Mẹ đã bình an lại rồi, khi ngồi giữa những người thân yêu của mẹ. Mẹ cười cười: “Thì biết thế nhưng ngoài kia như thế, ai mà yên tâm được. Thôi, cả nhà đều phải biết nghĩ giùm cho nhau, có đi đâu, lịch sinh hoạt thay đổi thì nhớ báo về một tiếng… Mong rằng cuộc sống ngoài kia sẽ bình an hơn, cho những người mẹ như mẹ không phải thấp thỏm mỗi chiều về".

Thanh Hà

[news_source] => [news_tag] => nỗi lo của mẹ,sinh viên,grab bị đâm,mẹ lo cho con,lo âu,thấp thỏm [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-10-12 18:42:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-10-12 18:42:00 [news_relate_news] => 1392254,1392344,1392345 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/me-thap-thom-moi-chieu-cho-con-ve-166761/ [news_urlid] => 166761 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1525 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/me-thap-thom-moi-chieu-cho-con-ve-a1392437.html [tag] => nỗi lo của mẹsinh viêngrab bị đâmmẹ lo cho conlo âuthấp thỏm [daynews2] => 2019-10-12 18:42 [daynews] => 12/10/2019 - 18:42 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.