Khoan dung chữa sai cho con

24/05/2015 - 06:44

PNO - PN - Trưa hôm ấy, ông nội bọn trẻ nói ông bị mất 1,5 triệu đồng. Một tuần nay ông không ra khỏi nhà, có người đến chơi nhưng không ai vào phòng của ông. Con trai tôi cũng không về nhà. Như vậy, nghi can duy nhất là con gái tôi. Vợ chồng tôi gặng hỏi nhưng con bé phủ nhận.

edf40wrjww2tblPage:Content

Khoan dung chua sai cho con

Con gái tôi học lớp 9. Cháu rất chăm chỉ và ngoan, đi đâu làm gì đều xin phép bố mẹ. Bên cạnh đó, cháu chưa bao giờ cãi người lớn. Tôi không dám tin con gái mình lại có gan làm chuyện này.

Con trai lớn của tôi đang học đại học xa nhà. Mọi chi tiêu trong nhà đều phải dè xẻn, tiết kiệm để dành gửi cho con trai trên thành phố. Có lúc, vợ chồng tôi phải đi vay mới đủ tiền gửi cho con.

Bố chồng tôi là cựu chiến binh, có lương hưu. Ông mất tiền như vậy là chuyện lớn. Một mặt, vợ chồng tôi mắng và dọa con nhưng mặt khác bảo con trai nhẹ nhàng nói chuyện với em gái.

Không khí nặng nề, u ám bao trùm lên căn nhà vốn tràn ngập tiếng cười. Nhớ năm xưa, khi con trai bảy tuổi lén lấy 200 đồng để mua kẹo. Chồng tôi phạt con 20 roi. Từ đó, cháu không bao giờ tái phạm.

Trong đầu tôi rộn lên những câu hỏi: Tại sao con gái tôi lại dám lấy số tiền lớn như vậy? Con bé lấy tiền để làm gì? Vợ chồng tôi chưa bao giờ keo kiệt với con cũng như để con quá thiếu thốn so với bạn bè kia mà?

Vài ngày sau, con trai tôi gọi điện về nhà nói rằng chính em gái nó đã lấy tiền của ông. Con bé nói sẽ thú nhận với điều kiện là bố mẹ không đánh đòn. Trước mặt cả nhà, con bé run rẩy thú nhận: “Vì con rất thích mua quần áo đẹp, mua giầy, mua sơn móng tay và thỉnh thoảng tụ tập với bạn bè, rồi còn mua quà sinh nhật tặng bạn nữa. Con thấy bố mẹ rất vất vả khi lo tiền ăn, học cho anh nên con không muốn bố mẹ phải lo cho con nữa. Nhưng khi thích rồi mà không được mua thì con rất khó chịu, nên…”.

Vợ chồng tôi tất bật trồng rau ngoài ruộng, vô tâm không để ý rằng con mình đã lớn, đã biết làm điệu và có những đòi hỏi riêng tư. Muốn đánh đòn, muốn giận con nhưng chẳng nỡ. Con bé ham chơi nhưng vẫn biết lo nghĩ cho bố mẹ.

Trước đây, chồng bảo tôi phải gần gũi răn đe, dạy con tránh xa những cám dỗ và hết sức nghiêm khắc với con về chuyện tiền nong, tránh trường hợp con… làm liều. Tôi chủ quan nghĩ con mình là con gái lại ngoan ngoãn nên không bao giờ làm mấy chuyện đó. Đến giờ, tôi mới hiểu rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra, không nên chủ quan trong bất kỳ trường hợp nào.

Chồng tôi ân cần đến bên con gái nói chuyện, hỏi thăm, nhẹ nhàng ôm con vào lòng vỗ về. Con bé từ run rẩy sợ hãi đã bình tĩnh hơn, thôi khóc và hối hận. Con tự hứa sẽ không tái phạm, nếu con tái phạm sẽ nhận trừng phạt nặng.

Sau trận đòn năm ấy, nửa năm sau, con trai lớn mới dám đến gần bố. Từ đó, chồng tôi hiểu rằng đòn roi chỉ làm con mình thêm tổn thương, sợ hãi. Với trẻ, sự dịu dàng và tha thứ chính là liều thuốc chữa lành những sai lầm. Và, chúng tôi đã biết sửa sai lầm trong ứng xử với lỗi lầm của con gái.

 NGÔ DIỆP

 
Array ( [news_id] => 101031 [news_title] => Khoan dung chữa sai cho con [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => PN - Trưa hôm ấy, ông nội bọn trẻ nói ông bị mất 1,5 triệu đồng. Một tuần nay ông không ra khỏi nhà, có người đến chơi nhưng không ai vào phòng của ông. Con trai tôi cũng không về nhà. Như vậy, nghi can duy nhất là con gái tôi. Vợ chồng tôi gặng hỏi nhưng con bé phủ nhận. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => PN - Trưa hôm ấy, ông nội bọn trẻ nói ông bị mất 1,5 triệu đồng. Một tuần nay ông không ra khỏi nhà, có người đến chơi nhưng không ai vào phòng của ông. Con trai tôi cũng không về nhà. Như vậy, nghi can duy nhất là con gái tôi. Vợ chồng tôi gặng hỏi nhưng con bé phủ nhận. [news_content] =>
edf40wrjww2tblPage:Content

Khoan dung chua sai cho con

Con gái tôi học lớp 9. Cháu rất chăm chỉ và ngoan, đi đâu làm gì đều xin phép bố mẹ. Bên cạnh đó, cháu chưa bao giờ cãi người lớn. Tôi không dám tin con gái mình lại có gan làm chuyện này.

Con trai lớn của tôi đang học đại học xa nhà. Mọi chi tiêu trong nhà đều phải dè xẻn, tiết kiệm để dành gửi cho con trai trên thành phố. Có lúc, vợ chồng tôi phải đi vay mới đủ tiền gửi cho con.

Bố chồng tôi là cựu chiến binh, có lương hưu. Ông mất tiền như vậy là chuyện lớn. Một mặt, vợ chồng tôi mắng và dọa con nhưng mặt khác bảo con trai nhẹ nhàng nói chuyện với em gái.

Không khí nặng nề, u ám bao trùm lên căn nhà vốn tràn ngập tiếng cười. Nhớ năm xưa, khi con trai bảy tuổi lén lấy 200 đồng để mua kẹo. Chồng tôi phạt con 20 roi. Từ đó, cháu không bao giờ tái phạm.

Trong đầu tôi rộn lên những câu hỏi: Tại sao con gái tôi lại dám lấy số tiền lớn như vậy? Con bé lấy tiền để làm gì? Vợ chồng tôi chưa bao giờ keo kiệt với con cũng như để con quá thiếu thốn so với bạn bè kia mà?

Vài ngày sau, con trai tôi gọi điện về nhà nói rằng chính em gái nó đã lấy tiền của ông. Con bé nói sẽ thú nhận với điều kiện là bố mẹ không đánh đòn. Trước mặt cả nhà, con bé run rẩy thú nhận: “Vì con rất thích mua quần áo đẹp, mua giầy, mua sơn móng tay và thỉnh thoảng tụ tập với bạn bè, rồi còn mua quà sinh nhật tặng bạn nữa. Con thấy bố mẹ rất vất vả khi lo tiền ăn, học cho anh nên con không muốn bố mẹ phải lo cho con nữa. Nhưng khi thích rồi mà không được mua thì con rất khó chịu, nên…”.

Vợ chồng tôi tất bật trồng rau ngoài ruộng, vô tâm không để ý rằng con mình đã lớn, đã biết làm điệu và có những đòi hỏi riêng tư. Muốn đánh đòn, muốn giận con nhưng chẳng nỡ. Con bé ham chơi nhưng vẫn biết lo nghĩ cho bố mẹ.

Trước đây, chồng bảo tôi phải gần gũi răn đe, dạy con tránh xa những cám dỗ và hết sức nghiêm khắc với con về chuyện tiền nong, tránh trường hợp con… làm liều. Tôi chủ quan nghĩ con mình là con gái lại ngoan ngoãn nên không bao giờ làm mấy chuyện đó. Đến giờ, tôi mới hiểu rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra, không nên chủ quan trong bất kỳ trường hợp nào.

Chồng tôi ân cần đến bên con gái nói chuyện, hỏi thăm, nhẹ nhàng ôm con vào lòng vỗ về. Con bé từ run rẩy sợ hãi đã bình tĩnh hơn, thôi khóc và hối hận. Con tự hứa sẽ không tái phạm, nếu con tái phạm sẽ nhận trừng phạt nặng.

Sau trận đòn năm ấy, nửa năm sau, con trai lớn mới dám đến gần bố. Từ đó, chồng tôi hiểu rằng đòn roi chỉ làm con mình thêm tổn thương, sợ hãi. Với trẻ, sự dịu dàng và tha thứ chính là liều thuốc chữa lành những sai lầm. Và, chúng tôi đã biết sửa sai lầm trong ứng xử với lỗi lầm của con gái.

 NGÔ DIỆP

[news_source] => [news_tag] => trừng phạt,sai lầm,chữa lành,dịu dàng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2015-05-24 06:44:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2015-05-24 06:44:00 [news_relate_news] => [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/me-va-be/khoan-dung-chua-sai-cho-con-3793/ [news_urlid] => 3793 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 3241 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khoan-dung-chua-sai-cho-con-a101031.html [tag] => trừng phạtsai lầmchữa lànhdịu dàng [daynews2] => 2015-05-24 06:44 [daynews] => 24/05/2015 - 06:44 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI