Đi qua những ngày này mới biết trân quý những khoảnh khắc trong cuộc sống, gia đình yêu thương nhau hơn, có cái nhìn về người khác bao dung hơn.
Có những chuyện dở cười dở khóc sau những lời rao bán sản phẩm của các group cư dân trong mùa dịch.
Bây giờ cả gia đình mới cảm nhận được sự căng thẳng khi sống chung với F1 mùa COVID. Cuộc sống trôi qua trong bối rối, bề bộn xen lẫn lo âu.
Mua hàng online, chốt đơn có lẽ là niềm vui của không ít người trong những ngày thành phố giãn cách. Nhưng hậu chốt đơn khiến nhiều người "méo mặt".
Lúc mơ màng, tôi luôn mơ thấy đang ở bệnh viện, có khi đang thở máy... Tôi hét lên, giật mình tỉnh giấc.
Họp gia đình online, chị Hai quyết phải mua cho mẹ cái điện thoại thông minh, bày mẹ cách dùng Zalo để ba mẹ thấy mặt con cháu...
Bình thường, hôm nào má gọi chị ra chợ, chị luôn khó chịu. Vậy mà bây giờ chị nhớ chợ da diết.
Con bảo nếu 30 tuổi lấy vợ, thì con có đến 10 năm gắn bó với bếp, mà những ngày dịch bệnh bùng phát này, là những ngày trải nghiệm đầu tiên.
Xách gàu nước giếng gội rửa sạch uất ức đớn đau, đợi mai này rồi sẽ thấy mọi chuyện nhẹ như không.
Chúng tôi thắt lưng buộc bụng, giữ gian bếp ấm để có năng lượng tích cực, chờ đợi và hy vọng sớm tới ngày dịch bệnh được kiểm soát tại Sài Gòn.
Hạt sen trong chảo lăn qua lăn lại rồi lách tách bung vỏ như reo cười. Không gian tỏa hương sen ngọt dịu.
Cả nhà xúm vào làm nhà phê bình, làm giám khảo chấm điểm món ăn, lôi cô em ra trêu chọc từ bếp tới bàn ăn rồi cười vang...
Mỗi chiếc bánh vàng nâu màu cánh gián nằm gọn trong lòng bàn tay có khi còn được chia năm, xẻ bảy, lộ ra cục thịt mỡ màu trắng trắng trong trong.
Trong những buổi ngồi uống trà, bà nhắc lại chuyện xưa hồi mới lên Sài Gòn, vợ chồng son sống trong căn chòi trống trước trống sau lại cạnh bãi rác.
Tôi thường nhớ và gửi đến những người thân đã ra đi những suy nghĩ và cảm xúc chan chứa tình yêu và sự trân trọng.
Bài học quan trọng trong hai năm có dịch trong gia đình ông tướng về hưu, là ai cũng biết sống quân bình, an ổn trong không gian nhỏ của gia đình.
“Nếu một thành viên gia đình trục trặc về sức khỏe, ai sẽ chăm sóc người ấy?”. Với câu hỏinày, trong tâm trí bạn có hiện lên hình ảnh… người phụ nữ?
Khi nghe ông cụ 94 tuổi kể lại cuộc đời với những hoạt động độc đáo, ông Nguyễn Văn Nhân nảy ra ý định ghi chép lại chuyện đời của cha vợ.
Cảm ơn cha mẹ đã cho tôi vào bếp, đã không cằn nhằn mỗi lần phải ăn những món “trời ơi đất hỡi” của tôi.
Mẹ chưa cho con một cái hẹn rõ ràng được. Tạm thời dịch giã thế này, cứ ở yên trong nhà cái đã. Học xong, con giúp ba gieo hạt, trồng cây...
Cuộc sống sẽ xanh tươi và trong veo, không có COVID-19 và cũng không cần những chiếc thẻ xanh...
Cảm ơn má cùng những món ăn của má, cảm ơn tình thương yêu má dành cho con trong những bài học đầu đời, giúp con đi qua bao mùa gian khó.
Tôi thầm cảm ơn đại dịch cho tôi cơ hội được sống chậm hơn nữa, được tối giản nhu cầu bản thân và trân trọng từng phút giây hiện tại.
Tôi được đi học năm tám tuổi. Đường đến trường gần ba cây số, không dễ dàng gì với một đứa đi xiên xẹo như tôi.
Trò chuyện cùng bạn bè, người thân; ăn uống điều độ, ngủ đủ giấc và luyện tập thể thao... là những cách giúp người trẻ kiểm soát sức khỏe tinh thần.