Những ngày ở quê cắm cúi vào ruộng đồng, em thấy bình an, nhưng cảm giác như lạc chỗ. Chỗ của em là phải ở phố lớn, nhộn nhịp.
Nhịp sống đang trở lại bình thường, thực đơn ít hơn vì thiếu thời gian, nhưng vẫn tươm tất. Tôi là một "bà bếp" trưởng thành hơn qua mùa dịch.
Con trông về hướng quê nhà, có ngôi sao rất sáng phía đó. Cả nhà được chích ngừa hết rồi, ba yên tâm nhé...
Nhìn lại thấy vui vì đã qua những ngày giãn cách căng thẳng, nhưng nhìn về trước thấy phải giữ gia đình làm nơi trú ẩn tốt nhất.
Ông bà hiểu ra rằng họ thật sự cần có nhau, con cháu có chăm kiểu gì cũng không bằng “ông bà chăm nhau”.
Nếu mỗi người không thể tự bảo vệ lấy khoảng không bên trong mình bằng năng lượng tích cực thì rất dễ “xa lòng” rồi dẫn đến “cách mặt”.
Anh chị em đôi khi cũng hờn dỗi, phật ý, lâu lâu so bì “nhà chị to hơn nhà em”... Gặp giai đoạn khó khăn, mọi người đều quên hết chuyện cũ
Tôi nhìn quanh tìm bóng dáng người thân cùng vào bữa năm nào và chợt nhận ra: món bình dân từng ăn tới phát ngán mới là món ngon nhất, ngon hoài…
Ngày xưa, tôi hay thầm so sánh cha mẹ với phụ huynh của mấy bạn mỗi lần tham dự tiệc sinh nhật của bạn và nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh.
Nhưng giờ, cả nội và má Tư tôi đều đã đi xa rồi, dù tôi có năn nỉ hay mè nheo, cũng đâu còn ai nấu cơm gà cho tôi ăn nữa.
Nhờ dịch, tôi biết được ý nghĩa của cụm từ “cho đi và nhận lại”. Đây chính là một phần quan trọng giúp tôi có thể vượt qua khó khăn.
Tôi không thể nào quên mỗi khi trong nhà có ai bệnh, lại nghe tiếng bằm thịt của má, sau đó là nồi cháo bốc khói, thơm lừng mùi hành, tiêu.
Nam diễn viên nói anh bất ngờ khi chuyện cũ bị khơi lại, xoay quanh đó là những bình luận tiêu cực.
Cha tôi là thế đó, người cha quê ít bày tỏ tình cảm, lặng lẽ đồng hành bên những chặng đường, đoạn đời nhiều biến cố, thăng trầm của tôi…
Nơi đâu yên ổn, kiếm được tiền, dòng người sẽ đổ về đó, quy luật muôn đời là vậy.
Tôi vẫn thấy những chiếc đèn dầu hột vịt thân thương thuở nào bán trên các trang thương mại điện tử, dù không chắc thế hệ trẻ mua nó về sử dụng
Con người có thể bị mất mát nhiều thứ - kể cả mất mạng sống - nhưng tuyệt nhiên, nhất định không bao giờ bị đánh bại.
Ngày ba bốn lượt, mẹ tất bật vì vợ chồng tôi. Nhìn các anh công an, nhân viên y tế đẫm mồ hôi... tôi thấy có lỗi với họ.
Tôi tin xứ nào trên đất nước mình cũng là đất lành, để không sớm thì muộn, đàn chim sẽ bay về đậu.
Dù đã âm tính, bệnh nhân COVID-19 vẫn đối mặt với nhiều khó khăn, trong đó có nguy cơ bệnh lý về tâm thầ như stress, rối loạn lưỡng cực...
Phải chấp nhận chịu thiệt, nhẫn nại hơn, để vượt qua khó khăn này, chờ ngày quê hương bình yên đón chúng ta trở về.
Hình ảnh mẹ đứng chờ sau làn khói xe khách tiễn tôi đi Sài Gòn làm tôi dao động. Tôi mon men nghĩ về lựa chọn hồi hương.
Em tôi trồng thêm giàn hoa đậu biếc, mấy bụi ngót Nhật, khóm trầu, cây đinh lăng, dăm chậu quất... tạo nên một khoảng sân tràn ngập sắc màu hy vọng.
Lại những đoàn người chở theo nồi cơm điện, cái chiếu, người chồng cầm lái, đứa con nằm ngủ mệt trên tay mẹ... Họ về quê bằng mọi giá.
Hàng ngày, phải trông chờ quà từ thiện từ phường và các nhà hảo tâm, tôi thấm thía sự bất lực. Tôi muốn về nhà.