Sau thời gian dịch bệnh hoành hành, được sum vầy bên nhau, hòa thuận vui vẻ càng thiêng liêng với mọi gia đình.
Đừng so sánh gia đình mình với gia đình ai khác. Đừng dùng thước đo tiền bạc để quyết định việc gia đình mình ở mức nào.
Sự vững chãi của ngôi nhà xây bằng lòng tin và yêu thương, gia đình vì thế trở thành pháo đài bất khả xâm phạm, trở thành thiên đường nghỉ dưỡng...
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc ly hôn, nhưng ly hôn vì quá yêu con và lại ở chặng cuối cuộc đời thì cũng hiếm.
Thấy cuốn sổ bí mật của anh, tự dưng chị ớn lạnh.
Cây bời lời không còn, mà tuổi thơ cũng qua lâu rồi. Trò chơi thuở ấy, biết tìm nơi đâu…
Càng thêm tuổi, người ta càng hoài niệm, tự nguyện làm “tù nhân” của ký ức, để ngày ngày được neo đậu bên những cảm xúc êm đềm, tiếc nhớ.
Căn nhà mới sẽ được xây trên nền căn nhà cũ cũng sẽ tràn đầy tiếng cười và niềm vui. Bởi nó được xây trên nền tảng của tình yêu thương.
Làm sao quên một loài cỏ đặc biệt, có hương thơm xua tan phiền muộn, kích hoạt những cảm xúc tươi mới. Đó chính là cỏ mật.
Mẹ tôi suốt ngày than thở về ba. Tôi nghe đến quen tai, lòng đầy nặng nề. Chung quy mọi chuyện cũng vì cơm áo gạo tiền mà ra.
Lần nào con cái tụ họp, má cũng nấu cho con cháu những bữa cơm với rau trái thịt cá sẵn có trong vườn.
Đến khi tôi nghe tin thì mọi việc đã xong xuôi, cha mẹ tôi đã chia đất đai thành ba phần cho các anh trai, tôi không có phần.
Những lúc chông chênh nhất, tôi được tiếp sức để vượt qua mặc cảm của khuyết tật, của hoàn cảnh nghèo khó khi đọc những bài viết trên Báo Phụ Nữ.
Dù đã 70 tuổi, bệnh tật không ít, ông bà vẫn phải nai lưng chăm cháu cho con an tâm "làm kinh tế".
Tôi bảo các con phải cố gắng học để tự lo cho bản thân và gia đình nhỏ sau này, quan trọng là ông bà sẽ không chăm cháu.
Những ngày lúa trổ đòng, đám trẻ chúng tôi vô tư chẳng biết về nỗi lo toan người lớn cất giấu
10 con người người cứ ì ra, để mặc bà già 68 tuổi xoay trở với cả núi công việc nấu nướng dọn rửa từ sớm bửng cho đến khuya.
Sống ở nước ngoài, nhất là ở những quốc gia tiến bộ, chúng ta, đặc biệt là phụ nữ, có thật sự sung sướng, may mắn như người ta thường nghĩ?
Mỗi ngày ở cạnh mẹ chồng nhưng con dâu không ngớt trầm trồ: “Sao mẹ có thể luôn vui vẻ, trẻ trung, sống tích cực và tràn trề năng lượng như vậy!”.
Chị hay nói: “Thôi kệ, kiểu gì cũng là chồng con mình, giờ bỏ cho ai!”.
Sau những trận la mắng của bà ngoại, sau những lần khóc lóc bỏ ăn của bà, anh rể bàn với chị chuyện không chăm tụi nhỏ nữa.
Ở quê tôi (vùng Nông Sơn, Quảng Nam), việc đón tết Đoan Ngọ khá lớn, dài đến hai ngày.
Tới tết Đoan ngọ là lũ nhỏ chộn rộn đòi về ngoại. Ba má thì điện thoại không rời tay, nhắc mấy đứa con "về ăn bánh xèo".
Chiếc quạt con cóc ấy có ba cánh bằng nhựa màu vàng. Nó là chiếc quạt mẹ mua từ thời bao cấp, tới khi cơ quan giải thể.
Mùa này ở quê, chỉ cần bước chân qua các triền đồi phía sau làng, sẽ thấy những bụi sim già nở hoa tím ngát trong trời chiều lồng lộng gió.