Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Coi mắt tiểu thư, chàng công tử đòi cưới gấp

12/11/2021 - 10:38

PNO - Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư tình ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa...

Ba tôi là công tử miệt vườn Cai Lậy, ông bà nội cho ba lên Sài Gòn học hết bằng thành chung rồi về quê coi điền đất của gia đình. Công tử vườn đi học Sài thành nên ham vui, bay bướm cũng có hạng. Má tôi là tiểu thư đất Rạch Gầm, mồ côi sớm, học hết tiểu học ông bà cố bắt ở nhà học nữ công gia chánh. Má mê tiểu thuyết Hồ Biểu Chánh đến cuối đời. 

Ông bà nội ép ba cưới vợ nối dõi tông đường. Ba đẹp trai, tính tình hào hiệp rộng rãi, bạn bè đàn đúm, đâu chịu cưới vợ sớm. Dụ dỗ, năn nỉ, dọa dẫm đủ kiểu thì ông bà nội mới ép được ba đi qua Rạch Gầm “coi mắt”. 

Chàng trai hào hoa có tiếng tò mò đi theo bà mai, không muốn mà càng không ngờ - nói theo ngôn ngữ thời nay là “tiếng sét ái tình”, gặp mặt má là gật đầu ưng liền, trở về một hai đòi ông bà nội đi cưới gấp. Để rồi đêm đêm má len lén bưng ngọn đèn dầu chong leo lét trên bàn thờ vào mùng đọc mảnh giấy nhỏ ba viết vội gửi nhanh qua cô hầu gái. 

Đám cưới Việt ngày xưa - Ảnh minh họa
Một đám cưới Việt truyền thống - Ảnh minh họa

 

Ông Hồ Biểu Chánh viết truyện coi mê mẩn vậy chớ thấm gì, đâu có lần nào nhân vật nữ lén đọc sách của ông ban đêm mà má lại lính quýnh làm đổ đèn dầu cháy mùng như khi má đọc miếng giấy nhỏ xíu của ba. Mà có phải ba viết bằng văn chương hoa mỹ gì cho cam, chỉ nhát gừng: “Cô Ba khỏe không?”, “… hồi chiều thấy cô Ba ngồi xe đi chợ”…

Ông bà cố cũng đâu dễ mà ưng gả liền. Để cưới được má, mỗi tháng ba khăn gói qua hai tuần làm rể. Công tử vườn, chớ mê má rồi thì ba làm cái gì cũng giỏi. Làm lúa, trồng cây, rẫy cỏ, chiết cành, bắt kiến lửa làm tổ trên cây cam cho ngọt, cắt lá dừa khô lợp lại chái bếp… Cô em gái út da trắng tươi lẽo đẽo chạy theo má: “Chị Hai! Chị Hai đẹp quá. Chị Hai dạy em bới đầu như chị Hai đi”... 

Hết hạn ông bà cố bắt “làm rể”, nhà trai xin rước dâu. Ba rước dâu bằng hai chiếc ghe hầu. Má được bà cố cho dẫn một cô gái theo kề cận để về nhà chồng. Má khép nép hồi hộp, lần đầu tiên trong đời ngồi kế bên một người con trai chẳng phải anh cũng chẳng phải chú hay cậu mình. 

Nhà ông bà nội sát bờ sông gió thốc rao rao rười rượi. Má run khi ba bảo má níu tay bước lên bờ. Bước mấy bước từ bến sông qua hàng rào xương rồng, má chớp mắt mấy lần. Trước nhà nguyên một vườn hồng (loài hoa tên má) nở hoa. Hoa đang nụ, hoa chúm chím và nở bung rực rỡ. Mười mấy loại hồng, hai mươi mấy sắc màu trồng trên đất miền Tây, khó khăn biết mấy. Ba trồng, ba vun phân tưới nước tỉa cành. Ba hỏi quà cưới đó có khiến má vui không? Cô gái mười sáu tuổi lần đầu xa nhà gửi thân xứ lạ nuốt vội giọt nước mắt âm thầm rơi sâu vào khóe, cảm động đến lặng người…

Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư giấy pelure đủ màu xanh nhạt, hồng phớt, tím lam thoảng hương thơm ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa. 

Từ đó, má theo ba cùng trời cuối đất. Ba chăm vườn, coi lúa ruộng, cũng nhảy xuống phụ chung với tá điền khi mùa, má cơm nước hầu hạ cho ông bà nội, giữ đúng bổn phận dâu con, dù ông bà nội cũng rất khó, bắt ne bắt nét từng chút. Giỗ quảy trong nhà một tay má lo quán xuyến quanh năm.

Hôn nhân xưa thường theo khuôn mẫu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nhưng vẫn hạnh phúc ( Ảnh minh họa)
Hôn nhân xưa thường theo khuôn mẫu "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" nhưng vẫn hạnh phúc ( Ảnh minh họa)

 

Giặc Pháp càn, ba theo Việt Minh, theo lời kêu gọi mà sẵn sàng tiêu thổ kháng chiến, đốt hết vườn tược nhà cửa, đốt trụi vườn hồng. Cất căn nhà lá nhỏ cho ông bà nội, ba bó tiền bạc vào chân dắt má và mấy anh chị vào khu kháng chiến. 

Má bán nữ trang, vàng nhẫn, vẫn giữ dạng tiểu thơ con nhà giàu mà ngược trở vào thành mua thuốc kháng sinh chuyển ra tiếp tế cho ba và các bác, các chú.

Năm 1954, trong chiến khu má mất một lúc hai anh chị kế, người viêm phổi, người sốt cao không rõ nguyên nhân và không đủ thuốc. Đói rét, cực khổ quá sức chịu đựng của một cô tiểu thư đài các, má bị lao phổi và suy tim. 

Ba quyết định không theo các bác các chú lên tàu tập kết ra Bắc để ở lại lo cho má. Ba tay trắng, ruộng vườn bỏ lại, âm thầm chống xuồng đưa má và anh chị ngược sông lên Sài Gòn tìm đất sống. Các bác bạn ba hồi học trường Pétrus Ký giang tay đùm bọc, cho ba má mượn tiền  mua trả góp căn nhà nhỏ chung cư Liêm Giá Cuộc, tìm việc làm cho ba, đưa má đi  bác sĩ khám rồi mua thuốc cho má, tìm trường cho anh chị lớn. 

Bữa cơm hồi đó của nhà tôi hay có cá lòng tong kho tiêu, dưới đáy tô váng lớp nước đỏ nâu loang loáng mỡ sệt sệt kẹo kẹo, lấm tấm chút hành lá xanh xanh, chút tiêu đen thơm cay cay. Ba lấy muỗng quệt một chút màu đỏ nâu vào cơm, xới đều trộn và một hơi nửa chén. Ba nói lần sau có kho khô thì nhớ thêm cho ba chút nước để ba chan. Má đang bẻ đầu cá cho vào chén gật gật đầu, mắt rưng rưng. 

Các bác bạn ba có xe hơi riêng, tuần nào cũng thích đi chơi xa. Mời mấy má cũng không đi. Một bữa các bác xin phép má cho ba đi chơi một mình. Ba đi rồi, ở nhà má làm sang dắt hết bốn anh em đi coi cải lương Thanh Minh - Thanh Nga, khuya coi hát về chưng hửng ngó thấy ba ngồi lục đục sửa cái đèn, nói mấy má con đi đâu làm ba đợi muốn chết. Ba đi không vui gì hết nên cáo lỗi mấy bác cho ba về trước. Lần sau có đi đâu thì phải đi cả nhà...

Một thời gian sau, nhờ bạn bè cũ gởi gắm, ba trở thành ông giáo dạy trong trường dạy trẻ mù, quây quần bên vợ con mà trải qua thời cuộc. Các con lớn lên, phương trưởng giữ đúng nếp nhà gia giáo thư hương. Ba má cũng cứ đầm ấm bên nhau mà làm cây cao bóng cả chở che cho con cháu. Ba mãn nguyện bồng đứa cháu đầu tiên kêu ba bằng ông cố, khoe với má nụ cười móm mém thương yêu. 

Mười năm trước, ba đi xa, bỏ má một mình với các con cháu. Tôi chắc rằng ba hẹn má để ba về Cai Lậy trước, dọn lại vườn hồng còn đón má cho má vui. Rồi má cũng về theo ba trong mùa trăng tháng Tám, trút hơi thở cuối cùng trong nhà đứa cháu ngoại mà má cưng yêu nhất, nhẹ nhàng như chiếc lá vàng về cội, về bên ba. 

Kỳ Nam 

 

 

 
Array ( [news_id] => 1450336 [news_title] => Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Coi mắt tiểu thư, chàng công tử đòi cưới gấp [news_title_seo] => Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Coi mắt tiểu thư, chàng công tử đòi cưới gấp [news_supertitle] => [news_picture] => hoi-do-ho-yeu-nhau-the-nao-coi-_1636470564.jpg [news_subcontent] => Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư tình ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa... [news_subcontent_seo] => Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư tình ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa... [news_headline] => Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư tình ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa... [news_content] =>

Ba tôi là công tử miệt vườn Cai Lậy, ông bà nội cho ba lên Sài Gòn học hết bằng thành chung rồi về quê coi điền đất của gia đình. Công tử vườn đi học Sài thành nên ham vui, bay bướm cũng có hạng. Má tôi là tiểu thư đất Rạch Gầm, mồ côi sớm, học hết tiểu học ông bà cố bắt ở nhà học nữ công gia chánh. Má mê tiểu thuyết Hồ Biểu Chánh đến cuối đời. 

Ông bà nội ép ba cưới vợ nối dõi tông đường. Ba đẹp trai, tính tình hào hiệp rộng rãi, bạn bè đàn đúm, đâu chịu cưới vợ sớm. Dụ dỗ, năn nỉ, dọa dẫm đủ kiểu thì ông bà nội mới ép được ba đi qua Rạch Gầm “coi mắt”. 

Chàng trai hào hoa có tiếng tò mò đi theo bà mai, không muốn mà càng không ngờ - nói theo ngôn ngữ thời nay là “tiếng sét ái tình”, gặp mặt má là gật đầu ưng liền, trở về một hai đòi ông bà nội đi cưới gấp. Để rồi đêm đêm má len lén bưng ngọn đèn dầu chong leo lét trên bàn thờ vào mùng đọc mảnh giấy nhỏ ba viết vội gửi nhanh qua cô hầu gái. 

Đám cưới Việt ngày xưa - Ảnh minh họa
Một đám cưới Việt truyền thống - Ảnh minh họa

 

Ông Hồ Biểu Chánh viết truyện coi mê mẩn vậy chớ thấm gì, đâu có lần nào nhân vật nữ lén đọc sách của ông ban đêm mà má lại lính quýnh làm đổ đèn dầu cháy mùng như khi má đọc miếng giấy nhỏ xíu của ba. Mà có phải ba viết bằng văn chương hoa mỹ gì cho cam, chỉ nhát gừng: “Cô Ba khỏe không?”, “… hồi chiều thấy cô Ba ngồi xe đi chợ”…

Ông bà cố cũng đâu dễ mà ưng gả liền. Để cưới được má, mỗi tháng ba khăn gói qua hai tuần làm rể. Công tử vườn, chớ mê má rồi thì ba làm cái gì cũng giỏi. Làm lúa, trồng cây, rẫy cỏ, chiết cành, bắt kiến lửa làm tổ trên cây cam cho ngọt, cắt lá dừa khô lợp lại chái bếp… Cô em gái út da trắng tươi lẽo đẽo chạy theo má: “Chị Hai! Chị Hai đẹp quá. Chị Hai dạy em bới đầu như chị Hai đi”... 

Hết hạn ông bà cố bắt “làm rể”, nhà trai xin rước dâu. Ba rước dâu bằng hai chiếc ghe hầu. Má được bà cố cho dẫn một cô gái theo kề cận để về nhà chồng. Má khép nép hồi hộp, lần đầu tiên trong đời ngồi kế bên một người con trai chẳng phải anh cũng chẳng phải chú hay cậu mình. 

Nhà ông bà nội sát bờ sông gió thốc rao rao rười rượi. Má run khi ba bảo má níu tay bước lên bờ. Bước mấy bước từ bến sông qua hàng rào xương rồng, má chớp mắt mấy lần. Trước nhà nguyên một vườn hồng (loài hoa tên má) nở hoa. Hoa đang nụ, hoa chúm chím và nở bung rực rỡ. Mười mấy loại hồng, hai mươi mấy sắc màu trồng trên đất miền Tây, khó khăn biết mấy. Ba trồng, ba vun phân tưới nước tỉa cành. Ba hỏi quà cưới đó có khiến má vui không? Cô gái mười sáu tuổi lần đầu xa nhà gửi thân xứ lạ nuốt vội giọt nước mắt âm thầm rơi sâu vào khóe, cảm động đến lặng người…

Đêm động phòng, ba lẳng lặng ôm xấp thư giấy pelure đủ màu xanh nhạt, hồng phớt, tím lam thoảng hương thơm ra đốt trước mặt má, coi như lời hứa tu thân của một công tử hào hoa. 

Từ đó, má theo ba cùng trời cuối đất. Ba chăm vườn, coi lúa ruộng, cũng nhảy xuống phụ chung với tá điền khi mùa, má cơm nước hầu hạ cho ông bà nội, giữ đúng bổn phận dâu con, dù ông bà nội cũng rất khó, bắt ne bắt nét từng chút. Giỗ quảy trong nhà một tay má lo quán xuyến quanh năm.

Hôn nhân xưa thường theo khuôn mẫu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nhưng vẫn hạnh phúc ( Ảnh minh họa)
Hôn nhân xưa thường theo khuôn mẫu "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" nhưng vẫn hạnh phúc ( Ảnh minh họa)

 

Giặc Pháp càn, ba theo Việt Minh, theo lời kêu gọi mà sẵn sàng tiêu thổ kháng chiến, đốt hết vườn tược nhà cửa, đốt trụi vườn hồng. Cất căn nhà lá nhỏ cho ông bà nội, ba bó tiền bạc vào chân dắt má và mấy anh chị vào khu kháng chiến. 

Má bán nữ trang, vàng nhẫn, vẫn giữ dạng tiểu thơ con nhà giàu mà ngược trở vào thành mua thuốc kháng sinh chuyển ra tiếp tế cho ba và các bác, các chú.

Năm 1954, trong chiến khu má mất một lúc hai anh chị kế, người viêm phổi, người sốt cao không rõ nguyên nhân và không đủ thuốc. Đói rét, cực khổ quá sức chịu đựng của một cô tiểu thư đài các, má bị lao phổi và suy tim. 

Ba quyết định không theo các bác các chú lên tàu tập kết ra Bắc để ở lại lo cho má. Ba tay trắng, ruộng vườn bỏ lại, âm thầm chống xuồng đưa má và anh chị ngược sông lên Sài Gòn tìm đất sống. Các bác bạn ba hồi học trường Pétrus Ký giang tay đùm bọc, cho ba má mượn tiền  mua trả góp căn nhà nhỏ chung cư Liêm Giá Cuộc, tìm việc làm cho ba, đưa má đi  bác sĩ khám rồi mua thuốc cho má, tìm trường cho anh chị lớn. 

Bữa cơm hồi đó của nhà tôi hay có cá lòng tong kho tiêu, dưới đáy tô váng lớp nước đỏ nâu loang loáng mỡ sệt sệt kẹo kẹo, lấm tấm chút hành lá xanh xanh, chút tiêu đen thơm cay cay. Ba lấy muỗng quệt một chút màu đỏ nâu vào cơm, xới đều trộn và một hơi nửa chén. Ba nói lần sau có kho khô thì nhớ thêm cho ba chút nước để ba chan. Má đang bẻ đầu cá cho vào chén gật gật đầu, mắt rưng rưng. 

Các bác bạn ba có xe hơi riêng, tuần nào cũng thích đi chơi xa. Mời mấy má cũng không đi. Một bữa các bác xin phép má cho ba đi chơi một mình. Ba đi rồi, ở nhà má làm sang dắt hết bốn anh em đi coi cải lương Thanh Minh - Thanh Nga, khuya coi hát về chưng hửng ngó thấy ba ngồi lục đục sửa cái đèn, nói mấy má con đi đâu làm ba đợi muốn chết. Ba đi không vui gì hết nên cáo lỗi mấy bác cho ba về trước. Lần sau có đi đâu thì phải đi cả nhà...

Một thời gian sau, nhờ bạn bè cũ gởi gắm, ba trở thành ông giáo dạy trong trường dạy trẻ mù, quây quần bên vợ con mà trải qua thời cuộc. Các con lớn lên, phương trưởng giữ đúng nếp nhà gia giáo thư hương. Ba má cũng cứ đầm ấm bên nhau mà làm cây cao bóng cả chở che cho con cháu. Ba mãn nguyện bồng đứa cháu đầu tiên kêu ba bằng ông cố, khoe với má nụ cười móm mém thương yêu. 

Mười năm trước, ba đi xa, bỏ má một mình với các con cháu. Tôi chắc rằng ba hẹn má để ba về Cai Lậy trước, dọn lại vườn hồng còn đón má cho má vui. Rồi má cũng về theo ba trong mùa trăng tháng Tám, trút hơi thở cuối cùng trong nhà đứa cháu ngoại mà má cưng yêu nhất, nhẹ nhàng như chiếc lá vàng về cội, về bên ba. 

Kỳ Nam 

 

 

[news_source] => [news_tag] => đám cưới ngày xưa,hôn nhân ngày xưa,công tử miệt vườn,theo kháng chiến [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-09 22:04:32 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-12 10:38:49 [news_relate_news] => 1450333, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/hoi-do-ho-yeu-nhau-the-nao-coi-mat-tieu-thu-chang-cong-tu-doi-cuoi-gap-a1450336.html [tag] => đám cưới ngày xưahôn nhân ngày xưacông tử miệt vườntheo kháng chiến [daynews2] => 2021-11-12 10:38 [daynews] => 12/11/2021 - 10:38 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?