Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Có phải “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”?

11/11/2021 - 11:40

PNO - Họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. Sự thủy chung - thời nào cũng có, thời nào cũng cần và không bao giờ lỗi thời.

Ta thấy ngày xưa chuyện hệ trọng nhất đời người là hôn sự, nhưng con cái chỉ đóng vai trò thụ động, chứ không có quyền quyết định lựa chọn theo ý mình. Có thật không? Thật đấy. Tức là họ ở trong hoàn cảnh “May nhờ rủi chịu”, “Được ăn cả, ngã về không”.

Đến với hôn nhân do phụ huynh sắp xếp, có người cười hơn hớn như nông dân được mùa, như trúng số Vietlott: “Cơm trắng ăn với chả chim/ Chồng đẹp vợ đẹp những nhìn mà no”.  

Ảnh mang tính minh họa - Một đám cưới ở Huế năm 1969 - Ảnh tư liệu
Ảnh mang tính minh họa - Một đám cưới ở Huế năm 1969 - Ảnh tư liệu

 

Chẳng hạn chí sĩ Lương Văn Can thời trẻ được cha mẹ cưới cho vợ là cô Lê Thị Lễ, buôn bán ở Hà Nội, dù “đôi trẻ” chưa gặp mặt. Sau khi thành gia thất, hai người đã chung sống với nhau thật hạnh phúc và cùng chịu đựng, vượt qua bao gian nan do thời cuộc đưa đến. Ngược lại do cưới nhau theo ý ba mẹ nên cũng có kẻ thở ngắn than dài: “Người ta sang sông, em cũng sang sông/ Người ta sang sông thành được vợ chồng/ Em sang không rồi lại xách nón về không/ Trước là thẹn thùng với bầu bạn, sau luống công ông chèo đò”. 

Thật ra, quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” chỉ phản ánh một phần của cái gọi là tôn ti trật tự trong xã hội ngày trước. Vì rằng, bên cạnh đó, vẫn có sự phản kháng, chống đối lại bất chấp tỷ dụ như: “Dao phay kề cổ, máu đổ không màng/ Chết thì chịu chết, buông nàng anh không buông”. Quyết liệt. Mạnh mẽ. Bằng mọi cách giữ lấy tình yêu của mình.

Thì xem đó, từ ngàn xửa ngàn xưa, đã có mối tình cực kỳ “éo le” như nàng Tiên Dung, con gái vua Hùng Vương đã yêu chàng trai “trên răng dưới khố” là Chử Đồng Tử.  

Đám cưới ngày xưa tại Sài gòn năm 1866 - Photo_d'Emile_Gsell
Đám cưới ngày xưa tại Sài Gòn năm 1866 - Photo_d'Emile_Gsell

 

Lại nhớ đến trường hợp danh nhân Đặng Huy Trứ, dù cửa nhà gia giáo, có của ăn của để nhưng lại yêu cô lái đò ít học, nhà nghèo. Cha mẹ phản đối nhưng ông vẫn vượt qua ngăn cản đó, lén cưới. Biết chuyện, cha mẹ bắt buộc phải viết giấy ly hôn, ông ngẫm nghĩ: “Con trái lời cha mẹ mang tội bất hiếu. Nhưng lấy con gái người ta rồi tìm cách bỏ, tội bất nhân cũng chẳng nhỏ. Hơn nữa, người con gái ấy có ơn lớn với ta lại không phạm một lỗi nào trong “thất xuất” thế mà bỏ sợ rằng mắc điều oan nghiệt”. Suy nghĩ chín chắn như thế nên ông vẫn đoàn tụ với vợ và chung sống hạnh phúc. 

Đây chỉ là một trong nhiều thí dụ cho thấy có trường hợp tự chọn người “đầu ấp tay gối” theo mách bảo của trái tim, chứ nào phải theo sắp xếp của cha mẹ. 

Ở đây, tôi không bàn đến sự lựa chọn này, tích cực hay tiêu cực, cần chấn chỉnh hay phát huy. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng đâu là “mẫu số chung” của người xưa khi đến với đời sống hôn nhân của chính mình? Câu trả lời này thế nào nhỉ? 

Sực nhớ ngày xưa, khi ở Huế, cụ Phan Châu Trinh cũng đã từng “say nắng” một giai nhân lá ngọc cành vàng, đôi bên xướng họa thơ cùng rất tâm đắc. Như mọi đàn ông khác, cụ cũng muốn lập “phòng nhì” cho thỏa lòng, nhưng rồi bao nhiêu hăm hở, náo nức dự tính này bỗng tắt ngúm.

Ngày kia, cụ từ kinh đô về Quảng Nam, lúc đến nhà đã thấy vợ xắn váy quai cồng, chân thấp chân cao, tất ta tất tưởi cơm nước chạy ra đồng lo cho thợ gặt. Nói như cụ Nguyễn Khuyến, đó là mẫu người đàn bà: “Nhà chỉn rất nghèo thay! Nhờ được bà hay lam hay làm, thắt lưng bó que, xắn váy quai cồng, tất tưởi chân nam chân chiêu, vì tớ đỡ đần mọi việc”.

Từ hình ảnh chịu thương chịu khó ấy đã khiến cụ Phan suy nghĩ, vợ mình lam lũ làm ăn nuôi con nuôi chồng; còn người đẹp kia lại khác, mưa không ướt tóc, nắng không đến đầu, nhất cử nhất động đều có kẻ hầu người hạ, vậy “đem cô ấy về, mình đặt ở đâu?”. Thế là cụ có sự chọn lựa khác.

Rồi một khi đã chung sống với nhau, không vì lý do gì đó mà người đàn ông ruồng rẫy, bỏ vợ. Ta nhớ đến trường hợp nhạc sĩ Cao Văn Lầu, do chậm sinh con, cha mẹ ông bắt phải bỏ vợ để chắp nối tơ duyên với người khác, có như thế, ngày sau mới có con “nối dõi tông đường”.

Thế nhưng ông bất tuân lệnh, mọi suy ngẫm về tình chồng nghĩa vợ trong trường hợp của mình sao mà éo le, do đó, ông mới thổ lộ qua tác phẩm bất hủ, bản Dạ cổ hoài lang (Đêm khuya nghe tiếng trống nhớ chồng) - về sau sẽ trở thành bài “Vọng cổ” thông dụng nhất trong giới cải lương, bản nhạc vua của sân khấu ca kịch. 

Ảnh mang tính minh họa - Ảnh tư liệu
Cô dâu thời xưa - Ảnh tư liệu

 

Tâm lý chung của phụ nữ Việt ngày trước, một khi đã có chồng thì tình yêu ấy thể hiện qua tâm thế: “Có chồng thì phải theo chồng/ Chồng đi hang rắn, hang rồng cũng theo/ Có chồng thì phải theo chồng/ Đắng cay cũng chịu, mặn nồng cũng vui”. Thế nhưng họ chỉ đứng phía sau, lặng lẽ lo toan gánh vác việc cửa việc nhà. Nhưng xin thưa, đừng tưởng họ không quan tâm đến hoài bão, sự nghiệp của chồng.

Ta nhớ đến cụ bà Phan Bội Châu, dù chồng hay chữ, trong bụng chứa ngàn quyển kinh sách, nức tiếng giỏi giang, còn bà chỉ là người bình dị, nhưng có lúc bà đã cứu chồng “bàn thua trông thấy”. 

Trong thư gửi cho con, cụ Phan kể lại chi tiết này: “Từ năm ta đã ba mươi sáu tuổi cho tới ngày xuất dương, những công cuộc kinh dinh việc nước, mẹ mày ngầm biết hết thảy, nhưng chưa từng hé răng một lời. Duy có một ngày kia, ta tình cờ ngồi một mình, mẹ mày ngồi dựa cột kề bên ta mà nói: “Thầy chắc toan bắt được cọp đó mà? Cọp chưa thấy bắt mà người ta đã biết nhiều, sao thế!”. Mẹ mầy tuy có câu nói ấy, mà lúc đó ta làm ngơ, ta thiệt dở quá! Bây giờ nhắc lại trước khi ta xuất dương, khoảng hơn mười năm. Nghèo đói mà bạn bè nhiều, cùng khốn mà chí khí vững, thiệt một phần nữa là nhờ ân mẹ mày”. 

Không những thế, ca dao có câu: “Chồng giận thì vợ làm lành/ Miệng cười chúm chím: thưa anh giận gì?/ Thưa anh, anh giận em chi?/ Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho”. Không phải là nói xuôi xị. Nói cho vui. Thật đấy. Chẳng hạn chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng do không có con trai để nối dõi, nên hai năm sau vợ đã đứng ra cưới vợ hai cho cụ. Sự hy sinh này đáng để chúng ta suy ngẫm đấy chứ?

Phải nói thật, khi tìm hiểu về tình yêu hôn nhân của người xưa, tôi nhận ra rằng, họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. Sự thủy chung - thời nào cũng có, thời nào cũng cần và không bao giờ lỗi thời. 

Lê Minh Quốc 

 

 
Array ( [news_id] => 1450333 [news_title] => Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Có phải “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”? [news_title_seo] => Hồi đó, họ yêu nhau thế nào?: Có phải “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”? [news_supertitle] => [news_picture] => hoi-do-ho-yeu-nhau-the-nao-co-phai-_4561636605929.jpg [news_subcontent] => Họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. [news_subcontent_seo] => Họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. [news_headline] => Họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. Sự thủy chung - thời nào cũng có, thời nào cũng cần và không bao giờ lỗi thời. [news_content] =>

Ta thấy ngày xưa chuyện hệ trọng nhất đời người là hôn sự, nhưng con cái chỉ đóng vai trò thụ động, chứ không có quyền quyết định lựa chọn theo ý mình. Có thật không? Thật đấy. Tức là họ ở trong hoàn cảnh “May nhờ rủi chịu”, “Được ăn cả, ngã về không”.

Đến với hôn nhân do phụ huynh sắp xếp, có người cười hơn hớn như nông dân được mùa, như trúng số Vietlott: “Cơm trắng ăn với chả chim/ Chồng đẹp vợ đẹp những nhìn mà no”.  

Ảnh mang tính minh họa - Một đám cưới ở Huế năm 1969 - Ảnh tư liệu
Ảnh mang tính minh họa - Một đám cưới ở Huế năm 1969 - Ảnh tư liệu

 

Chẳng hạn chí sĩ Lương Văn Can thời trẻ được cha mẹ cưới cho vợ là cô Lê Thị Lễ, buôn bán ở Hà Nội, dù “đôi trẻ” chưa gặp mặt. Sau khi thành gia thất, hai người đã chung sống với nhau thật hạnh phúc và cùng chịu đựng, vượt qua bao gian nan do thời cuộc đưa đến. Ngược lại do cưới nhau theo ý ba mẹ nên cũng có kẻ thở ngắn than dài: “Người ta sang sông, em cũng sang sông/ Người ta sang sông thành được vợ chồng/ Em sang không rồi lại xách nón về không/ Trước là thẹn thùng với bầu bạn, sau luống công ông chèo đò”. 

Thật ra, quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” chỉ phản ánh một phần của cái gọi là tôn ti trật tự trong xã hội ngày trước. Vì rằng, bên cạnh đó, vẫn có sự phản kháng, chống đối lại bất chấp tỷ dụ như: “Dao phay kề cổ, máu đổ không màng/ Chết thì chịu chết, buông nàng anh không buông”. Quyết liệt. Mạnh mẽ. Bằng mọi cách giữ lấy tình yêu của mình.

Thì xem đó, từ ngàn xửa ngàn xưa, đã có mối tình cực kỳ “éo le” như nàng Tiên Dung, con gái vua Hùng Vương đã yêu chàng trai “trên răng dưới khố” là Chử Đồng Tử.  

Đám cưới ngày xưa tại Sài gòn năm 1866 - Photo_d'Emile_Gsell
Đám cưới ngày xưa tại Sài Gòn năm 1866 - Photo_d'Emile_Gsell

 

Lại nhớ đến trường hợp danh nhân Đặng Huy Trứ, dù cửa nhà gia giáo, có của ăn của để nhưng lại yêu cô lái đò ít học, nhà nghèo. Cha mẹ phản đối nhưng ông vẫn vượt qua ngăn cản đó, lén cưới. Biết chuyện, cha mẹ bắt buộc phải viết giấy ly hôn, ông ngẫm nghĩ: “Con trái lời cha mẹ mang tội bất hiếu. Nhưng lấy con gái người ta rồi tìm cách bỏ, tội bất nhân cũng chẳng nhỏ. Hơn nữa, người con gái ấy có ơn lớn với ta lại không phạm một lỗi nào trong “thất xuất” thế mà bỏ sợ rằng mắc điều oan nghiệt”. Suy nghĩ chín chắn như thế nên ông vẫn đoàn tụ với vợ và chung sống hạnh phúc. 

Đây chỉ là một trong nhiều thí dụ cho thấy có trường hợp tự chọn người “đầu ấp tay gối” theo mách bảo của trái tim, chứ nào phải theo sắp xếp của cha mẹ. 

Ở đây, tôi không bàn đến sự lựa chọn này, tích cực hay tiêu cực, cần chấn chỉnh hay phát huy. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh rằng đâu là “mẫu số chung” của người xưa khi đến với đời sống hôn nhân của chính mình? Câu trả lời này thế nào nhỉ? 

Sực nhớ ngày xưa, khi ở Huế, cụ Phan Châu Trinh cũng đã từng “say nắng” một giai nhân lá ngọc cành vàng, đôi bên xướng họa thơ cùng rất tâm đắc. Như mọi đàn ông khác, cụ cũng muốn lập “phòng nhì” cho thỏa lòng, nhưng rồi bao nhiêu hăm hở, náo nức dự tính này bỗng tắt ngúm.

Ngày kia, cụ từ kinh đô về Quảng Nam, lúc đến nhà đã thấy vợ xắn váy quai cồng, chân thấp chân cao, tất ta tất tưởi cơm nước chạy ra đồng lo cho thợ gặt. Nói như cụ Nguyễn Khuyến, đó là mẫu người đàn bà: “Nhà chỉn rất nghèo thay! Nhờ được bà hay lam hay làm, thắt lưng bó que, xắn váy quai cồng, tất tưởi chân nam chân chiêu, vì tớ đỡ đần mọi việc”.

Từ hình ảnh chịu thương chịu khó ấy đã khiến cụ Phan suy nghĩ, vợ mình lam lũ làm ăn nuôi con nuôi chồng; còn người đẹp kia lại khác, mưa không ướt tóc, nắng không đến đầu, nhất cử nhất động đều có kẻ hầu người hạ, vậy “đem cô ấy về, mình đặt ở đâu?”. Thế là cụ có sự chọn lựa khác.

Rồi một khi đã chung sống với nhau, không vì lý do gì đó mà người đàn ông ruồng rẫy, bỏ vợ. Ta nhớ đến trường hợp nhạc sĩ Cao Văn Lầu, do chậm sinh con, cha mẹ ông bắt phải bỏ vợ để chắp nối tơ duyên với người khác, có như thế, ngày sau mới có con “nối dõi tông đường”.

Thế nhưng ông bất tuân lệnh, mọi suy ngẫm về tình chồng nghĩa vợ trong trường hợp của mình sao mà éo le, do đó, ông mới thổ lộ qua tác phẩm bất hủ, bản Dạ cổ hoài lang (Đêm khuya nghe tiếng trống nhớ chồng) - về sau sẽ trở thành bài “Vọng cổ” thông dụng nhất trong giới cải lương, bản nhạc vua của sân khấu ca kịch. 

Ảnh mang tính minh họa - Ảnh tư liệu
Cô dâu thời xưa - Ảnh tư liệu

 

Tâm lý chung của phụ nữ Việt ngày trước, một khi đã có chồng thì tình yêu ấy thể hiện qua tâm thế: “Có chồng thì phải theo chồng/ Chồng đi hang rắn, hang rồng cũng theo/ Có chồng thì phải theo chồng/ Đắng cay cũng chịu, mặn nồng cũng vui”. Thế nhưng họ chỉ đứng phía sau, lặng lẽ lo toan gánh vác việc cửa việc nhà. Nhưng xin thưa, đừng tưởng họ không quan tâm đến hoài bão, sự nghiệp của chồng.

Ta nhớ đến cụ bà Phan Bội Châu, dù chồng hay chữ, trong bụng chứa ngàn quyển kinh sách, nức tiếng giỏi giang, còn bà chỉ là người bình dị, nhưng có lúc bà đã cứu chồng “bàn thua trông thấy”. 

Trong thư gửi cho con, cụ Phan kể lại chi tiết này: “Từ năm ta đã ba mươi sáu tuổi cho tới ngày xuất dương, những công cuộc kinh dinh việc nước, mẹ mày ngầm biết hết thảy, nhưng chưa từng hé răng một lời. Duy có một ngày kia, ta tình cờ ngồi một mình, mẹ mày ngồi dựa cột kề bên ta mà nói: “Thầy chắc toan bắt được cọp đó mà? Cọp chưa thấy bắt mà người ta đã biết nhiều, sao thế!”. Mẹ mầy tuy có câu nói ấy, mà lúc đó ta làm ngơ, ta thiệt dở quá! Bây giờ nhắc lại trước khi ta xuất dương, khoảng hơn mười năm. Nghèo đói mà bạn bè nhiều, cùng khốn mà chí khí vững, thiệt một phần nữa là nhờ ân mẹ mày”. 

Không những thế, ca dao có câu: “Chồng giận thì vợ làm lành/ Miệng cười chúm chím: thưa anh giận gì?/ Thưa anh, anh giận em chi?/ Muốn lấy vợ bé em thì lấy cho”. Không phải là nói xuôi xị. Nói cho vui. Thật đấy. Chẳng hạn chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng do không có con trai để nối dõi, nên hai năm sau vợ đã đứng ra cưới vợ hai cho cụ. Sự hy sinh này đáng để chúng ta suy ngẫm đấy chứ?

Phải nói thật, khi tìm hiểu về tình yêu hôn nhân của người xưa, tôi nhận ra rằng, họ đã yêu và sống trọn vẹn với vợ/ chồng, không lọc lừa, phản trắc, mà ở đó là sự quên mình vì sự nghiệp của người mà mình yêu. Sự thủy chung - thời nào cũng có, thời nào cũng cần và không bao giờ lỗi thời. 

Lê Minh Quốc 

 

[news_source] => [news_tag] => hôn nhân thời xưa,cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy,đám cưới ngày xưa,câu chuyện tình yêu [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-09 22:00:45 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-11 11:40:33 [news_relate_news] => 1446135,1447981,1420418,1433587, [newcol_id] => 55 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/hoi-do-ho-yeu-nhau-the-nao-co-phai-cha-me-dat-dau-con-ngoi-day-a1450333.html [tag] => hôn nhân thời xưacha mẹ đặt đâu con ngồi đấyđám cưới ngày xưacâu chuyện tình yêu [daynews2] => 2021-11-11 11:40 [daynews] => 11/11/2021 - 11:40 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).