Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới…

11/11/2021 - 06:00

PNO - Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Sài Gòn vừa ráo mưa đã nắng và nóng, để người Sài Gòn chạy đi uống ly sinh tố, trà sữa, ăn ly chè ngoài hè đường; để mặc chiếc áo thun quần jeans, xỏ đôi dép lào ra phố. 

Nói ra phố, tôi luôn có cảm giác như nhắc đến một cái gì đó đã xa ngái, lọt thỏm trong miền ký ức. Sài Gòn những ngày này dần hồi tỉnh sau cơn bạo bệnh nhiều thương tích. Ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Ảnh Phùng Huy
Nhiều người sẽ phải bắt đầu từ con số 0 - Ảnh Phùng Huy

Có việc cần đi, ngồi trong xe, nhìn từng con đường đã đi lại hàng vạn lần, qua mắt kính, qua khẩu trang, cố giấu không cho giọt nước mắt nào được chảy ra. Lớn rồi, đâu cứ buồn là rơi nước mắt. Lòng tôi cứ dội lên câu hỏi: “Mọi thứ có còn như xưa không?”.

Ngày tựu trường đã cách hơn hai tháng, nếu như mọi khi, cô trò đã thân thuộc với nhau nhiều lắm, giờ chỉ vẫn gặp nhau qua cái màn hình. Ngày gặp đầu tiên là ngày trò đi tiêm vắc-xin còn cô thì đi theo hướng dẫn, dặn dò và hồi hộp. Gói mình trong bộ đồng phục, khẩu trang chỉ tìm nhau qua ánh mắt. Cô trò, bạn bè ngồi với nhau chung lớp mà cách xa một tầm tay với, cả đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

Không dưng tôi nhớ thương ghê gớm những giờ chơi, cô trò tụm vào bịch bánh tráng trộn. Những tiếng xuýt xoa, cay quá, chua quá và tiếng cười như pha lê vỡ, vang cả một góc lớp. Mới đó thôi mà xa vắng tự thuở nào! 

Ảnh Phùng Huy
Ảnh Phùng Huy

Chiều cuối tuần, nằm nghe mưa rơi tí tách. Những cơn mưa dầm, tỉ tê của Sài Gòn bao giờ cũng là ảnh hưởng từ một cơn bão xa. Tôi lại nghĩ đến những phận người co ro, sau mùa lũ, tay mình tự ôm vai mình cho ấm, rồi bắt đầu từ con số 0. 

Tôi ở Sài Gòn hơn nửa đời người, chưa bao giờ biết cất ở nhà hơn 10kg gạo, cũng không quan tâm đến việc lấy gốc hành tẩn mẩn nhét vào chậu cây kiểng để có dăm lá hành yếu ớt cho nồi canh ngày mai ngày kia. Chưa bao giờ biết nắn nắn nhồi nhồi bột làm bánh canh, bánh mì. Giờ thì đã biết.

Gần 5 tháng bão COVID quét qua thành phố, mai kia, sẽ có bao nhiêu nhà có vườn rau xanh trên sân thượng? Sẽ có bao người toan bỏ tí đồ ăn thừa đã chùn tay? Sẽ có bao nhiêu người biết thương nhớ những ngày nắng ấm, biết quý trọng từng hơi thở của chính mình? 

Ảnh Phùng Huy
Bao giờ Sài Gòn mới thực sự bình thường? - Ảnh Phùng Huy

Ngẫm tận cùng, những bài học đáng giá ở đời này hình như chưa bao giờ đến với chúng ta khi vui vẻ thuận lợi hay hạnh phúc! Trưa nắng, ngồi ngó những đọt khoai lang chen chúc nhau leo lên bờ tường loang lổ - những đọt tươi xanh tôi trồng từ củ khoai mọc mầm vì ăn không kịp, đột nhiên tôi nghe tiếng chuông leng keng.

Rất rõ! Tiếng chuông của người bán cà rem trong ký ức, sao lại có ở Sài Gòn? Hình như lâu rồi không còn những thùng cà rem và tiếng chuông này nữa mà! Tôi chạy vội ra nhìn. Từ trên sân thượng, chỉ thấy được bóng lưng gầy gầy và chiếc thùng kem to tướng nằm vững chãi sau yên chiếc xe máy cũ…

Có rất nhiều người đang bắt đầu lại cuộc sống mới. Mong sao trưa mai mình vẫn nghe được tiếng chuông leng keng này. Chắc sẽ theo bọn trẻ con, hồn nhiên xô cửa: “Kem ơi!”. 

Triệu Vẽ

 

 
Array ( [news_id] => 1450352 [news_title] => Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới… [news_title_seo] => Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới… [news_supertitle] => [news_picture] => co-nhieu-nguoi-dang-bat-dau-cuoc-song-_4841636552372.jpg [news_subcontent] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm... [news_subcontent_seo] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm... [news_headline] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên. [news_content] =>

Sài Gòn vừa ráo mưa đã nắng và nóng, để người Sài Gòn chạy đi uống ly sinh tố, trà sữa, ăn ly chè ngoài hè đường; để mặc chiếc áo thun quần jeans, xỏ đôi dép lào ra phố. 

Nói ra phố, tôi luôn có cảm giác như nhắc đến một cái gì đó đã xa ngái, lọt thỏm trong miền ký ức. Sài Gòn những ngày này dần hồi tỉnh sau cơn bạo bệnh nhiều thương tích. Ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Ảnh Phùng Huy
Nhiều người sẽ phải bắt đầu từ con số 0 - Ảnh Phùng Huy

Có việc cần đi, ngồi trong xe, nhìn từng con đường đã đi lại hàng vạn lần, qua mắt kính, qua khẩu trang, cố giấu không cho giọt nước mắt nào được chảy ra. Lớn rồi, đâu cứ buồn là rơi nước mắt. Lòng tôi cứ dội lên câu hỏi: “Mọi thứ có còn như xưa không?”.

Ngày tựu trường đã cách hơn hai tháng, nếu như mọi khi, cô trò đã thân thuộc với nhau nhiều lắm, giờ chỉ vẫn gặp nhau qua cái màn hình. Ngày gặp đầu tiên là ngày trò đi tiêm vắc-xin còn cô thì đi theo hướng dẫn, dặn dò và hồi hộp. Gói mình trong bộ đồng phục, khẩu trang chỉ tìm nhau qua ánh mắt. Cô trò, bạn bè ngồi với nhau chung lớp mà cách xa một tầm tay với, cả đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

Không dưng tôi nhớ thương ghê gớm những giờ chơi, cô trò tụm vào bịch bánh tráng trộn. Những tiếng xuýt xoa, cay quá, chua quá và tiếng cười như pha lê vỡ, vang cả một góc lớp. Mới đó thôi mà xa vắng tự thuở nào! 

Ảnh Phùng Huy
Ảnh Phùng Huy

Chiều cuối tuần, nằm nghe mưa rơi tí tách. Những cơn mưa dầm, tỉ tê của Sài Gòn bao giờ cũng là ảnh hưởng từ một cơn bão xa. Tôi lại nghĩ đến những phận người co ro, sau mùa lũ, tay mình tự ôm vai mình cho ấm, rồi bắt đầu từ con số 0. 

Tôi ở Sài Gòn hơn nửa đời người, chưa bao giờ biết cất ở nhà hơn 10kg gạo, cũng không quan tâm đến việc lấy gốc hành tẩn mẩn nhét vào chậu cây kiểng để có dăm lá hành yếu ớt cho nồi canh ngày mai ngày kia. Chưa bao giờ biết nắn nắn nhồi nhồi bột làm bánh canh, bánh mì. Giờ thì đã biết.

Gần 5 tháng bão COVID quét qua thành phố, mai kia, sẽ có bao nhiêu nhà có vườn rau xanh trên sân thượng? Sẽ có bao người toan bỏ tí đồ ăn thừa đã chùn tay? Sẽ có bao nhiêu người biết thương nhớ những ngày nắng ấm, biết quý trọng từng hơi thở của chính mình? 

Ảnh Phùng Huy
Bao giờ Sài Gòn mới thực sự bình thường? - Ảnh Phùng Huy

Ngẫm tận cùng, những bài học đáng giá ở đời này hình như chưa bao giờ đến với chúng ta khi vui vẻ thuận lợi hay hạnh phúc! Trưa nắng, ngồi ngó những đọt khoai lang chen chúc nhau leo lên bờ tường loang lổ - những đọt tươi xanh tôi trồng từ củ khoai mọc mầm vì ăn không kịp, đột nhiên tôi nghe tiếng chuông leng keng.

Rất rõ! Tiếng chuông của người bán cà rem trong ký ức, sao lại có ở Sài Gòn? Hình như lâu rồi không còn những thùng cà rem và tiếng chuông này nữa mà! Tôi chạy vội ra nhìn. Từ trên sân thượng, chỉ thấy được bóng lưng gầy gầy và chiếc thùng kem to tướng nằm vững chãi sau yên chiếc xe máy cũ…

Có rất nhiều người đang bắt đầu lại cuộc sống mới. Mong sao trưa mai mình vẫn nghe được tiếng chuông leng keng này. Chắc sẽ theo bọn trẻ con, hồn nhiên xô cửa: “Kem ơi!”. 

Triệu Vẽ

 

[news_source] => [news_tag] => Sài Gòn,bình thường mới,nhịp sống đô thị [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-09 22:33:31 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-11 06:00:07 [news_relate_news] => 1450177,1443896,1425016, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 39 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/co-nhieu-nguoi-dang-bat-dau-cuoc-song-moi--a1450352.html [tag] => Sài Gònbình thường mớinhịp sống đô thị [daynews2] => 2021-11-11 06:00 [daynews] => 11/11/2021 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tết này tối giản thôi

    Tết này tối giản thôi

    21-01-2022 05:55

    Tôi tin ai rồi cũng sẽ tự tìm thấy niềm vui trong nghịch cảnh, vui vì chúng ta còn được thở, được nghe, thấy những người thương yêu nói cười, buồn vui.

  • Phận đời mênh mang

    Phận đời mênh mang

    20-01-2022 18:25

    Có người vượt cửa tử nhưng họ đâu thèm trở về. Họ mở cánh cửa khác, gửi một phận đời mênh mang.

  • Hợp đồng hôn nhân

    Hợp đồng hôn nhân

    20-01-2022 10:30

    Chị mua sắm hay đi đâu cũng phải xin phép chồng. Nếu tuân thủ hợp đồng cuối năm chị mới được trả lương, chồng mất chị sẽ được cấp vốn

  • Vẫn bên nhau dù không còn thấy nhau!

    Vẫn bên nhau dù không còn thấy nhau!

    20-01-2022 06:00

    Câu chuyện đời cậu mợ nhắc nhở tôi rằng: Hãy trân trọng và cho nhau những điều tốt đẹp nhất khi còn được thấy nhau.

  • Mẹ chồng tuổi Dần

    Mẹ chồng tuổi Dần

    19-01-2022 20:00

    Đôi lúc tôi bực mình vì bị mẹ mắng, nhưng khi bình tâm tôi thấy biết ơn mẹ rất nhiều. Nhờ có mẹ chồng thẳng tính mà tôi đỡ vụng về hẳn.

  • Năm nay con không trốn tết...

    Năm nay con không trốn tết...

    19-01-2022 15:50

    Mọi năm, con trốn cái tết bằng việc đi du lịch nước ngoài, dù biết mẹ luôn ngóng chờ con về sum họp dù chỉ vài ngày...

  • Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    19-01-2022 05:23

    Hai gia đình kịch liệt phản đối. Cha mẹ anh không muốn con trai lấy vợ là người khuyết tật. Cha mẹ Nhung nghĩ chàng trai đó chỉ thương hại con gái.

  • "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    18-01-2022 16:08

    Xét cho cùng, thưởng tết cho vợ thì cũng chỉ cách “mang tiền về cho vợ” nhưng lại có ý nghĩa về mặt tinh thần...

  • Nhà người khác vui hơn

    Nhà người khác vui hơn

    18-01-2022 11:00

    Có những đứa trẻ chỉ thích sang nhà người khác để được trò chuyện, tâm sự.

  • Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    17-01-2022 23:50

    Chỉ cần dậy sớm hai tiếng, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chị Bảo Mai đã tạo nên sự gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.

  • Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    17-01-2022 16:47

    Gia đình bà Hai về sống tại con hẻm ở Q.8, TP.HCM đã gần 20 năm. Tết nào, bà cũng bày bếp củi ngay trước nhà để nấu bánh chưng.

  • Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    17-01-2022 11:27

    Vì kết quả học tập của con trẻ không được như ý, nhiều bậc cha mẹ quay ra đổ lỗi cho nhau. Điều đó làm đứa trẻ cảm thấy áp lực.

  • Một mình lạc lõng trong nhà

    Một mình lạc lõng trong nhà

    17-01-2022 06:00

    Thật tiếc, rất nhiều phụ huynh dẫu yêu quý con vô ngần, nhưng thương yêu chưa đúng cách, nên con cái cô đơn, lạc lõng ngay trong nhà mình.

  • Ngoáy trầu cho nội

    Ngoáy trầu cho nội

    16-01-2022 18:59

    Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng những lá trầu vẫn vẹn nguyên dáng hình trái tim tròn đầy, vẫn mang vị nồng cay, thơm giòn thân thuộc.

  • Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    16-01-2022 11:41

    Tôi và chồng sau này cố gắng tiết chế tâm trạng và giám sát nhau chặt chẽ. Khi tôi thấy anh bắt đầu lớn tiếng với con là tôi "hạ tông".

  • Âm thanh tháng Chạp

    Âm thanh tháng Chạp

    16-01-2022 05:55

    Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.

  • Rời bỏ quê khi tết cận kề

    Rời bỏ quê khi tết cận kề

    15-01-2022 17:37

    Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.

  • Các chị cọp “cân” được hết!

    Các chị cọp “cân” được hết!

    15-01-2022 10:45

    Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.