Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới…

11/11/2021 - 06:00

PNO - Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Sài Gòn vừa ráo mưa đã nắng và nóng, để người Sài Gòn chạy đi uống ly sinh tố, trà sữa, ăn ly chè ngoài hè đường; để mặc chiếc áo thun quần jeans, xỏ đôi dép lào ra phố. 

Nói ra phố, tôi luôn có cảm giác như nhắc đến một cái gì đó đã xa ngái, lọt thỏm trong miền ký ức. Sài Gòn những ngày này dần hồi tỉnh sau cơn bạo bệnh nhiều thương tích. Ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Ảnh Phùng Huy
Nhiều người sẽ phải bắt đầu từ con số 0 - Ảnh Phùng Huy

Có việc cần đi, ngồi trong xe, nhìn từng con đường đã đi lại hàng vạn lần, qua mắt kính, qua khẩu trang, cố giấu không cho giọt nước mắt nào được chảy ra. Lớn rồi, đâu cứ buồn là rơi nước mắt. Lòng tôi cứ dội lên câu hỏi: “Mọi thứ có còn như xưa không?”.

Ngày tựu trường đã cách hơn hai tháng, nếu như mọi khi, cô trò đã thân thuộc với nhau nhiều lắm, giờ chỉ vẫn gặp nhau qua cái màn hình. Ngày gặp đầu tiên là ngày trò đi tiêm vắc-xin còn cô thì đi theo hướng dẫn, dặn dò và hồi hộp. Gói mình trong bộ đồng phục, khẩu trang chỉ tìm nhau qua ánh mắt. Cô trò, bạn bè ngồi với nhau chung lớp mà cách xa một tầm tay với, cả đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

Không dưng tôi nhớ thương ghê gớm những giờ chơi, cô trò tụm vào bịch bánh tráng trộn. Những tiếng xuýt xoa, cay quá, chua quá và tiếng cười như pha lê vỡ, vang cả một góc lớp. Mới đó thôi mà xa vắng tự thuở nào! 

Ảnh Phùng Huy
Ảnh Phùng Huy

Chiều cuối tuần, nằm nghe mưa rơi tí tách. Những cơn mưa dầm, tỉ tê của Sài Gòn bao giờ cũng là ảnh hưởng từ một cơn bão xa. Tôi lại nghĩ đến những phận người co ro, sau mùa lũ, tay mình tự ôm vai mình cho ấm, rồi bắt đầu từ con số 0. 

Tôi ở Sài Gòn hơn nửa đời người, chưa bao giờ biết cất ở nhà hơn 10kg gạo, cũng không quan tâm đến việc lấy gốc hành tẩn mẩn nhét vào chậu cây kiểng để có dăm lá hành yếu ớt cho nồi canh ngày mai ngày kia. Chưa bao giờ biết nắn nắn nhồi nhồi bột làm bánh canh, bánh mì. Giờ thì đã biết.

Gần 5 tháng bão COVID quét qua thành phố, mai kia, sẽ có bao nhiêu nhà có vườn rau xanh trên sân thượng? Sẽ có bao người toan bỏ tí đồ ăn thừa đã chùn tay? Sẽ có bao nhiêu người biết thương nhớ những ngày nắng ấm, biết quý trọng từng hơi thở của chính mình? 

Ảnh Phùng Huy
Bao giờ Sài Gòn mới thực sự bình thường? - Ảnh Phùng Huy

Ngẫm tận cùng, những bài học đáng giá ở đời này hình như chưa bao giờ đến với chúng ta khi vui vẻ thuận lợi hay hạnh phúc! Trưa nắng, ngồi ngó những đọt khoai lang chen chúc nhau leo lên bờ tường loang lổ - những đọt tươi xanh tôi trồng từ củ khoai mọc mầm vì ăn không kịp, đột nhiên tôi nghe tiếng chuông leng keng.

Rất rõ! Tiếng chuông của người bán cà rem trong ký ức, sao lại có ở Sài Gòn? Hình như lâu rồi không còn những thùng cà rem và tiếng chuông này nữa mà! Tôi chạy vội ra nhìn. Từ trên sân thượng, chỉ thấy được bóng lưng gầy gầy và chiếc thùng kem to tướng nằm vững chãi sau yên chiếc xe máy cũ…

Có rất nhiều người đang bắt đầu lại cuộc sống mới. Mong sao trưa mai mình vẫn nghe được tiếng chuông leng keng này. Chắc sẽ theo bọn trẻ con, hồn nhiên xô cửa: “Kem ơi!”. 

Triệu Vẽ

 

 
Array ( [news_id] => 1450352 [news_title] => Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới… [news_title_seo] => Có nhiều người đang bắt đầu cuộc sống mới… [news_supertitle] => [news_picture] => co-nhieu-nguoi-dang-bat-dau-cuoc-song-_4841636552372.jpg [news_subcontent] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm... [news_subcontent_seo] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm... [news_headline] => Sài Gòn những ngày này, ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên. [news_content] =>

Sài Gòn vừa ráo mưa đã nắng và nóng, để người Sài Gòn chạy đi uống ly sinh tố, trà sữa, ăn ly chè ngoài hè đường; để mặc chiếc áo thun quần jeans, xỏ đôi dép lào ra phố. 

Nói ra phố, tôi luôn có cảm giác như nhắc đến một cái gì đó đã xa ngái, lọt thỏm trong miền ký ức. Sài Gòn những ngày này dần hồi tỉnh sau cơn bạo bệnh nhiều thương tích. Ai nấy cứ rón rén, ngỡ ngàng từng bước chân, nửa quen nửa lạ trên đường ra chợ, đi làm, hay chỉ là dạo vòng quanh công viên.

Ảnh Phùng Huy
Nhiều người sẽ phải bắt đầu từ con số 0 - Ảnh Phùng Huy

Có việc cần đi, ngồi trong xe, nhìn từng con đường đã đi lại hàng vạn lần, qua mắt kính, qua khẩu trang, cố giấu không cho giọt nước mắt nào được chảy ra. Lớn rồi, đâu cứ buồn là rơi nước mắt. Lòng tôi cứ dội lên câu hỏi: “Mọi thứ có còn như xưa không?”.

Ngày tựu trường đã cách hơn hai tháng, nếu như mọi khi, cô trò đã thân thuộc với nhau nhiều lắm, giờ chỉ vẫn gặp nhau qua cái màn hình. Ngày gặp đầu tiên là ngày trò đi tiêm vắc-xin còn cô thì đi theo hướng dẫn, dặn dò và hồi hộp. Gói mình trong bộ đồng phục, khẩu trang chỉ tìm nhau qua ánh mắt. Cô trò, bạn bè ngồi với nhau chung lớp mà cách xa một tầm tay với, cả đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.

Không dưng tôi nhớ thương ghê gớm những giờ chơi, cô trò tụm vào bịch bánh tráng trộn. Những tiếng xuýt xoa, cay quá, chua quá và tiếng cười như pha lê vỡ, vang cả một góc lớp. Mới đó thôi mà xa vắng tự thuở nào! 

Ảnh Phùng Huy
Ảnh Phùng Huy

Chiều cuối tuần, nằm nghe mưa rơi tí tách. Những cơn mưa dầm, tỉ tê của Sài Gòn bao giờ cũng là ảnh hưởng từ một cơn bão xa. Tôi lại nghĩ đến những phận người co ro, sau mùa lũ, tay mình tự ôm vai mình cho ấm, rồi bắt đầu từ con số 0. 

Tôi ở Sài Gòn hơn nửa đời người, chưa bao giờ biết cất ở nhà hơn 10kg gạo, cũng không quan tâm đến việc lấy gốc hành tẩn mẩn nhét vào chậu cây kiểng để có dăm lá hành yếu ớt cho nồi canh ngày mai ngày kia. Chưa bao giờ biết nắn nắn nhồi nhồi bột làm bánh canh, bánh mì. Giờ thì đã biết.

Gần 5 tháng bão COVID quét qua thành phố, mai kia, sẽ có bao nhiêu nhà có vườn rau xanh trên sân thượng? Sẽ có bao người toan bỏ tí đồ ăn thừa đã chùn tay? Sẽ có bao nhiêu người biết thương nhớ những ngày nắng ấm, biết quý trọng từng hơi thở của chính mình? 

Ảnh Phùng Huy
Bao giờ Sài Gòn mới thực sự bình thường? - Ảnh Phùng Huy

Ngẫm tận cùng, những bài học đáng giá ở đời này hình như chưa bao giờ đến với chúng ta khi vui vẻ thuận lợi hay hạnh phúc! Trưa nắng, ngồi ngó những đọt khoai lang chen chúc nhau leo lên bờ tường loang lổ - những đọt tươi xanh tôi trồng từ củ khoai mọc mầm vì ăn không kịp, đột nhiên tôi nghe tiếng chuông leng keng.

Rất rõ! Tiếng chuông của người bán cà rem trong ký ức, sao lại có ở Sài Gòn? Hình như lâu rồi không còn những thùng cà rem và tiếng chuông này nữa mà! Tôi chạy vội ra nhìn. Từ trên sân thượng, chỉ thấy được bóng lưng gầy gầy và chiếc thùng kem to tướng nằm vững chãi sau yên chiếc xe máy cũ…

Có rất nhiều người đang bắt đầu lại cuộc sống mới. Mong sao trưa mai mình vẫn nghe được tiếng chuông leng keng này. Chắc sẽ theo bọn trẻ con, hồn nhiên xô cửa: “Kem ơi!”. 

Triệu Vẽ

 

[news_source] => [news_tag] => Sài Gòn,bình thường mới,nhịp sống đô thị [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-09 22:33:31 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-11 06:00:07 [news_relate_news] => 1450177,1443896,1425016, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 39 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/co-nhieu-nguoi-dang-bat-dau-cuoc-song-moi--a1450352.html [tag] => Sài Gònbình thường mớinhịp sống đô thị [daynews2] => 2021-11-11 06:00 [daynews] => 11/11/2021 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).