"Cái truyền hình" thuở ấy

19/10/2021 - 21:17

PNO - Năm chị Hai tôi thi đậu tú tài một, má dắt mấy chị em lên nhà cậu ở Sài Gòn chơi, coi như phần thưởng. Cậu hỏi: “Mấy chị em thích cái truyền hình hay cái máy may, cậu sẽ mua tặng”. Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”.

Năm chị Hai tôi thi đậu tú tài một, má dắt mấy chị em lên nhà cậu ở Sài Gòn chơi, coi như phần thưởng. Cậu hỏi: “Mấy chị em thích cái truyền hình hay cái máy may, cậu sẽ mua tặng”. Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”. 

Nhưng má dội gáo nước lạnh bảo cậu: “Em tặng áo dài cho con Hai là được rồi, mua cái truyền hình tốn tiền dữ lắm, bây giàu có gì đâu!”. Kệ má nói sao, cậu cũng nhất định sẽ mua tặng. Má và cậu rời quê nhà ở miền Bắc, vào Nam lập nghiệp. Má ở quê, cậu ở Sài Gòn. Lâu lâu má gửi gạo ở quê lên phố; cậu gửi bột ngọt, bánh trái ngược về. “Có hai chị em nơi xứ lạ quê người, em không thương chị thì thương ai”, câu nói của cậu khiến má rưng rưng.

Rồi một chiều, xe đò dừng trước nhà, tiếng cậu ơi ới: “Mấy đứa đâu, ra phụ cậu khiêng cái truyền hình xuống”. Cả nhà nhào ra, nhảy nhót ăn mừng. Ba dẹp hẳn tủ ly ở giữa nhà để đặt “cái truyền hình”.

Tôi còn nhớ “cái truyền hình” lúc đó y hệt cái tủ gỗ nhỏ, có bốn chân cao lêu nghêu. Mặt “cái truyền hình” là tấm kính cong, đục đục. Hai bên là mặt loa và mấy cái nút đầy bí ẩn. Trên nóc đặt chiếc ăng ten như hai cọng râu con kiến. Mặt ngoài “cái truyền hình” có lớp cửa kéo, khi không sử dụng thì kéo lại là kín bưng. Phía sau “cái truyền hình” thò ra hai cọng dây điện, nối với hai chiếc kẹp. Chỉ cần kẹp vào bình ắc quy là có thể bật xem truyền hình ngon lành.

Ba má dặn đi dặn lại mấy chị em không được chơi gần đó, kẻo ngã vào “cái truyền hình” làm nó bể. Cũng không được ném đồ, lỡ văng trúng. Cũng không được sờ, vặn lung tung, lỡ làm trầy xước, hư hỏng. Chỗ để “cái truyền hình” là… bất khả xâm phạm.

Nhà tôi có “cái truyền hình” không chỉ là sự kiện lớn trong gia đình, mà còn của cả lối xóm. Những năm 1970, cái ăn cái mặc còn thiếu thốn, ti vi là thứ xa xỉ. Cũng vì là thứ xa xỉ nên chỉ đến tối Chủ nhật, có chương trình cải lương, ba má mới mở.

Từ chiều, con nít trong xóm đã lảng vảng trước nhà, chờ tới giờ xem cải lương. 19 giờ, người lớn trong xóm lục tục kéo tới. Ba tôi pha sẵn bình trà, mời các bác, các chú vào bàn, vừa uống trà vừa xem. Các dì các thím thì ngồi với má bên bộ ngựa gỗ. Con nít thì khỏi nói, chen nhau ngồi bẹp giữa nhà. Đứa nào đi trễ, hết chỗ ngồi, phải đeo cửa sổ ngó vô.  

Nhớ thuở ấy, mỗi lần chơi bắn bi, tạt lon cùng đám bạn, bị chơi xấu, tôi hay đe: “Tao không cho mày qua nhà tao coi truyền hình”. Có lần má nghe được, nghiêm khắc bảo tôi: “Cái truyền hình là nhờ cậu tặng. Nhà mình làm cả đời cũng không mua nổi. Con không nên kiêu ngạo”. Tôi không dám cà chớn nữa. Có lần sắp tới Chủ nhật mà bình ắc quy cạn, má không có tiền sạc bình. Dì Sáu hàng xóm rủ thím Út, cô Năm… hùn tiền cho má sạc, vì “cả tuần trông tới Chủ nhật để coi cải lương, không được coi, buồn chết!”.

Năm đó mợ mất, ba má dắt mấy chị em lên Sài Gòn viếng mợ. Nhìn mặt cậu thất thần, má thương đứt ruột. Từ đó, tháng nào má cũng nói ba xách gạo, cá khô, rau trái lên Sài Gòn tiếp tế cho cậu. Hai năm sau cậu cũng đột ngột ra đi, để lại năm đứa con, đứa lớn mới 18 tuổi. Má dắt ba đứa con nhỏ của cậu về nuôi. Tụi nó trạc tuổi tôi nên những lúc chơi cùng không tránh khỏi cảnh tranh giành, cãi lộn. Má kéo tôi ra, dặn: “Thương em nghe con. Cậu con có củ khoai, trái bắp cũng nhường cho má, giờ cậu mợ không còn, anh em nó bơ vơ, sao con lại không thương?”. Tôi len lén nhìn vô góc nhà, chỗ để “cái truyền hình”, nghe như văng vẳng tiếng cậu năm nào. Tôi lại đi tìm mấy đứa em để dỗ. 

“Cái truyền hình” là cả gia tài, vậy mà cậu vẫn ráng mua tặng má, thì má cũng vì cậu mà hết lòng, nuôi lớn mấy đứa con của cậu. Hai đứa được học cao đẳng, một đứa theo nghề buôn bán của má. Giờ dưới suối vàng, hẳn má và cậu được nối tiếp sự đùm bọc, chở che.

Nguyễn Văn Đức

 
Array ( [news_id] => 1448358 [news_title] => "Cái truyền hình" thuở ấy [news_title_seo] => "Cái truyền hình" thuở ấy [news_supertitle] => [news_picture] => cai-truyen-hinh-thuo-ay_1634257517.jpg [news_subcontent] => Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”. [news_subcontent_seo] => Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”. [news_headline] => Năm chị Hai tôi thi đậu tú tài một, má dắt mấy chị em lên nhà cậu ở Sài Gòn chơi, coi như phần thưởng. Cậu hỏi: “Mấy chị em thích cái truyền hình hay cái máy may, cậu sẽ mua tặng”. Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”. [news_content] =>

Năm chị Hai tôi thi đậu tú tài một, má dắt mấy chị em lên nhà cậu ở Sài Gòn chơi, coi như phần thưởng. Cậu hỏi: “Mấy chị em thích cái truyền hình hay cái máy may, cậu sẽ mua tặng”. Vừa nghe hai tiếng “truyền hình” mấy chị em tôi mừng rú lên, nhảy tưng tưng, quyết ngay: “Cái truyền hình ạ!”. 

Nhưng má dội gáo nước lạnh bảo cậu: “Em tặng áo dài cho con Hai là được rồi, mua cái truyền hình tốn tiền dữ lắm, bây giàu có gì đâu!”. Kệ má nói sao, cậu cũng nhất định sẽ mua tặng. Má và cậu rời quê nhà ở miền Bắc, vào Nam lập nghiệp. Má ở quê, cậu ở Sài Gòn. Lâu lâu má gửi gạo ở quê lên phố; cậu gửi bột ngọt, bánh trái ngược về. “Có hai chị em nơi xứ lạ quê người, em không thương chị thì thương ai”, câu nói của cậu khiến má rưng rưng.

Rồi một chiều, xe đò dừng trước nhà, tiếng cậu ơi ới: “Mấy đứa đâu, ra phụ cậu khiêng cái truyền hình xuống”. Cả nhà nhào ra, nhảy nhót ăn mừng. Ba dẹp hẳn tủ ly ở giữa nhà để đặt “cái truyền hình”.

Tôi còn nhớ “cái truyền hình” lúc đó y hệt cái tủ gỗ nhỏ, có bốn chân cao lêu nghêu. Mặt “cái truyền hình” là tấm kính cong, đục đục. Hai bên là mặt loa và mấy cái nút đầy bí ẩn. Trên nóc đặt chiếc ăng ten như hai cọng râu con kiến. Mặt ngoài “cái truyền hình” có lớp cửa kéo, khi không sử dụng thì kéo lại là kín bưng. Phía sau “cái truyền hình” thò ra hai cọng dây điện, nối với hai chiếc kẹp. Chỉ cần kẹp vào bình ắc quy là có thể bật xem truyền hình ngon lành.

Ba má dặn đi dặn lại mấy chị em không được chơi gần đó, kẻo ngã vào “cái truyền hình” làm nó bể. Cũng không được ném đồ, lỡ văng trúng. Cũng không được sờ, vặn lung tung, lỡ làm trầy xước, hư hỏng. Chỗ để “cái truyền hình” là… bất khả xâm phạm.

Nhà tôi có “cái truyền hình” không chỉ là sự kiện lớn trong gia đình, mà còn của cả lối xóm. Những năm 1970, cái ăn cái mặc còn thiếu thốn, ti vi là thứ xa xỉ. Cũng vì là thứ xa xỉ nên chỉ đến tối Chủ nhật, có chương trình cải lương, ba má mới mở.

Từ chiều, con nít trong xóm đã lảng vảng trước nhà, chờ tới giờ xem cải lương. 19 giờ, người lớn trong xóm lục tục kéo tới. Ba tôi pha sẵn bình trà, mời các bác, các chú vào bàn, vừa uống trà vừa xem. Các dì các thím thì ngồi với má bên bộ ngựa gỗ. Con nít thì khỏi nói, chen nhau ngồi bẹp giữa nhà. Đứa nào đi trễ, hết chỗ ngồi, phải đeo cửa sổ ngó vô.  

Nhớ thuở ấy, mỗi lần chơi bắn bi, tạt lon cùng đám bạn, bị chơi xấu, tôi hay đe: “Tao không cho mày qua nhà tao coi truyền hình”. Có lần má nghe được, nghiêm khắc bảo tôi: “Cái truyền hình là nhờ cậu tặng. Nhà mình làm cả đời cũng không mua nổi. Con không nên kiêu ngạo”. Tôi không dám cà chớn nữa. Có lần sắp tới Chủ nhật mà bình ắc quy cạn, má không có tiền sạc bình. Dì Sáu hàng xóm rủ thím Út, cô Năm… hùn tiền cho má sạc, vì “cả tuần trông tới Chủ nhật để coi cải lương, không được coi, buồn chết!”.

Năm đó mợ mất, ba má dắt mấy chị em lên Sài Gòn viếng mợ. Nhìn mặt cậu thất thần, má thương đứt ruột. Từ đó, tháng nào má cũng nói ba xách gạo, cá khô, rau trái lên Sài Gòn tiếp tế cho cậu. Hai năm sau cậu cũng đột ngột ra đi, để lại năm đứa con, đứa lớn mới 18 tuổi. Má dắt ba đứa con nhỏ của cậu về nuôi. Tụi nó trạc tuổi tôi nên những lúc chơi cùng không tránh khỏi cảnh tranh giành, cãi lộn. Má kéo tôi ra, dặn: “Thương em nghe con. Cậu con có củ khoai, trái bắp cũng nhường cho má, giờ cậu mợ không còn, anh em nó bơ vơ, sao con lại không thương?”. Tôi len lén nhìn vô góc nhà, chỗ để “cái truyền hình”, nghe như văng vẳng tiếng cậu năm nào. Tôi lại đi tìm mấy đứa em để dỗ. 

“Cái truyền hình” là cả gia tài, vậy mà cậu vẫn ráng mua tặng má, thì má cũng vì cậu mà hết lòng, nuôi lớn mấy đứa con của cậu. Hai đứa được học cao đẳng, một đứa theo nghề buôn bán của má. Giờ dưới suối vàng, hẳn má và cậu được nối tiếp sự đùm bọc, chở che.

Nguyễn Văn Đức

[news_source] => [news_tag] => ti vi,truyền hình,một ngàn chín trăm,chuyện ngày xưa,ký ức ngày xưa [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-10-15 07:21:35 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-10-19 21:17:06 [news_relate_news] => 1438570,1422680,1420463,1430188,1428160, [newcol_id] => 43 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 130 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cai-truyen-hinh-thuo-ay-a1448358.html [tag] => ti vitruyền hìnhmột ngàn chín trămchuyện ngày xưaký ức ngày xưa [daynews2] => 2021-10-19 21:17 [daynews] => 19/10/2021 - 21:17 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    30-11-2021 12:49

    Người còn yêu sẽ níu kéo, kiểm soát người đã hết yêu. Và nếu người đã hết yêu tặc lưỡi thì cả hai sẽ sống tiếp một cuộc đời tẻ nhạt.

  • Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    30-11-2021 06:00

    Nhiều bà mẹ đơn thân người Philippines đến Việt Nam sống và làm việc, phần lớn họ là giáo viên.

  • Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    29-11-2021 17:39

    Mỗi lần mâu thuẫn lên đỉnh điểm, chị H. hạ quyết tâm “chuyến này nhất định ly hôn”, nhưng rồi đâu lại vào đó...

  • Dạy con bây giờ khó lắm thay

    Dạy con bây giờ khó lắm thay

    29-11-2021 10:42

    Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.

  • Người phải thay đổi là mẹ

    Người phải thay đổi là mẹ

    29-11-2021 05:47

    Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.

  • Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    28-11-2021 16:54

    Nỗi đau một khi chạm đáy ắt nó phải đi lên. Không một ai bất hạnh mãi nếu như bản thân họ thật sự mong mỏi hạnh phúc.

  • Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    28-11-2021 10:08

    Tuần trước, sang thăm và phụ má chồng dọn nhà. Bà cho tôi một số sách nấu ăn còn mới để mang về.

  • Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    28-11-2021 05:46

    “Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.

  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.