Về với mẹ

23/01/2014 - 19:40

PNO - PNO - Năm nay, tôi vô cùng hạnh phúc vì được quây quần bên gia đình. Nhớ lại cái Tết bơ vơ nơi đất khách quê người cách đây hai năm, tôi càng quý hơn những khoảnh khắc này.

edf40wrjww2tblPage:Content

Ve voi me

Trước đây, tôi làm nhân viên marketing cho một công ty lớn, thu nhập hàng tháng cũng gần chục triệu. Mê kinh doanh, tôi quyết định nghỉ việc, ra ngoài mở tiệm hoa tươi. Sau sáu tháng học nghề, tôi thuê mặt bằng, dốc hết tiền dành dụm vào cửa hàng hoa. Kinh doanh không thuận lợi, tiền bạc cứ “bốc hơi” dần. Những ngày gần Tết, hy vọng việc buôn bán khá hơn, tôi liều mượn tiền góp mua thêm hoa. Ngày 30 Tết, hoa của tôi vẫn nằm nguyên trên kệ. Trong khi mọi người hối hả sắm Tết, tôi chóng mặt vì con nợ đòi tiền.

Đêm giao thừa, tôi nằm trong phòng trọ khóc nức nở vì nhớ nhà. Tôi không muốn cha mẹ nhìn thấy tôi thất bại thê thảm như vậy. Mẹ gọi điện thoại, giọng rầu rĩ: “Cha mẹ không cần tiền bạc, quà cáp gì đâu, chỉ cần con về là đủ rồi”. Nghe giọng mẹ như nài nỉ, lòng tôi ray rứt vô cùng. Tưởng tượng đến cảnh gia đình hàng xóm con cái về đoàn tụ đông đủ, nhất định cha mẹ tôi sẽ rất tủi thân. Cha mẹ chỉ có mình tôi, cả năm ông bà mong ngóng đến ngày Tết, tôi về cho vui cửa, vui nhà.

Suy nghĩ nhiều, lại ăn uống điều độ khiến tôi trở bệnh. Tôi nằm trùm mền, toàn thân nóng hừng hực như có lửa. Mẹ gọi điện lên, nghe giọng tôi lào khào, biết tôi bị ốm, nên ngay chiều mồng Một Tết, mẹ đón xe lên phòng trọ thăm tôi. Nồi cháo mẹ nấu khiến tôi cảm động không cầm được nước mắt. Mẹ nhìn tôi, trách móc: “Đến người ăn xin ngày Tết cũng tìm đường về quê vậy mà con…”. Mẹ thở dài. “Ngày xuân quan trọng nhất là gia đình đoàn tụ vui vẻ. Cha mẹ đâu mong gì tiền bạc, chỉ cần thấy mặt con là có Tết rồi. Năm nay làm ăn thua lỗ thì năm sau gỡ gạc lại. Còn người còn của, lo gì ”. Thấm từng câu của mẹ, hôm sau vừa bớt bệnh, tôi theo mẹ về quê. Năm ấy, nồi bánh chưng và hũ củ kiệu muối nhà tôi làm muộn hơn mọi người nhưng cha mẹ tôi vẫn rất vui.

Ve voi me

Tết năm nay, cửa hàng hoa của tôi đã không ế ẩm như năm ngoái. Một số mối gầy dựng được từ lòng kiên trì đã giúp tôi có thu nhập ổn định. Tôi nôn nao nghĩ đến phút giây sum họp cùng gia đình bên mâm cơm tất niên...

NGUYỄN MỸ

 
Array ( [news_id] => 95076 [news_title] => Về với mẹ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => PNO - Năm nay, tôi vô cùng hạnh phúc vì được quây quần bên gia đình. Nhớ lại cái Tết bơ vơ nơi đất khách quê người cách đây hai năm, tôi càng quý hơn những khoảnh khắc này. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => PNO - Năm nay, tôi vô cùng hạnh phúc vì được quây quần bên gia đình. Nhớ lại cái Tết bơ vơ nơi đất khách quê người cách đây hai năm, tôi càng quý hơn những khoảnh khắc này. [news_content] =>
edf40wrjww2tblPage:Content

Ve voi me

Trước đây, tôi làm nhân viên marketing cho một công ty lớn, thu nhập hàng tháng cũng gần chục triệu. Mê kinh doanh, tôi quyết định nghỉ việc, ra ngoài mở tiệm hoa tươi. Sau sáu tháng học nghề, tôi thuê mặt bằng, dốc hết tiền dành dụm vào cửa hàng hoa. Kinh doanh không thuận lợi, tiền bạc cứ “bốc hơi” dần. Những ngày gần Tết, hy vọng việc buôn bán khá hơn, tôi liều mượn tiền góp mua thêm hoa. Ngày 30 Tết, hoa của tôi vẫn nằm nguyên trên kệ. Trong khi mọi người hối hả sắm Tết, tôi chóng mặt vì con nợ đòi tiền.

Đêm giao thừa, tôi nằm trong phòng trọ khóc nức nở vì nhớ nhà. Tôi không muốn cha mẹ nhìn thấy tôi thất bại thê thảm như vậy. Mẹ gọi điện thoại, giọng rầu rĩ: “Cha mẹ không cần tiền bạc, quà cáp gì đâu, chỉ cần con về là đủ rồi”. Nghe giọng mẹ như nài nỉ, lòng tôi ray rứt vô cùng. Tưởng tượng đến cảnh gia đình hàng xóm con cái về đoàn tụ đông đủ, nhất định cha mẹ tôi sẽ rất tủi thân. Cha mẹ chỉ có mình tôi, cả năm ông bà mong ngóng đến ngày Tết, tôi về cho vui cửa, vui nhà.

Suy nghĩ nhiều, lại ăn uống điều độ khiến tôi trở bệnh. Tôi nằm trùm mền, toàn thân nóng hừng hực như có lửa. Mẹ gọi điện lên, nghe giọng tôi lào khào, biết tôi bị ốm, nên ngay chiều mồng Một Tết, mẹ đón xe lên phòng trọ thăm tôi. Nồi cháo mẹ nấu khiến tôi cảm động không cầm được nước mắt. Mẹ nhìn tôi, trách móc: “Đến người ăn xin ngày Tết cũng tìm đường về quê vậy mà con…”. Mẹ thở dài. “Ngày xuân quan trọng nhất là gia đình đoàn tụ vui vẻ. Cha mẹ đâu mong gì tiền bạc, chỉ cần thấy mặt con là có Tết rồi. Năm nay làm ăn thua lỗ thì năm sau gỡ gạc lại. Còn người còn của, lo gì ”. Thấm từng câu của mẹ, hôm sau vừa bớt bệnh, tôi theo mẹ về quê. Năm ấy, nồi bánh chưng và hũ củ kiệu muối nhà tôi làm muộn hơn mọi người nhưng cha mẹ tôi vẫn rất vui.

Ve voi me

Tết năm nay, cửa hàng hoa của tôi đã không ế ẩm như năm ngoái. Một số mối gầy dựng được từ lòng kiên trì đã giúp tôi có thu nhập ổn định. Tôi nôn nao nghĩ đến phút giây sum họp cùng gia đình bên mâm cơm tất niên...

NGUYỄN MỸ

[news_source] => [news_tag] => tất niên,vể với mẹ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2014-01-23 19:40:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2014-01-23 19:40:00 [news_relate_news] => [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/me-va-be/ve-voi-me-33334/ [news_urlid] => 33334 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 566 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ve-voi-me-a95076.html [tag] => tất niênvể với mẹ [daynews2] => 2014-01-23 19:40 [daynews] => 23/01/2014 - 19:40 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI