Tôi không hiểu sao bố tôi lại tàn nhẫn bán con và đẩy tôi vào con đường... lầy lội

29/07/2017 - 06:30

PNO - Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trên giường cùng người đàn ông, đối tác làm ăn của bố, trên người không có một mảnh vải.

Tôi sống cùng bố và hai em ở một thị xã nhỏ ven biển miền Trung. Mẹ tôi mất sau khi sinh hai em trai. Năm đó tôi 13 tuổi. Sự ra đi của mẹ để lại trong tôi một nỗi chênh vênh rất lớn khi sắp bước vào tuổi dậy thì.

Cũng may, bố tôi là người khá tâm lý. Ngoài động viên lo lắng cho các con, ông còn quan tâm đến sự thay đổi của từng đứa, đặc biệt là tôi. Lần đầu tiên có kinh nguyệt, tôi rất hoảng sợ, đích thân ông đã đi mua và hướng dẫn tôi cách sử dụng băng vệ sinh cho mỗi lần đến tháng.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Tôi rất chông chênh khi vào tuổi dậy thì

Bố tôi có một xưởng cưa nhỏ, chuyên làm đồ thủ công mỹ nghệ. Cả nhà tôi sống phụ thuộc vào đó chứ không phải là nghề đi biển như các hộ gia đình khác ở đây. Bởi bố mẹ tôi đều là trẻ mồ côi nên không tiếp nối truyền thống gia đình như họ. Vì không có mẹ nên tôi phải làm quen dần với quán xuyến công việc trong gia đình và hỗ trợ bố làm ăn. Cuộc sống êm đềm như thế cứ trôi đi cho đến khi tôi tròn 16 tuổi.

Đợt đó, xưởng của bố không nhận được một hợp đồng nào cả, tình hình làm ăn rất khó khăn. Thấy bố buồn rầu, ủ rũ tôi cũng cảm thấy lo lắng theo nhưng không dám hỏi chuyện. Một hôm, bố mua cho tôi một bộ váy rất đẹp còn thuê cả người trang điểm để làm đẹp cho tôi. Bố bảo tôi cho hai em ăn cơm trước rồi đi dự tiệc cùng bố. Tôi thấy rất háo hức, bố chở tôi đến một khách sạn lớn trong thành phố.

Buổi tiệc hôm ấy chỉ có 4 người, hai bố con tôi và một người đàn ông Đài Loan với người phiên dịch. Sau một hồi bàn bạc chuyện làm ăn, bố dặn tôi tiếp chuyện khách rồi bỏ ra ngoài đi công chuyện. Tôi vẫn đinh ninh bố sẽ quay lại ngay nên yên tâm chờ đợi. Nhưng chỉ mấy phút sau, tôi có cảm giác xây xẩm mặt mày rồi ngất đi.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Tôi gào khóc đòi về nhà

Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trên giường cùng người đàn ông – đối tác làm ăn của bố, trên người không có một mảnh vải. Tôi gào khóc ầm ĩ, đòi về nhà và người đàn ông cố giải thích, tôi đã được bán cho ông ta. Tôi dường như hiểu ra vấn đề, bố đã dùng tôi để giải quyết khó khăn làm ăn. Trái tim tôi như co cứng lại, không còn cảm xúc.

Người ta bắt xe cho tôi trở về nhà sau khi hãm hiếp thêm hai lần nữa. Khi về đến nhà, tôi thấy nhà tôi có rất đông người, hai em tôi gào khóc thảm thiết. Bố tôi đã mất vì bị xe tông sau khi rời khách sạn để trở về nhà. Có lẽ, ông đã không giữ được tỉnh táo nên mới ra nông nỗi đó. Nén chặt nỗi đau trong tim, tôi thu xếp hậu sự cho bố.

Tới lúc đó, tôi vẫn không thể giải thích tại sao ông lại tàn nhẫn với tôi như vậy, chúng tôi vẫn có thể sống bình thường bằng cách bán đồ lưu niệm cho khách du lịch. Nhưng chỉ vài ngày sau, các chủ nợ ập đến bởi bố tôi còn nợ rất nhiều. Số tiền bán tôi trong tài khoản của bố chỉ đủ trả một phần. Tôi đành nhờ người bán nhà, bán xưởng để trả nợ cho bố nếu không chị em tôi chẳng thể nào yên.

Tôi đem hai đứa em trai lên 4 tuổi đi ở trọ vất vưởng, không tài sản, không nơi nương tựa. Để có tiền nuôi em, tôi tham gia vào một nhóm gái bao chuyên phục vụ khách đi biển bởi tôi chẳng biết phải làm như thế nào để kiếm sống. Tôi hoàn toàn mất niềm tin vào những điều tốt đẹp ở trên đời bởi ngay người tôi yêu quý tin tưởng nhất cũng nỡ tâm bán tôi để lấy tiền.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Khi các em lớn tôi sẽ giải nghệ

Với nhan sắc của mình, tôi kiếm được khá nhiều mối khá, cuộc sống của ba chị em tôi không đến nỗi vất vả. Tôi tính, khi nào hai em tôi đủ lớn, tôi sẽ “giải nghệ” để kiếm công việc khác dù chưa rõ đó là công việc gì. Nỗi hận bố trong lòng tôi nguôi ngoai phần nào khi tôi bươn chải với đời để thấy người ta tàn nhẫn với nhau như thế nào. Nhưng giá như bố không cho tôi nếm mùi đời quá sớm chắc tôi đã đủ can đảm để chọn con đường khác nuôi thân chứ không phải xoạc chân ra lấy tiền của thiên hạ như bây giờ.

Ly Ly

                                                                                                                     

 
Array ( [news_id] => 105078 [news_title] => Tôi không hiểu sao bố tôi lại tàn nhẫn bán con và đẩy tôi vào con đường... lầy lội [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 106072_images-37-25140736.jpg [news_subcontent] => Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trên giường cùng người đàn ông, đối tác làm ăn của bố, trên người không có một mảnh vải. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trên giường cùng người đàn ông, đối tác làm ăn của bố, trên người không có một mảnh vải. [news_content] =>

Tôi sống cùng bố và hai em ở một thị xã nhỏ ven biển miền Trung. Mẹ tôi mất sau khi sinh hai em trai. Năm đó tôi 13 tuổi. Sự ra đi của mẹ để lại trong tôi một nỗi chênh vênh rất lớn khi sắp bước vào tuổi dậy thì.

Cũng may, bố tôi là người khá tâm lý. Ngoài động viên lo lắng cho các con, ông còn quan tâm đến sự thay đổi của từng đứa, đặc biệt là tôi. Lần đầu tiên có kinh nguyệt, tôi rất hoảng sợ, đích thân ông đã đi mua và hướng dẫn tôi cách sử dụng băng vệ sinh cho mỗi lần đến tháng.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Tôi rất chông chênh khi vào tuổi dậy thì

Bố tôi có một xưởng cưa nhỏ, chuyên làm đồ thủ công mỹ nghệ. Cả nhà tôi sống phụ thuộc vào đó chứ không phải là nghề đi biển như các hộ gia đình khác ở đây. Bởi bố mẹ tôi đều là trẻ mồ côi nên không tiếp nối truyền thống gia đình như họ. Vì không có mẹ nên tôi phải làm quen dần với quán xuyến công việc trong gia đình và hỗ trợ bố làm ăn. Cuộc sống êm đềm như thế cứ trôi đi cho đến khi tôi tròn 16 tuổi.

Đợt đó, xưởng của bố không nhận được một hợp đồng nào cả, tình hình làm ăn rất khó khăn. Thấy bố buồn rầu, ủ rũ tôi cũng cảm thấy lo lắng theo nhưng không dám hỏi chuyện. Một hôm, bố mua cho tôi một bộ váy rất đẹp còn thuê cả người trang điểm để làm đẹp cho tôi. Bố bảo tôi cho hai em ăn cơm trước rồi đi dự tiệc cùng bố. Tôi thấy rất háo hức, bố chở tôi đến một khách sạn lớn trong thành phố.

Buổi tiệc hôm ấy chỉ có 4 người, hai bố con tôi và một người đàn ông Đài Loan với người phiên dịch. Sau một hồi bàn bạc chuyện làm ăn, bố dặn tôi tiếp chuyện khách rồi bỏ ra ngoài đi công chuyện. Tôi vẫn đinh ninh bố sẽ quay lại ngay nên yên tâm chờ đợi. Nhưng chỉ mấy phút sau, tôi có cảm giác xây xẩm mặt mày rồi ngất đi.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Tôi gào khóc đòi về nhà

Đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trên giường cùng người đàn ông – đối tác làm ăn của bố, trên người không có một mảnh vải. Tôi gào khóc ầm ĩ, đòi về nhà và người đàn ông cố giải thích, tôi đã được bán cho ông ta. Tôi dường như hiểu ra vấn đề, bố đã dùng tôi để giải quyết khó khăn làm ăn. Trái tim tôi như co cứng lại, không còn cảm xúc.

Người ta bắt xe cho tôi trở về nhà sau khi hãm hiếp thêm hai lần nữa. Khi về đến nhà, tôi thấy nhà tôi có rất đông người, hai em tôi gào khóc thảm thiết. Bố tôi đã mất vì bị xe tông sau khi rời khách sạn để trở về nhà. Có lẽ, ông đã không giữ được tỉnh táo nên mới ra nông nỗi đó. Nén chặt nỗi đau trong tim, tôi thu xếp hậu sự cho bố.

Tới lúc đó, tôi vẫn không thể giải thích tại sao ông lại tàn nhẫn với tôi như vậy, chúng tôi vẫn có thể sống bình thường bằng cách bán đồ lưu niệm cho khách du lịch. Nhưng chỉ vài ngày sau, các chủ nợ ập đến bởi bố tôi còn nợ rất nhiều. Số tiền bán tôi trong tài khoản của bố chỉ đủ trả một phần. Tôi đành nhờ người bán nhà, bán xưởng để trả nợ cho bố nếu không chị em tôi chẳng thể nào yên.

Tôi đem hai đứa em trai lên 4 tuổi đi ở trọ vất vưởng, không tài sản, không nơi nương tựa. Để có tiền nuôi em, tôi tham gia vào một nhóm gái bao chuyên phục vụ khách đi biển bởi tôi chẳng biết phải làm như thế nào để kiếm sống. Tôi hoàn toàn mất niềm tin vào những điều tốt đẹp ở trên đời bởi ngay người tôi yêu quý tin tưởng nhất cũng nỡ tâm bán tôi để lấy tiền.

Toi khong hieu sao bo toi lai tan nhan ban con va day toi vao con duong... lay loi
Khi các em lớn tôi sẽ giải nghệ

Với nhan sắc của mình, tôi kiếm được khá nhiều mối khá, cuộc sống của ba chị em tôi không đến nỗi vất vả. Tôi tính, khi nào hai em tôi đủ lớn, tôi sẽ “giải nghệ” để kiếm công việc khác dù chưa rõ đó là công việc gì. Nỗi hận bố trong lòng tôi nguôi ngoai phần nào khi tôi bươn chải với đời để thấy người ta tàn nhẫn với nhau như thế nào. Nhưng giá như bố không cho tôi nếm mùi đời quá sớm chắc tôi đã đủ can đảm để chọn con đường khác nuôi thân chứ không phải xoạc chân ra lấy tiền của thiên hạ như bây giờ.

Ly Ly

                                                                                                                     

[news_source] => [news_tag] => bán lưu niệm,bán con,nỗi hận,làm gái,bố tôi [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-07-29 06:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-07-29 06:30:00 [news_relate_news] => 95115,105060,105073,108425 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/toi-khong-hieu-sao-bo-toi-lai-tan-nhan-ban-con-va-day-toi-vao-con-duong-lay-loi-106072/ [news_urlid] => 106072 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 887 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/toi-khong-hieu-sao-bo-toi-lai-tan-nhan-ban-con-va-day-toi-vao-con-duong-lay-loi-a105078.html [tag] => bán lưu niệmbán connỗi hậnlàm gáibố tôi [daynews2] => 2017-07-29 06:30 [daynews] => 29/07/2017 - 06:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI