Người già 'ôm chặt' cái nhà

09/11/2018 - 09:00

PNO - Mỗi lần hỏi má sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được.

Mấy năm trước, Liên, bạn tôi, quyết định đầu tư một căn nhà nhỏ ở gần khu trung tâm, để đón mẹ từ quê lên. Sau đó, Liên kêu vợ chồng đứa em dọn về ở cùng mẹ. 

Bây giờ thì hai đứa cháu, con của em Liên đã lớn, chúng cần một chốn riêng tư hơn. Liên bàn với em, bán căn nhà này đi, mua lại nhà ở một chỗ khác xa trung tâm chút nhưng rộng rãi hơn, dành cho mỗi đứa nhóc một căn phòng be bé. May mắn ngay lúc này có người đánh tiếng muốn mua lại ngôi nhà của Liên vì họ thuận đường buôn bán. Họ chấp nhận trả giá cao, so với số tiền ban đầu Liên bỏ ra thì rất hời.

Qua một quận lân cận để tìm hiểu, Liên lại được giới thiệu một căn nhà phố có sân, diện tích rộng hơn, lại sẵn không gian phù hợp với yêu cầu mọi người. Liên mừng rỡ, hẹn họ đến coi nhà, tinh thần là khách mua sẽ đặt cọc tiền luôn. Phi vụ bán nhà cũ, đổi nhà mới, dư một khoản tương đối gửi tiết kiệm cho mẹ dưỡng già, coi như ổn thỏa.

Vậy mà chẳng ai ngờ, phút cuối người “bẻ gãy” hết mọi dự tính lại là mẹ Liên. Mẹ đùng đùng phản đối, lớn tiếng đuổi người đến coi nhà rồi ầm ầm mắng chị em Liên. Mẹ tuyên bố: hoặc ở đây hoặc là mẹ bỏ về quê sống một mình, chứ không có dọn nhà đi đâu hết!

Nguoi gia 'om chat' cai nha
Ảnh minh họa.

Liên từ chưng hửng, bất ngờ đến ngạc nhiên, khó hiểu. Có gì gút mắc ở đây chăng? Mẹ Liên thường đi nhà thờ gần đó, nhưng tại chỗ mới nơi Liên đang ngắm nghía, sát bên cũng có nhà thờ lớn hơn. Vậy đó chắc không phải nguyên nhân rồi. Mẹ Liên đang có bạn bè, lối xóm vô cùng thân thiết? Cũng không tới mức đó. Mẹ ngại dọn dẹp xê dịch? Đã có con cháu và dịch vụ vận tải lo hết. Vậy thì lý do là gì?

Kể với tôi, giọng Liên muốn khóc. Cảm giác như mình đang vướng chuyện trời ơi đất hỡi không đáng, chẳng biết vì sao mà lâm vào vào hoàn cảnh bế tắc thế này. Từ hôm mẹ Liên phản ứng mạnh chuyện dời nhà đến nay, không khí trong nhà căng như dây đàn. Mẹ sẵn sàng tâm thế “về quê ở ẩn, không con cháu gì nữa cả”. Thậm chí giải thích, trò chuyện thông thường với mẹ cũng rất khó khăn. Liên vừa băn khoăn chẳng rõ mình đã làm gì sai, vừa bực bội không biết phải thuyết phục mẹ bằng cách nào để mẹ Liên hiểu một vấn đề vô cùng đơn giản: nơi sinh sống của cả gia đình sẽ tốt hơn, mẹ sẽ có thêm khoản dự phòng sinh lợi hằng tháng ở ngân hàng…

Tôi hỏi Liên, trước đó đã làm công tác tư tưởng với mẹ chưa? Đã trao đổi với mẹ là hôm ấy sẽ có người đến xem nhà, hay đột ngột, mẹ già phải đối mặt với ý nghĩ, mình sắp bị bứng khỏi nơi chốn quen thuộc này? Người già lạ lắm. Họ có những lý lẽ riêng của mình, mà con cháu chưa hoặc không thể hiểu hết. 

Như má tôi, mấy năm trước cũng gom góp vốn liếng cả đời để xây nhà. Rồi đám con cái lần lượt ra riêng, còn lại má tôi với căn nhà một trệt, hai lầu và cái sân thượng lồng lộng gió. Riêng việc lau dọn giữ gìn cái nhà đó thôi cũng đủ hết thời gian và sức lực của má rồi. Nhiều lần, tôi khuyên má nên qua ở với một đứa con nào đó, con gái, con trai gì cũng được. Tuổi xế chiều mà thui thủi một mình, không nên. Nhà sang lại, má có khoản tiền, sẽ thấy yên tâm hơn. Nhưng má tôi cương quyết không chịu rời căn nhà đó. Thậm chí, xúi má cho thuê bớt một tầng hoặc vài phòng, để có người ra vào đỡ hiu quạnh, lại có thêm ít đồng xài, má tôi… chửi té tát. 

Thảm nhất là việc má tôi ít dám đi đâu, cứ phải quanh quẩn để giữ nhà vì sợ trộm đột nhập. Muốn rủ má du lịch xa gần vài bữa, má cũng tần ngần lo không có ai ngủ lại coi nhà. Hỏi má, sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được…

Chúng tôi chia sẻ chuyện “bà già của tao” với nhau xong thì hài hước tự hỏi: chẳng biết mai này khi mình thêm tuổi, có trở nên trái tính trái nết và khó hiểu đến thế không? Có suốt ngày “ôm chặt” lấy cái nhà, sợ thay đổi, sợ đủ thứ linh tinh 
không đáng? 

Trầm ngâm một hồi, chúng tôi bỗng nhận ra, mình chưa thật sự gần gũi mẹ như bấy lâu vẫn lầm tưởng… Ngôi nhà, đối với người già mà nói, dường như chẳng phải đơn thuần là chỗ che nắng mưa, mà là chốn an toàn, quen thuộc, khó đành lòng dứt ra. Những lợi ích về kinh tế này nọ thật chẳng nghĩa lý gì. Biết rõ tâm tư ấy, thì lớp trẻ mới đặt mình vào hành xử của người già, mà cảm 
thông hơn… 

Hoàng My

 
Array ( [news_id] => 100699 [news_title] => Người già 'ôm chặt' cái nhà [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 144743_14-shutterstock-616189577-989679.jpg [news_subcontent] => Mỗi lần hỏi má sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Mỗi lần hỏi má sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được. [news_content] =>

Mấy năm trước, Liên, bạn tôi, quyết định đầu tư một căn nhà nhỏ ở gần khu trung tâm, để đón mẹ từ quê lên. Sau đó, Liên kêu vợ chồng đứa em dọn về ở cùng mẹ. 

Bây giờ thì hai đứa cháu, con của em Liên đã lớn, chúng cần một chốn riêng tư hơn. Liên bàn với em, bán căn nhà này đi, mua lại nhà ở một chỗ khác xa trung tâm chút nhưng rộng rãi hơn, dành cho mỗi đứa nhóc một căn phòng be bé. May mắn ngay lúc này có người đánh tiếng muốn mua lại ngôi nhà của Liên vì họ thuận đường buôn bán. Họ chấp nhận trả giá cao, so với số tiền ban đầu Liên bỏ ra thì rất hời.

Qua một quận lân cận để tìm hiểu, Liên lại được giới thiệu một căn nhà phố có sân, diện tích rộng hơn, lại sẵn không gian phù hợp với yêu cầu mọi người. Liên mừng rỡ, hẹn họ đến coi nhà, tinh thần là khách mua sẽ đặt cọc tiền luôn. Phi vụ bán nhà cũ, đổi nhà mới, dư một khoản tương đối gửi tiết kiệm cho mẹ dưỡng già, coi như ổn thỏa.

Vậy mà chẳng ai ngờ, phút cuối người “bẻ gãy” hết mọi dự tính lại là mẹ Liên. Mẹ đùng đùng phản đối, lớn tiếng đuổi người đến coi nhà rồi ầm ầm mắng chị em Liên. Mẹ tuyên bố: hoặc ở đây hoặc là mẹ bỏ về quê sống một mình, chứ không có dọn nhà đi đâu hết!

Nguoi gia 'om chat' cai nha
Ảnh minh họa.

Liên từ chưng hửng, bất ngờ đến ngạc nhiên, khó hiểu. Có gì gút mắc ở đây chăng? Mẹ Liên thường đi nhà thờ gần đó, nhưng tại chỗ mới nơi Liên đang ngắm nghía, sát bên cũng có nhà thờ lớn hơn. Vậy đó chắc không phải nguyên nhân rồi. Mẹ Liên đang có bạn bè, lối xóm vô cùng thân thiết? Cũng không tới mức đó. Mẹ ngại dọn dẹp xê dịch? Đã có con cháu và dịch vụ vận tải lo hết. Vậy thì lý do là gì?

Kể với tôi, giọng Liên muốn khóc. Cảm giác như mình đang vướng chuyện trời ơi đất hỡi không đáng, chẳng biết vì sao mà lâm vào vào hoàn cảnh bế tắc thế này. Từ hôm mẹ Liên phản ứng mạnh chuyện dời nhà đến nay, không khí trong nhà căng như dây đàn. Mẹ sẵn sàng tâm thế “về quê ở ẩn, không con cháu gì nữa cả”. Thậm chí giải thích, trò chuyện thông thường với mẹ cũng rất khó khăn. Liên vừa băn khoăn chẳng rõ mình đã làm gì sai, vừa bực bội không biết phải thuyết phục mẹ bằng cách nào để mẹ Liên hiểu một vấn đề vô cùng đơn giản: nơi sinh sống của cả gia đình sẽ tốt hơn, mẹ sẽ có thêm khoản dự phòng sinh lợi hằng tháng ở ngân hàng…

Tôi hỏi Liên, trước đó đã làm công tác tư tưởng với mẹ chưa? Đã trao đổi với mẹ là hôm ấy sẽ có người đến xem nhà, hay đột ngột, mẹ già phải đối mặt với ý nghĩ, mình sắp bị bứng khỏi nơi chốn quen thuộc này? Người già lạ lắm. Họ có những lý lẽ riêng của mình, mà con cháu chưa hoặc không thể hiểu hết. 

Như má tôi, mấy năm trước cũng gom góp vốn liếng cả đời để xây nhà. Rồi đám con cái lần lượt ra riêng, còn lại má tôi với căn nhà một trệt, hai lầu và cái sân thượng lồng lộng gió. Riêng việc lau dọn giữ gìn cái nhà đó thôi cũng đủ hết thời gian và sức lực của má rồi. Nhiều lần, tôi khuyên má nên qua ở với một đứa con nào đó, con gái, con trai gì cũng được. Tuổi xế chiều mà thui thủi một mình, không nên. Nhà sang lại, má có khoản tiền, sẽ thấy yên tâm hơn. Nhưng má tôi cương quyết không chịu rời căn nhà đó. Thậm chí, xúi má cho thuê bớt một tầng hoặc vài phòng, để có người ra vào đỡ hiu quạnh, lại có thêm ít đồng xài, má tôi… chửi té tát. 

Thảm nhất là việc má tôi ít dám đi đâu, cứ phải quanh quẩn để giữ nhà vì sợ trộm đột nhập. Muốn rủ má du lịch xa gần vài bữa, má cũng tần ngần lo không có ai ngủ lại coi nhà. Hỏi má, sao không quẳng cái gánh nhà cửa đó đi mà sống cho thoải mái, má chỉ im lặng, mặc kệ đám con nói gì cũng không lay chuyển được…

Chúng tôi chia sẻ chuyện “bà già của tao” với nhau xong thì hài hước tự hỏi: chẳng biết mai này khi mình thêm tuổi, có trở nên trái tính trái nết và khó hiểu đến thế không? Có suốt ngày “ôm chặt” lấy cái nhà, sợ thay đổi, sợ đủ thứ linh tinh 
không đáng? 

Trầm ngâm một hồi, chúng tôi bỗng nhận ra, mình chưa thật sự gần gũi mẹ như bấy lâu vẫn lầm tưởng… Ngôi nhà, đối với người già mà nói, dường như chẳng phải đơn thuần là chỗ che nắng mưa, mà là chốn an toàn, quen thuộc, khó đành lòng dứt ra. Những lợi ích về kinh tế này nọ thật chẳng nghĩa lý gì. Biết rõ tâm tư ấy, thì lớp trẻ mới đặt mình vào hành xử của người già, mà cảm 
thông hơn… 

Hoàng My

[news_source] => [news_tag] => hạnh phúc,người cao tuổi,người già [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-11-09 09:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-11-09 09:00:00 [news_relate_news] => 100695,112558,114021 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/nguoi-gia-om-chat-cai-nha-144743/ [news_urlid] => 144743 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1576 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/nguoi-gia-om-chat-cai-nha-a100699.html [tag] => hạnh phúcngười cao tuổingười già [daynews2] => 2018-11-09 09:00 [daynews] => 09/11/2018 - 09:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.