Ngày anh lấy vợ mới, tôi đứng bên kia đường chúc phúc cho anh...

05/02/2016 - 07:03

PNO - Anh từng nắm tay tôi, thì thầm "Chúng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, anh sẽ bên em dù cuộc đời có thay đổi, không buông!".

Sống với nhau được 8 năm rồi nhưng tôi không có con. Niềm ao ước, mong mỏi có con của người con gái đôi mươi đã không còn cháy bỏng trong tôi nữa. Tôi đã quen dần với hy vọng đã tắt ngấm ấy. Nhưng sao anh vẫn không chịu buông tôi...

Sau khi tốt nghiệp ra trường, tôi không giống những đứa con gái thực dụng bấy giờ. Tôi yêu anh và tôi tin tình yêu ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Khi hai đứa đã ổn định công ăn việc làm, chúng tôi sẵn sàng làm đám cưới. Anh nắm tay tôi, thì thầm "Chúng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, anh sẽ bên em dù cuộc đời có thay đổi, không buông!".

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Tôi cảm động và ngất ngây trong thứ tình yêu đẹp tuyệt vời ấy! 2 năm đầu trôi qua anh vẫn vẹn toàn, vẫn chu đáo yêu thương tôi. Nhưng chúng tôi đã không thể có những đứa con như dự định của mình. Kế hoạch đầu tiên đã bị phá vỡ sau khi bác sĩ nói tôi không thể có con.

Anh điên cuồng chạy chữa trăm nơi, từ Bắc vào Nam. 4 năm trôi qua tôi vẫn không có gì. Anh buồn chán nhưng chẳng bao giờ to tiếng, ghẻ lạnh tôi... Tôi đã từng muốn giải thoát cho anh nhưng không đủ can đảm.

Anh là con trai một, nếu không có con sẽ rất đau đầu, bố mẹ không nói nhưng tôi cảm nhận được. Có lần đi làm về đến cổng tôi thấy mẹ và anh cãi nhau. Mẹ lớn tiếng: "Tao không bắt mày bỏ nó, nhưng kiếm cho tao một đứa cháu ở ngoài cũng được".

Nhắn tin cho anh rằng mình phải đi công tác khẩn. Tôi bắt một chuyến tàu đêm đến bãi biển Đà Nẵng, cả đêm trên tàu tôi đã khóc... Người con gái 24 tuổi đầu nhòe nhoẹt trong phấn và son môi. Anh nhắn tin lại "Đi đứng cẩn thận nhé", lạnh lùng nhưng tôi biết anh vẫn rất lo cho tôi... Những ngày tháng ấy tôi không thể nào quên.

26 tuổi tôi có thai, anh sung sướng tột độ, nhưng niềm vui ấy đã qua mau, tôi bị sảy sau 4 tháng gìn giữ. Cuộc đời đã thực sự bế tắc với tôi. Anh cũng thất vọng và chán nản, anh uống rượu nhiều hơn, về muộn hơn.

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Cuộc sống thiếu một đứa trẻ thật tệ bạc và ác độc với vợ chồng tôi. Chúng tôi làm gì nên tội mà sao ông trời lại tước mất quyền làm mẹ của tôi. Nhiều đêm nằm cạnh anh tôi nghĩ, cuộc đời đã bất công với tôi rồi sao tôi có thể kéo anh theo chứ. Tôi chết nhưng không thể để anh chết cùng.

Tôi đã lên kế hoạch để rời xa anh, tôi cố gắng biến mình thành một con người khác. Tôi buông thả, luôn cười và quên ngày tháng. Và rồi tôi gặp người đàn ông ấy, tôi cố gắng để mình say đắm trong tình yêu, để quên đi nỗi buồn cuộc đời mãi réo rắt. Chúng tôi ngoại tình. Và tôi biết anh cũng tỏ điều đó. Bởi kể từ lúc đấy, anh đã không nói chuyện với tôi, chẳng chửi mắng, cũng chẳng rủa...

Tôi trơ trẽn chẳng sợ anh bắt gặp. Nếu có thế thật thì chúng tôi sẽ chia tay, chúng tôi sẽ ly hôn, sẽ tốt cho cả anh và tôi. Và rồi, người vợ 28 tuổi như tôi tuyên bố mình đã yêu người khác trước mặt bố mẹ chồng, tôi cần anh buông tha cho tôi.

Anh im lặng không nói, đêm ấy anh uống say không về nhà. Tôi dọn đồ bỏ đi, để lại tờ đơn ly hôn trên bàn đã ký... Tôi biết anh sẽ giận tôi lắm, sẽ đau đớn lắm, nhưng thời gian cũng sẽ xóa nhòa những vết thương.

Tôi chuyển hồ sơ sang Pháp làm 3 năm, bỏ lại anh, bỏ lại quá khứ đau buồn và tủi cực. Tôi lao đầu vào công việc và cũng cắt đứt liên lạc với anh. Anh chẳng thể biết tôi ở đâu giữa đất nước Pháp rộng lớn như thế. 3 năm trôi qua, tôi cặp kè với những gã trai Tây nóng bỏng, hát hò, bar bọt khi buồn. 3 năm tôi dần quên anh.

Năm nay, tôi về Việt Nam thăm nhà, bạn thân nói với tôi anh sắp kết hôn. Dù đã quên tiệt anh như một câu chuyện của quá khứ nhưng sao tôi vẫn thấy nhói chút trong tim. Có lẽ nào Việt Nam là mảnh đất của nỗi đau thôi sao? Hay tôi đã đắc tội gì mà sao nhiều ai oán, khổ đau khi đứng trên mảnh đất này...

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Nhưng không, tôi phải thấy vui vì điều ấy chứ, tôi phải chúc phúc cho anh chứ, khó khăn lắm chúng tôi mới rời xa nhau cơ mà, khó khăn lắm anh mới lấy được vợ mới cơ mà. Tôi không thể buồn.

Ngày cưới anh, tôi đứng bên kia đường. Những người chúc phúc anh lần lượt đi vào trong... Tôi nhớ về quá khứ 8 năm về trước với biết bao dự định... rồi vỡ tan.

Tôi chuyển vào lễ cưới một hộp quà nhỏ, chiếc đồng hồ đôi tôi mua bên Pháp trong những tháng ngày tôi nhớ anh. Tôi không thể đeo nó nên nhường cho cô ấy! Hộp quà không ghi tên người tặng! Chúc anh hạnh phúc... Tôi lặng lẽ rời đi!

Nhật Anh

 
Array ( [news_id] => 28747 [news_title] => Ngày anh lấy vợ mới, tôi đứng bên kia đường chúc phúc cho anh... [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Anh từng nắm tay tôi, thì thầm "Chúng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, anh sẽ bên em dù cuộc đời có thay đổi, không buông!". [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Anh từng nắm tay tôi, thì thầm "Chúng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, anh sẽ bên em dù cuộc đời có thay đổi, không buông!". [news_content] =>

Sống với nhau được 8 năm rồi nhưng tôi không có con. Niềm ao ước, mong mỏi có con của người con gái đôi mươi đã không còn cháy bỏng trong tôi nữa. Tôi đã quen dần với hy vọng đã tắt ngấm ấy. Nhưng sao anh vẫn không chịu buông tôi...

Sau khi tốt nghiệp ra trường, tôi không giống những đứa con gái thực dụng bấy giờ. Tôi yêu anh và tôi tin tình yêu ấy sẽ không bao giờ thay đổi. Khi hai đứa đã ổn định công ăn việc làm, chúng tôi sẵn sàng làm đám cưới. Anh nắm tay tôi, thì thầm "Chúng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, anh sẽ bên em dù cuộc đời có thay đổi, không buông!".

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Tôi cảm động và ngất ngây trong thứ tình yêu đẹp tuyệt vời ấy! 2 năm đầu trôi qua anh vẫn vẹn toàn, vẫn chu đáo yêu thương tôi. Nhưng chúng tôi đã không thể có những đứa con như dự định của mình. Kế hoạch đầu tiên đã bị phá vỡ sau khi bác sĩ nói tôi không thể có con.

Anh điên cuồng chạy chữa trăm nơi, từ Bắc vào Nam. 4 năm trôi qua tôi vẫn không có gì. Anh buồn chán nhưng chẳng bao giờ to tiếng, ghẻ lạnh tôi... Tôi đã từng muốn giải thoát cho anh nhưng không đủ can đảm.

Anh là con trai một, nếu không có con sẽ rất đau đầu, bố mẹ không nói nhưng tôi cảm nhận được. Có lần đi làm về đến cổng tôi thấy mẹ và anh cãi nhau. Mẹ lớn tiếng: "Tao không bắt mày bỏ nó, nhưng kiếm cho tao một đứa cháu ở ngoài cũng được".

Nhắn tin cho anh rằng mình phải đi công tác khẩn. Tôi bắt một chuyến tàu đêm đến bãi biển Đà Nẵng, cả đêm trên tàu tôi đã khóc... Người con gái 24 tuổi đầu nhòe nhoẹt trong phấn và son môi. Anh nhắn tin lại "Đi đứng cẩn thận nhé", lạnh lùng nhưng tôi biết anh vẫn rất lo cho tôi... Những ngày tháng ấy tôi không thể nào quên.

26 tuổi tôi có thai, anh sung sướng tột độ, nhưng niềm vui ấy đã qua mau, tôi bị sảy sau 4 tháng gìn giữ. Cuộc đời đã thực sự bế tắc với tôi. Anh cũng thất vọng và chán nản, anh uống rượu nhiều hơn, về muộn hơn.

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Cuộc sống thiếu một đứa trẻ thật tệ bạc và ác độc với vợ chồng tôi. Chúng tôi làm gì nên tội mà sao ông trời lại tước mất quyền làm mẹ của tôi. Nhiều đêm nằm cạnh anh tôi nghĩ, cuộc đời đã bất công với tôi rồi sao tôi có thể kéo anh theo chứ. Tôi chết nhưng không thể để anh chết cùng.

Tôi đã lên kế hoạch để rời xa anh, tôi cố gắng biến mình thành một con người khác. Tôi buông thả, luôn cười và quên ngày tháng. Và rồi tôi gặp người đàn ông ấy, tôi cố gắng để mình say đắm trong tình yêu, để quên đi nỗi buồn cuộc đời mãi réo rắt. Chúng tôi ngoại tình. Và tôi biết anh cũng tỏ điều đó. Bởi kể từ lúc đấy, anh đã không nói chuyện với tôi, chẳng chửi mắng, cũng chẳng rủa...

Tôi trơ trẽn chẳng sợ anh bắt gặp. Nếu có thế thật thì chúng tôi sẽ chia tay, chúng tôi sẽ ly hôn, sẽ tốt cho cả anh và tôi. Và rồi, người vợ 28 tuổi như tôi tuyên bố mình đã yêu người khác trước mặt bố mẹ chồng, tôi cần anh buông tha cho tôi.

Anh im lặng không nói, đêm ấy anh uống say không về nhà. Tôi dọn đồ bỏ đi, để lại tờ đơn ly hôn trên bàn đã ký... Tôi biết anh sẽ giận tôi lắm, sẽ đau đớn lắm, nhưng thời gian cũng sẽ xóa nhòa những vết thương.

Tôi chuyển hồ sơ sang Pháp làm 3 năm, bỏ lại anh, bỏ lại quá khứ đau buồn và tủi cực. Tôi lao đầu vào công việc và cũng cắt đứt liên lạc với anh. Anh chẳng thể biết tôi ở đâu giữa đất nước Pháp rộng lớn như thế. 3 năm trôi qua, tôi cặp kè với những gã trai Tây nóng bỏng, hát hò, bar bọt khi buồn. 3 năm tôi dần quên anh.

Năm nay, tôi về Việt Nam thăm nhà, bạn thân nói với tôi anh sắp kết hôn. Dù đã quên tiệt anh như một câu chuyện của quá khứ nhưng sao tôi vẫn thấy nhói chút trong tim. Có lẽ nào Việt Nam là mảnh đất của nỗi đau thôi sao? Hay tôi đã đắc tội gì mà sao nhiều ai oán, khổ đau khi đứng trên mảnh đất này...

Ngay anh lay vo moi, toi dung ben kia duong chuc phuc cho anh...

Nhưng không, tôi phải thấy vui vì điều ấy chứ, tôi phải chúc phúc cho anh chứ, khó khăn lắm chúng tôi mới rời xa nhau cơ mà, khó khăn lắm anh mới lấy được vợ mới cơ mà. Tôi không thể buồn.

Ngày cưới anh, tôi đứng bên kia đường. Những người chúc phúc anh lần lượt đi vào trong... Tôi nhớ về quá khứ 8 năm về trước với biết bao dự định... rồi vỡ tan.

Tôi chuyển vào lễ cưới một hộp quà nhỏ, chiếc đồng hồ đôi tôi mua bên Pháp trong những tháng ngày tôi nhớ anh. Tôi không thể đeo nó nên nhường cho cô ấy! Hộp quà không ghi tên người tặng! Chúc anh hạnh phúc... Tôi lặng lẽ rời đi!

Nhật Anh

[news_source] => [news_tag] => vợ mới,chúc phúc,tâm sự,ly hôn,vợ chồng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2016-02-05 07:03:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2016-02-05 07:03:00 [news_relate_news] => 6345,6349,28727 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/ngay-anh-lay-vo-moi-toi-dung-ben-kia-duong-chuc-phuc-cho-anh-69107/ [news_urlid] => 69107 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 10923 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ngay-anh-lay-vo-moi-toi-dung-ben-kia-duong-chuc-phuc-cho-anh--a28747.html [tag] => vợ mớichúc phúctâm sựly hônvợ chồng [daynews2] => 2016-02-05 07:03 [daynews] => 05/02/2016 - 07:03 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…