Hoa hồng tháng Bảy

31/08/2020 - 14:01

PNO - Tôi biết, dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực, vì ngôn từ không tải hết tình thương…

Mùa gặt năm đó, khi cái thai cuối kỳ đã oằn thấp, dù chân bước cấn bụng nhưng mẹ vẫn quảy gánh ra đồng, trước là coi sóc đám ruộng đang thuê người cắt, sau còn tranh thủ xin gánh rơm cho bò, thêm được nắm nào đỡ nắm nấy. 

Bạn sẽ bức xúc hỏi ba tôi đâu mà để mẹ đã tới ngày sinh nở phải bươn bả ra đồng? Thật là một chuyện không ai muốn, từ lúc mẹ mang thai tôi cũng là lúc ba phải vắng nhà. Xin cho phép không nói lý do, nhưng mãi đến khi tôi biết nói, ba mới về.

Nhìn một phụ nữ vác cái bụng thè lè ra đồng, chắc là bất nhẫn quá nên ruộng nhà được mấy cô bác làm gọn gàng, thóc rơm đâu đó. Còn đôi gióng của mẹ, không cần phải đi xin thì cũng có người nhét đầy rơm. Mẹ phải bám chân trên con đường ướt mưa, nặng nề từng bước một để gánh rơm về. Được nửa đường thì bụng co lên từng hồi đau quặn, mẹ bình tĩnh đặt gánh xuống đứng thở.

Bác Tám lại đưa vai vào gánh đỡ rồi lầm bầm: “Sắp đẻ rồi còn ham làm, coi chừng đẻ rớt ngoài đường bây giờ”. Mẹ cười: “Sắp rớt chứ chưa...”. Về tới nhà, mẹ đi thẳng xuống bếp, bắc ấm nước lên đun, nhờ cô Năm hàng xóm đi kêu giùm bà mụ. Mẹ gội đầu, tắm rửa xong thì vỡ ối.

Sau này mẹ thường bảo tôi, khổ lúc còn nằm trong bụng là đủ rồi, ráng học để mai mốt không phải làm nông nuôi bò, sống khổ sở, trầy trật như mẹ. 

Trầy trật như mẹ là mồ côi từ lúc còn nằm trong bụng, lấy chồng mồ côi, sinh mười đứa con và làm trụ cột gia đình. Cực nhọc lắm, nhưng mẹ chủ trương đứa nào cũng phải đi học. Chỉ có học mới không khổ.

Ảnh minh họa
Dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Ảnh minh họa

Có lần đi học, tôi nghe tin mẹ vào viện. Cái tin ấy làm tôi bàng hoàng. Thì tại mẹ tôi xưa nay làm “lở núi lở non”, nhức đầu sổ mũi hay đau vai mỏi cổ cũng chỉ ở nhà uống thuốc khơi khơi, chứ nhất định không chịu đi viện. Mẹ gang thép vậy mà nhập viện thì chắc là bất khả kháng rồi. Tôi mếu máo, sấp ngửa chạy ào vô viện. Mẹ tôi nằm đó, còm cõi, võ vàng. Căn bệnh xuất huyết đường ruột đã làm cơ thể người đàn bà lực điền suy sụp thê thảm. 

Trên giường bệnh, mắt mẹ cứ lơ mơ rồi nhắm nghiền, người hầm hập sốt. Nằm mê man ba ngày hai đêm nhưng khi tỉnh dậy, mẹ đuổi các con về hết. Mẹ bảo đang mùa cao điểm, đứa ở nhà không thể bỏ ruộng bỏ lúa, đứa đang học hành không được bỏ trường bỏ lớp. Làm nông thì ruộng vườn là tài sản lớn nhất, đi học thì chữ nghĩa phải đặt hàng đầu, mẹ tự lo liệu được.

Dù không đành bỏ mẹ nằm viện một mình, thì anh em tôi cũng không biết thu xếp sao cho ổn, vậy là chia nhau về. Anh lo mùa vụ, tôi lo thi học phần. Khi mọi thứ xong xuôi thì mẹ cũng xuất viện.
Ca dao có câu: Mẹ hiền như thể trăng sao/ Một mai trăng lặn đất trời lung lay.

Tôi biết, dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực vì ngôn từ không tải hết tình thương…

Vâng, tháng Bảy này, tôi sẽ làm như lâu nay vẫn làm. Vu Lan, tôi sẽ lại cài lên ngực mình một bông hồng đỏ thắm - như tình mẹ bất diệt, để cầu mong mẹ khỏe mạnh sống đời... 

Nguyễn Thị Bích Nhàn
 

 
Array ( [news_id] => 1416794 [news_title] => Hoa hồng tháng Bảy [news_title_seo] => Hoa hồng tháng Bảy [news_supertitle] => [news_picture] => hoa-hong-thang-bay_1598849712.jpg [news_subcontent] => Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực, vì ngôn từ không tải hết tình thương… [news_subcontent_seo] => Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực, vì ngôn từ không tải hết tình thương… [news_headline] => Tôi biết, dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực, vì ngôn từ không tải hết tình thương… [news_content] =>

Mùa gặt năm đó, khi cái thai cuối kỳ đã oằn thấp, dù chân bước cấn bụng nhưng mẹ vẫn quảy gánh ra đồng, trước là coi sóc đám ruộng đang thuê người cắt, sau còn tranh thủ xin gánh rơm cho bò, thêm được nắm nào đỡ nắm nấy. 

Bạn sẽ bức xúc hỏi ba tôi đâu mà để mẹ đã tới ngày sinh nở phải bươn bả ra đồng? Thật là một chuyện không ai muốn, từ lúc mẹ mang thai tôi cũng là lúc ba phải vắng nhà. Xin cho phép không nói lý do, nhưng mãi đến khi tôi biết nói, ba mới về.

Nhìn một phụ nữ vác cái bụng thè lè ra đồng, chắc là bất nhẫn quá nên ruộng nhà được mấy cô bác làm gọn gàng, thóc rơm đâu đó. Còn đôi gióng của mẹ, không cần phải đi xin thì cũng có người nhét đầy rơm. Mẹ phải bám chân trên con đường ướt mưa, nặng nề từng bước một để gánh rơm về. Được nửa đường thì bụng co lên từng hồi đau quặn, mẹ bình tĩnh đặt gánh xuống đứng thở.

Bác Tám lại đưa vai vào gánh đỡ rồi lầm bầm: “Sắp đẻ rồi còn ham làm, coi chừng đẻ rớt ngoài đường bây giờ”. Mẹ cười: “Sắp rớt chứ chưa...”. Về tới nhà, mẹ đi thẳng xuống bếp, bắc ấm nước lên đun, nhờ cô Năm hàng xóm đi kêu giùm bà mụ. Mẹ gội đầu, tắm rửa xong thì vỡ ối.

Sau này mẹ thường bảo tôi, khổ lúc còn nằm trong bụng là đủ rồi, ráng học để mai mốt không phải làm nông nuôi bò, sống khổ sở, trầy trật như mẹ. 

Trầy trật như mẹ là mồ côi từ lúc còn nằm trong bụng, lấy chồng mồ côi, sinh mười đứa con và làm trụ cột gia đình. Cực nhọc lắm, nhưng mẹ chủ trương đứa nào cũng phải đi học. Chỉ có học mới không khổ.

Ảnh minh họa
Dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Ảnh minh họa

Có lần đi học, tôi nghe tin mẹ vào viện. Cái tin ấy làm tôi bàng hoàng. Thì tại mẹ tôi xưa nay làm “lở núi lở non”, nhức đầu sổ mũi hay đau vai mỏi cổ cũng chỉ ở nhà uống thuốc khơi khơi, chứ nhất định không chịu đi viện. Mẹ gang thép vậy mà nhập viện thì chắc là bất khả kháng rồi. Tôi mếu máo, sấp ngửa chạy ào vô viện. Mẹ tôi nằm đó, còm cõi, võ vàng. Căn bệnh xuất huyết đường ruột đã làm cơ thể người đàn bà lực điền suy sụp thê thảm. 

Trên giường bệnh, mắt mẹ cứ lơ mơ rồi nhắm nghiền, người hầm hập sốt. Nằm mê man ba ngày hai đêm nhưng khi tỉnh dậy, mẹ đuổi các con về hết. Mẹ bảo đang mùa cao điểm, đứa ở nhà không thể bỏ ruộng bỏ lúa, đứa đang học hành không được bỏ trường bỏ lớp. Làm nông thì ruộng vườn là tài sản lớn nhất, đi học thì chữ nghĩa phải đặt hàng đầu, mẹ tự lo liệu được.

Dù không đành bỏ mẹ nằm viện một mình, thì anh em tôi cũng không biết thu xếp sao cho ổn, vậy là chia nhau về. Anh lo mùa vụ, tôi lo thi học phần. Khi mọi thứ xong xuôi thì mẹ cũng xuất viện.
Ca dao có câu: Mẹ hiền như thể trăng sao/ Một mai trăng lặn đất trời lung lay.

Tôi biết, dù có bứt hết lá rừng cũng không thể đếm hết công lao người mẹ. Nếu phải tìm một từ ngữ nào đó để ca ngợi tình mẹ, tôi đành bất lực vì ngôn từ không tải hết tình thương…

Vâng, tháng Bảy này, tôi sẽ làm như lâu nay vẫn làm. Vu Lan, tôi sẽ lại cài lên ngực mình một bông hồng đỏ thắm - như tình mẹ bất diệt, để cầu mong mẹ khỏe mạnh sống đời... 

Nguyễn Thị Bích Nhàn
 

[news_source] => [news_tag] => công lao mẹ,tình mẹ,tri ân mẹ,mẹ già,mẹ đi bệnh viện [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-08-30 23:42:11 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-08-31 14:01:26 [news_relate_news] => 1415119,1412042,1411808, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/hoa-hong-thang-bay-a1416794.html [tag] => công lao mẹtình mẹtri ân mẹmẹ giàmẹ đi bệnh viện [daynews2] => 2020-08-31 14:01 [daynews] => 31/08/2020 - 14:01 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.

  • Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    19-01-2021 21:26

    Không ít người cứ muốn trẻ phải yêu thương anh em, bố mẹ, ông bà... mà quên mất việc đầu tiên phải dạy trẻ yêu thương chính mình.