Con vào cuộc mưu sinh, cha mẹ lo thấp thỏm

16/10/2022 - 15:18

PNO - Mừng vui đó rồi thắc thỏm lo âu đó là đủ các cung bậc cảm xúc mà vợ chồng tôi nếm trải trong những ngày cho con vào cuộc mưu sinh.

 

Khi "ông con" tuổi 18 xin tiền mua điện thoại thông minh đời mới, chồng tôi nói: “Tự kiếm tiền mua đi! Rồi thằng anh nữa, lo mà đi làm thêm đi con. Sinh viên năm cuối rồi mà cứ xin tiền ba mẹ đổ xăng hoài”.

Nghe cha quát, hai thằng nhỏ "quíu": “Kiếm tiền sao ra ba?”. Chồng tôi tỉnh bơ: “Thì ra đầu ngõ, coi mấy cửa hàng tiện lợi gì đó, xin đi làm để dành tiền mua điện thoại xịn”.

Con muốn mua điện thoại đời mới nên quyết tâm đi kiếm việc (Ảnh minh họa)
Con trai tôi muốn mua điện thoại đời mới nên quyết tâm đi kiếm việc (Ảnh minh họa)

Quả thực là trước ngõ nhà tôi “nhiều việc”, cửa hàng san sát nhau. Từ sau tết đến giờ, nơi nơi giăng biển cần người giúp việc, phụ bán hàng... tiêu chuẩn chung đều là “tuyển sinh viên”.

Một tuần sau đó, "ông anh" về nhà hớt hải báo tin: “Con trúng tuyển rồi!”. Bà mẹ đang chưng hửng, không biết ổng dự tuyển gì, con mới thủng thẳng bảo là trúng tuyển chạy bàn ở quán thịt nướng gần nhà.

Cậu em nghe anh Hai làm ở quán thịt nướng, mắt sáng hẳn: “Vậy là anh hai ngon nha!”.

Lương 25 ngàn đồng một tiếng, ngày làm việc 8 tiếng nhưng việc học còn phải theo thời khóa biểu của trường, nên nửa tuần con đi làm ca sáng, nửa tuần thì làm ca tối. Mấy ngày đầu về, ngày nào "ông anh" lớn cũng tíu tít kể chuyện đi làm. Bữa than bị đứng mỏi chân, rồi ngay sau đó chàng tự an ủi: "Kệ đi, không đứng chẳng lẽ ngồi!”.

Bữa khác con về nói suýt bị đền tiền vì xuất phiếu tính tiền sai. Hôm khác con than không được ăn cơm vì bán quán đắt quá phần ăn nhân viên chỉ còn có bún…

Thấy anh Hai đi làm có vẻ phần khởi và… đơn giản, "ông em" cũng âm thầm cạnh tranh, chạy đăng ký ứng tuyển ở một tiệm phở nổi tiếng. Nhưng thay vị chọn chỗ gần đầu hẻm nhà như anh hai, "ông em" lại đi chọn cái quán xa nhà... 5km.

Nguyên nhân được bật mí: “Con phải đi xa xa như vậy mới có cảm giác… đi làm, với lại đi làm gần nhà quá, làm biếng lắm!”.

Nghe con tường trình, vợ chồng tôi chỉ biết nín thinh chứ đâu dám bàn ra tiếng nào! Thế là nguyên cái tháng 9 vừa qua, để có mặt đúng 6 giờ ở quán, "ông em" phải lò dò thức dậy từ lúc mới hơn 4 giờ sáng, để đúng 5 giờ chạy xe đi. Sau đó, chưa tới 5 giờ 30, "ông anh" cũng lò dò thức dậy, đánh răng, rửa mặt, đóng bộ đồng phục lên đường làm… phục vụ bưng bê.

Mấy ngày đầu "ông em" hăm hở hệt "ông anh", đi về muốn hết hơi, vậy mà mặt mày tươi rói vì trải nghiệm lạ lẫm và thú vị. Ví như đồ ăn thừa của khách dù còn nguyên, nhưng các bạn phục vụ, nhân viên không ai được ăn mà phải tiêu hủy theo trình tự.

Ví dụ như không lấy loại giá đuôi bị thâm đen ra bàn cho khách, dù nhìn qua vẫn như còn mới, nhưng cũng có khi lỡ tay làm bể cái trứng lòng đào mà khách đặt ăn kèm với phở, "ông em" được người quản lý cho ăn luôn cái trứng đó.

Ví như khi đã làm trên 3 tuần, bỗng một ngày quán có "lính mới", "ông em" đang được trưng dụng ở quầy lễ tân bỗng được đưa xuống dưới sân sau rửa chén, nhường sân cho chị quản lý huấn luyện các em lính mới.

Con nói: “Thân trai dặm trường”, vì vậy cả ngày con lúi húi rửa hết 10 thùng chén bát với hàng ngàn chiếc.

Chưa biết thu nhập hai con được bao nhiêu, tôi đã phải cho mỗi "ông con" vay sáu bảy trăm ngàn đồng sắm sửa đồng phục. Cứ sáng sáng, hơn 4 giờ, cha mẹ trung niên lại phải dậy sớm, khẽ khàng mở sẵn cửa nhà xe, sân trước, rồi mượn cớ đi nấu ấm nước, đợi nước sôi, pha cà phê uống.

Giả bộ vậy, chứ thực chất là để chúng tôi thấy "ông con" nhỏ chạy ra khỏi cửa nhà, nhắc nó câu “Đi đứng an toàn nghen con” rồi mới tạm yên lòng vào ngủ tiếp, chờ "hiệp sau" tiễn thằng anh. Hai "ông con" đi khỏi nhà, tôi và chồng mới bắt đầu sửa soạn lên đường đi làm việc để mưu sinh thật sự.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Cái đoạn chờ các chàng trong ca tối mới gọi là... phấp phỏng. Vào ca tối, các "ông con" bắt đầu lúc 2 giờ chiều và đến 10 giờ đêm mới được rời “nhiệm sở”. Vậy là vợ chồng tôi thay nhau, bữa chồng nằm coi điện thoại ở salon, vợ nằm ghế massage hay đứng máy chạy bộ, bữa thì ngược lại.

Chẳng ai nói với ai câu nào, nhưng trong lòng chồng hay vợ đều ngập tràn lo lắng: Không biết nay "ông em" bưng phở có bị nước bắn phỏng tay không? Nay "ông anh" có gặp lại cô khách người nước ngoài bám theo khen đẹp trai hay không? Rồi bữa thì trời mưa, hôm thì nơi đầu hẻm nghe kêu có cướp…  

Mừng vui đó, rồi thắc thỏm lo âu đó, là đủ các cung bậc cảm xúc mà vợ chồng tôi nếm trải trong những ngày cho con vào cuộc mưu sinh. Nghe chuyện vợ chồng tôi để con chạy bàn, các bà của hai con trào nước mắt vì thương xót cháu: “Trời ơi, gì mà làm suốt từ sáng tới trưa tất bật chưa được 200 ngàn đồng nữa!”...

Các con tôi đều hào hứng và đầy trách nhiệm với công việc của mình (Ảnh minh họa)
Các con tôi đều hào hứng và đầy trách nhiệm với công việc của mình (Ảnh minh họa)

Một tháng để con chạy bàn, phục vụ bưng bê, chồng tôi phát hiện cái bóp "ông em" có tấm thẻ ghi hai chữ thật to “Tiết kiệm!”. Còn phần "ông anh", hôm nhà có giỗ, em bận đi thi, ba bận đi dạy, chỉ mình con phụ mẹ nấu nướng, sắp đặt được 3 mâm cơm cho hơn 30 thành viên của đại gia đình. Vậy nên tôi nghĩ: nhà mình lãi lớn!

 Dương Phương Thụy

 

news_is_not_ads=

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEtinhyeuhonnhanvi /strCate=tinhyeuhonnhan

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEchuyennhavi /strCate=chuyennha

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEtinhvalyvi /strCate=tinhvaly

cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEphongcachsongvi /strCate=phongcachsong
TIN MỚI
  • Đừng hoảng khi chồng có tiền riêng

    Đừng hoảng khi chồng có tiền riêng

    26-05-2024 06:34

    Hơn 20 năm chung sống, chồng tôi không biết tôi có bao nhiêu tiền trong sổ tiết kiệm hay trong nhà có bao nhiêu tiền mặt…

  • Đỉnh cao của... phức tạp

    Đỉnh cao của... phức tạp

    25-05-2024 12:17

    Gần hết đời người mới nhận ra: hóa ra chẳng có gì bằng sức khỏe.

  • Tuổi già, sao cho vui?: Giữ mình không giữ cảnh

    Tuổi già, sao cho vui?: Giữ mình không giữ cảnh

    25-05-2024 06:00

    Sinh năm 1925, ngoại tôi năm nay đã gần 100 tuổi, nhưng nụ cười của bà vẫn tươi và ánh mắt vẫn sáng.

  • Hương lài ướp đậm giấc quê

    Hương lài ướp đậm giấc quê

    24-05-2024 09:54

    Một mùi hương vừa quen, vừa lạ thoảng qua nhưng cũng đủ dội vào ký ức một cảm giác bâng khuâng man mác.

  • Nhớ ngoại

    Nhớ ngoại

    24-05-2024 06:02

    Tới ngày giỗ ngoại, tôi cảm nhận được nỗi buồn nghẹn lại trong lồng ngực mẹ vì năm đó mẹ không thể sắp xếp về quê thắp cho ngoại nén hương.

  • Thương tờ giấy gói

    Thương tờ giấy gói

    23-05-2024 15:19

    Đó là thời tôi không có ti vi, sách báo, truyện tranh… Tôi thèm đọc, vớ được cái gì có chữ đều đọc ngấu nghiến.

  • Hạnh phúc từ những điều giản dị

    Hạnh phúc từ những điều giản dị

    23-05-2024 09:34

    30 năm trôi qua, mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng mặc lại chiếc áo dài ngày xưa, như cách giữ gìn những kỷ niệm đẹp về một thời đã qua.

  • “Má coi tụi bây như con má”

    “Má coi tụi bây như con má”

    23-05-2024 06:06

    Đâu đó trong hẻm nhỏ tôi sống ở quận 4, hình ảnh bà hàng xóm dễ thương vẫn còn...

  • Những người mẹ trong cơn mưa

    Những người mẹ trong cơn mưa

    22-05-2024 19:45

    Thi thoảng, giữa cơn mưa, trên đường phố tôi bắt gặp người đàn ông nào đó mắng phụ nữ chạy xe “ngu thế à”.

  • Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    22-05-2024 14:03

    Cháu nên cẩn thận và cân nhắc kỹ trước khi hẹn hò với anh bạn “khôn trước tuổi” này. Việc gì cảm thấy không ổn, cháu có thể thẳng thắn từ chối.

  • Kiễng chân

    Kiễng chân

    22-05-2024 05:59

    Rốt cuộc có bao nhiêu người đàn bà trong mái nhà mình, trong cuộc sống hôn nhân, trong cuộc đời mình đã và đang kiễng chân như chị.

  • Em dâu ruột

    Em dâu ruột

    21-05-2024 17:51

    Em vì yêu chồng mà cũng thương luôn chị chồng. Rồi cũng chính nhờ vòng tròn yêu thương đó, em lại rất hợp với anh rể, là chồng tôi.

  • Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    21-05-2024 10:45

    Sống ở chung cư, thoạt tưởng là xa cách, nhưng tình làng nghĩa xóm không mất đi.

  • Nhìn mưa lại nhớ mưa

    Nhìn mưa lại nhớ mưa

    21-05-2024 06:10

    Hôm ông trời cho một trận mưa mát lành, ba mẹ tôi cũng như trút được nỗi lo, căn nhà vui lên rộn rã.

  • Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    20-05-2024 18:38

    “Phụ nữ là phải độc lập, tự chủ kinh tế, ở nhà nuôi con thì làm gì”. “Ở nhà suốt không chán à? Ở nhà lâu ngày tụt hậu đấy”.

  • Con cần biết yêu trước khi yêu

    Con cần biết yêu trước khi yêu

    20-05-2024 16:00

    Cần dạy con hiểu rằng, dù có yêu một người nhiều đến đâu, chuyện người đó thay lòng vẫn là bình thường.

  • Khi vợ sa cơ

    Khi vợ sa cơ

    20-05-2024 06:04

    Người vợ có ham muốn, khát khao làm giàu đến đâu nữa, cũng chỉ mong đem lại sự no đủ cho chồng con.

  • Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    19-05-2024 15:43

    Má tỉ mỉ làm món này món kia và chờ con gái con trai cùng các cháu về chơi, nhưng rồi lại thất vọng.


cachecache BAOPNO_GET_NEWS_FEATURE_BY_CATEhonnhangiadinhvi /strCate=honnhangiadinh