Con không bao giờ muốn nói câu 'Chúng con từ biệt mẹ'

06/06/2017 - 11:35

PNO - "Chúng con từ biệt mẹ". Câu chia lìa kinh khủng ấy khiến chị nghĩ mãi về mẹ của mình.

Chị gọi cho mẹ, dặn cuối tuần nhớ qua nhà, làm cho hai đứa cháu ngoại món vịt nấu chao mà chúng ưa thích. “Sẵn chơi với chúng tới chiều luôn dùm con nhé, hôm ấy con bận cả ngày rồi”, chị nói xong, thấy mẹ tần ngần như có gì vướng víu, bèn “chốt” dứt dạt rằng mẹ ở không ấy mà, có làm gì đâu, nhờ coi cháu thôi mà cũng khó dữ vậy à? Mẹ chị không phân bua gì nữa, phải “ừ” luôn, kẻo cô con gái rượu phật lòng…

Con khong bao gio muon noi cau 'Chung con tu biet me'
 

Cảnh ấy ở nhà chị quen lắm. Mỗi khi chị vướng việc hoặc phải đi công tác đột xuất, Ôsin về quê, hay đơn giản thấy mệt trong người, là chị cầu cứu mẹ. Như một thói quen, một điều hiển nhiên không phải suy nghĩ gì thêm cả. Mẹ mình chứ ai đâu mà phải ngại hay đắn đo. Mẹ nấu ăn ngon, đám con chị thích lắm, chị cứ thèm cơm nhà là nhắc mẹ nổi lửa món này món nọ.

Nhân tiện mẹ đi chợ luôn, chứ chị mua sắm có khi lại thiếu gia vị. Mẹ chị tánh kỳ, làm xong thì sẵn tay chà rửa bóng loáng mấy cái xoong nồi, ấm chén, thay cả áo gối cho chị. Chị có khi đang khó ở sẵn trong người, quay sang cằn nhằn mẹ tự ý chuốc khổ, đâu ai nhờ ai ép mà phải vất vả như vậy. Đã thế, kêu ăn gì cũng qua loa chút đỉnh, bộ sang đây làm khách hay sao mà chẳng dám tự nhiên như ở nhà mình? Mỗi lần chị nhấm nhẳng đều thấy mẹ im lặng, chẳng thấy mẹ ý kiến gì…

Chị rảnh tay thì lên mạng, như một cách giải trí quen thuộc. Ồ anh bạn học cũ đưa tấm hình chụp đám tang, kèm theo câu trạng thái đáng buồn: "Chúng con từ biệt mẹ". Chỉ có mấy từ đấy thôi, mà dưng không khiến chị giật mình, vừa thương cảm vừa bàng hoàng muốn khóc. Người đàn ông vốn vững chãi kia thoáng cái đã thành ra yếu đuối, đỏ hoe mắt bơ vơ giữa cõi nhân gian ta bà. Mẹ của anh ấy, chị từng gặp qua, cũng trạc tuổi mẹ chị đây mà.

Con khong bao gio muon noi cau 'Chung con tu biet me'
 

Chị sực nhớ ngày má chồng mất. Chồng chị từ bệnh viện tạt về nhà lấy chút đồ cho má, trước khi theo xe đưa má về quê. Anh tranh thủ thắp vài cây nhang, vừa bật hộp quẹt vừa khóc ồ ồ như một đứa trẻ. Anh tự giận trách mình đã không kịp lo được gì cho má…

Chị lúc đó chỉ thấy rất thương chồng, nhưng thật lòng không hiểu hết nỗi đau đớn tuyệt vọng mà anh gánh chịu. Ngày ấy chị còn quá trẻ, trải đời ít ỏi, chưa từng một lần đối diện với mất mát. Chị chỉ biết an ủi chồng bằng vài câu, rằng sinh ly tử biệt lẽ thường, anh cố vượt qua đi…

"Chúng con từ biệt mẹ". Câu chia lìa kinh khủng ấy khiến chị nghĩ mãi về mẹ của mình. Về thứ tình yêu thương mẹ con một chiều xuôi xuống, như chị bây giờ đang dành cho hai đứa con, vô điều kiện. Có món gì ngon là chị để dành mang về cho chúng. Đi đâu cũng nhớ về con, gọi cho con, hỏi chúng thèm gì, muốn gì, buồn vui gì. Chị đôi khi quên mất, mình vẫn còn có mẹ để mà thăm nom chăm sóc.

"Chúng con từ biệt mẹ...". Hẳn lòng người bạn ấy đang tuyệt vọng biết chừng nào, mới lên lời xa xót chừng ấy. Thương lắm. Mà chắc cũng ân hận lắm, khi nhớ lại mình đã thờ ơ hoặc vô tâm, cứ nghĩ ngày tháng rộng dài, chữ hiếu thâm tâm ai cũng biết, đâu cần nhắc nhớ. Cứ nghĩ mẹ còn đấy, mãi mãi, bình yên đến mức, giữa cuộc đời bộn bề ta chẳng hề nhận ra là mình đang có mẹ.

Mẹ cứ khỏe là được. Để con còn mẹ. Để đừng bao giờ chị phải nhớ đến cái câu từ biệt khốn khổ kia, như anh bạn tội nghiệp của mình. Chị xin về sớm một chút, ghé ngang cái chợ gần nhà, lựa mua ít thứ trái cây mẹ thích. Hình dung ra lát nữa đây, chị đứng trong khoảnh sân nhỏ của mẹ, ngóng vào nhà, chỉ cần nhìn bóng mẹ lấp xấp đi ra thôi, là đủ để đời những đứa con khóc cười vì hạnh phúc rồi... 

Hạ Yên

 
Array ( [news_id] => 127188 [news_title] => Con không bao giờ muốn nói câu 'Chúng con từ biệt mẹ' [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 102188_14-2-5831909.jpg [news_subcontent] => "Chúng con từ biệt mẹ". Câu chia lìa kinh khủng ấy khiến chị nghĩ mãi về mẹ của mình. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => "Chúng con từ biệt mẹ". Câu chia lìa kinh khủng ấy khiến chị nghĩ mãi về mẹ của mình. [news_content] =>

Chị gọi cho mẹ, dặn cuối tuần nhớ qua nhà, làm cho hai đứa cháu ngoại món vịt nấu chao mà chúng ưa thích. “Sẵn chơi với chúng tới chiều luôn dùm con nhé, hôm ấy con bận cả ngày rồi”, chị nói xong, thấy mẹ tần ngần như có gì vướng víu, bèn “chốt” dứt dạt rằng mẹ ở không ấy mà, có làm gì đâu, nhờ coi cháu thôi mà cũng khó dữ vậy à? Mẹ chị không phân bua gì nữa, phải “ừ” luôn, kẻo cô con gái rượu phật lòng…

Con khong bao gio muon noi cau 'Chung con tu biet me'
 

Cảnh ấy ở nhà chị quen lắm. Mỗi khi chị vướng việc hoặc phải đi công tác đột xuất, Ôsin về quê, hay đơn giản thấy mệt trong người, là chị cầu cứu mẹ. Như một thói quen, một điều hiển nhiên không phải suy nghĩ gì thêm cả. Mẹ mình chứ ai đâu mà phải ngại hay đắn đo. Mẹ nấu ăn ngon, đám con chị thích lắm, chị cứ thèm cơm nhà là nhắc mẹ nổi lửa món này món nọ.

Nhân tiện mẹ đi chợ luôn, chứ chị mua sắm có khi lại thiếu gia vị. Mẹ chị tánh kỳ, làm xong thì sẵn tay chà rửa bóng loáng mấy cái xoong nồi, ấm chén, thay cả áo gối cho chị. Chị có khi đang khó ở sẵn trong người, quay sang cằn nhằn mẹ tự ý chuốc khổ, đâu ai nhờ ai ép mà phải vất vả như vậy. Đã thế, kêu ăn gì cũng qua loa chút đỉnh, bộ sang đây làm khách hay sao mà chẳng dám tự nhiên như ở nhà mình? Mỗi lần chị nhấm nhẳng đều thấy mẹ im lặng, chẳng thấy mẹ ý kiến gì…

Chị rảnh tay thì lên mạng, như một cách giải trí quen thuộc. Ồ anh bạn học cũ đưa tấm hình chụp đám tang, kèm theo câu trạng thái đáng buồn: "Chúng con từ biệt mẹ". Chỉ có mấy từ đấy thôi, mà dưng không khiến chị giật mình, vừa thương cảm vừa bàng hoàng muốn khóc. Người đàn ông vốn vững chãi kia thoáng cái đã thành ra yếu đuối, đỏ hoe mắt bơ vơ giữa cõi nhân gian ta bà. Mẹ của anh ấy, chị từng gặp qua, cũng trạc tuổi mẹ chị đây mà.

Con khong bao gio muon noi cau 'Chung con tu biet me'
 

Chị sực nhớ ngày má chồng mất. Chồng chị từ bệnh viện tạt về nhà lấy chút đồ cho má, trước khi theo xe đưa má về quê. Anh tranh thủ thắp vài cây nhang, vừa bật hộp quẹt vừa khóc ồ ồ như một đứa trẻ. Anh tự giận trách mình đã không kịp lo được gì cho má…

Chị lúc đó chỉ thấy rất thương chồng, nhưng thật lòng không hiểu hết nỗi đau đớn tuyệt vọng mà anh gánh chịu. Ngày ấy chị còn quá trẻ, trải đời ít ỏi, chưa từng một lần đối diện với mất mát. Chị chỉ biết an ủi chồng bằng vài câu, rằng sinh ly tử biệt lẽ thường, anh cố vượt qua đi…

"Chúng con từ biệt mẹ". Câu chia lìa kinh khủng ấy khiến chị nghĩ mãi về mẹ của mình. Về thứ tình yêu thương mẹ con một chiều xuôi xuống, như chị bây giờ đang dành cho hai đứa con, vô điều kiện. Có món gì ngon là chị để dành mang về cho chúng. Đi đâu cũng nhớ về con, gọi cho con, hỏi chúng thèm gì, muốn gì, buồn vui gì. Chị đôi khi quên mất, mình vẫn còn có mẹ để mà thăm nom chăm sóc.

"Chúng con từ biệt mẹ...". Hẳn lòng người bạn ấy đang tuyệt vọng biết chừng nào, mới lên lời xa xót chừng ấy. Thương lắm. Mà chắc cũng ân hận lắm, khi nhớ lại mình đã thờ ơ hoặc vô tâm, cứ nghĩ ngày tháng rộng dài, chữ hiếu thâm tâm ai cũng biết, đâu cần nhắc nhớ. Cứ nghĩ mẹ còn đấy, mãi mãi, bình yên đến mức, giữa cuộc đời bộn bề ta chẳng hề nhận ra là mình đang có mẹ.

Mẹ cứ khỏe là được. Để con còn mẹ. Để đừng bao giờ chị phải nhớ đến cái câu từ biệt khốn khổ kia, như anh bạn tội nghiệp của mình. Chị xin về sớm một chút, ghé ngang cái chợ gần nhà, lựa mua ít thứ trái cây mẹ thích. Hình dung ra lát nữa đây, chị đứng trong khoảnh sân nhỏ của mẹ, ngóng vào nhà, chỉ cần nhìn bóng mẹ lấp xấp đi ra thôi, là đủ để đời những đứa con khóc cười vì hạnh phúc rồi... 

Hạ Yên

[news_source] => [news_tag] => hạnh phúc,sinh ly tử biệt,má chồng,từ biệt mẹ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-06-06 11:35:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-06-06 11:35:00 [news_relate_news] => 94272,94281,107864,127177,127178,127179 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/con-khong-bao-gio-muon-noi-cau-chung-con-tu-biet-me-102188/ [news_urlid] => 102188 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 280 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/con-khong-bao-gio-muon-noi-cau-chung-con-tu-biet-me-a127188.html [tag] => hạnh phúcsinh ly tử biệtmá chồngtừ biệt mẹ [daynews2] => 2017-06-06 11:35 [daynews] => 06/06/2017 - 11:35 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.