Chịu đựng vì con?

06/12/2019 - 14:00

PNO - Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Giữa khuya, đâu đó bỗng lao xao ồn ào, chẳng biết có hỏa hoạn hay điều gì bất trắc nữa. Tôi mở cửa, lo lắng chạy ra ban-công trong tiếng la hét ngày càng lớn. Hai đứa con tôi lập tức bám theo mẹ, cùng ngó nghiêng xuống đất. Giờ thì đã nhận ra giọng của vợ chồng hàng xóm kề bên, cùng với bà mẹ chồng mới từ quê vào ở chung được ít tháng.

Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Chiu dung vi con?
 

Tim tôi thắt lại khi nghe tiếng bé Su nhà đó kêu thét hoảng loạn. Âm thanh của dao kéo, đánh đấm nhau huỳnh huỵch. Bà nội con Su khóc to. Giọng đàn ông gầm thét trong cơn điên dại, hòa với tiếng riết róng của mẹ con Su… Tất cả tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn thê thảm, xóa tan mọi yên bình của con phố. Một ai đó nói to: “Gọi công an ngay đi, lỡ có gì…”.

Tôi giật mình ngó xuống, thấy con gái nhỏ đang níu chặt lấy tay mình. Mắt nó rơm rớm vì sợ. Su học chung trường với con gái tôi, hai đứa thi thoảng cũng qua nhà chơi đồ hàng với nhau. Ngay lúc đó, giọng bé Su gào lên thất thanh: “Ba ơi, đừng chém mẹ!”.

Tôi vội vàng lùa hai đứa con mình trở lại phòng ngủ. Tay chân của mẹ lẫn con đều run bắn, dẫu chẳng liên quan gì tới mình. Đối với bọn trẻ con mà nói, tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng âm thanh từ ngôi nhà sát vách kia vọng sang chắc cũng đủ để chúng trằn trọc đêm nay rồi. Tôi thật cũng chưa nghĩ ra, mình nên vỗ về an ủi con ra sao cho phải, chỉ biết trấn an: “Không sao, có mẹ đây, chút nữa là xong thôi, các con ngủ đi…”.

Đây nào phải lần đầu tiên cha mẹ bé Su gây gổ cãi cọ. Cũng không phải là cặp đôi duy nhất trong xóm này choảng nhau tới mức người ngoài biết được. Thời buổi mỏi mệt áp lực, ai nấy đều khó kiềm chế bản thân hơn thì phải. Cảnh “đóng cửa bảo nhau” ngày càng hiếm hơn. Chẳng còn mấy đôi vợ chồng lịch sự hẹn nhau ra quán xá công viên tranh cãi, tránh để con cái nhận thấy mà buồn phiền.

Chiu dung vi con?
Ảnh minh họa

Tôi nằm thao thức đợi tiếng khóc tiếng la dần lắng xuống. Nghĩ thương bé Su. Những đêm như thế này sẽ ám ảnh con bé cả đời. Nghĩ thương bà nội nó. Nãy nghe bà nức nở: “Sao con làm mà không nghĩ tới mẹ cha, con cái vậy hả con?”, thật đau lòng. Chẳng biết hôm nay ba con Su có uống nhiều rượu bia không mà hành xử côn đồ đến mức đòi giết người. Mẹ của Su từng nói với tôi rằng: “Vì con nên mới còn ở lại”, nhưng luôn kiếm chuyện thách thức mỗi khi chồng say xỉn. Kết quả, nhà họ cứ ba bữa lại quậy tung một trận tưng bừng…

Nhớ ngày tôi còn nhỏ, ba tôi cũng hay đi nhậu. Mỗi lần ba về trễ là lũ con nơm nớp. Chẳng biết điều gì sẽ xảy ra khi ma men dẫn lối ba về nhà... Ba má tôi cũng hay cãi nhau, thậm chí đánh nhau trong mấy năm chị em tôi thơ bé. Từng có một lần, trong cơn phẫn uất, đứa em trai kế tôi đã buông một câu hằn học: “Sao ba má không bỏ nhau luôn đi, cho tụi con đỡ khổ!”.

Đó là bởi, má tôi hay viện dẫn lý do “sống vì con”, hoặc “tôi vì thương con mới cắn răng chịu đựng cảnh này” mỗi khi đấu khẩu với ba. Nghe thì tội nghiệp, nhuốm màu hy sinh thiệt thòi. Nhưng khi chúng tôi trưởng thành, thâm tâm đều nghĩ, giá như cha mẹ chọn một lối đi khác, dứt khoát hơn, thì chắc cuộc đời chúng tôi đã chẳng chênh vênh tổn thương thế này.

Tôi nhiều lần nhìn cảnh vợ chồng chửi mắng xúc phạm nhau, đánh đấm nhau không ra gì, phản bội, sỉ nhục nhau. Lúc đó, họ hầu như quên mất, con mình mới là nạn nhân thật sự của cảnh sống ấy. Xong rồi lại hay viện dẫn lý do “vì con” để giải thích cho việc vẫn duy trì cuộc hôn nhân tạm bợ, nửa vời đó. Miệng nói “vì con” nhưng hành xử thì bất chấp, không ai muốn chịu thua, toàn đặt cái tôi to lớn của mình lên trên hết. Cuối cùng, chỉ mấy đứa trẻ con là gánh đủ… 

Hoàng My

 
Array ( [news_id] => 1395164 [news_title] => Chịu đựng vì con? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 170852_15-shutterstock-612880355-6423400.jpg [news_subcontent] => Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này? [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này? [news_content] =>

Giữa khuya, đâu đó bỗng lao xao ồn ào, chẳng biết có hỏa hoạn hay điều gì bất trắc nữa. Tôi mở cửa, lo lắng chạy ra ban-công trong tiếng la hét ngày càng lớn. Hai đứa con tôi lập tức bám theo mẹ, cùng ngó nghiêng xuống đất. Giờ thì đã nhận ra giọng của vợ chồng hàng xóm kề bên, cùng với bà mẹ chồng mới từ quê vào ở chung được ít tháng.

Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Chiu dung vi con?
 

Tim tôi thắt lại khi nghe tiếng bé Su nhà đó kêu thét hoảng loạn. Âm thanh của dao kéo, đánh đấm nhau huỳnh huỵch. Bà nội con Su khóc to. Giọng đàn ông gầm thét trong cơn điên dại, hòa với tiếng riết róng của mẹ con Su… Tất cả tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn thê thảm, xóa tan mọi yên bình của con phố. Một ai đó nói to: “Gọi công an ngay đi, lỡ có gì…”.

Tôi giật mình ngó xuống, thấy con gái nhỏ đang níu chặt lấy tay mình. Mắt nó rơm rớm vì sợ. Su học chung trường với con gái tôi, hai đứa thi thoảng cũng qua nhà chơi đồ hàng với nhau. Ngay lúc đó, giọng bé Su gào lên thất thanh: “Ba ơi, đừng chém mẹ!”.

Tôi vội vàng lùa hai đứa con mình trở lại phòng ngủ. Tay chân của mẹ lẫn con đều run bắn, dẫu chẳng liên quan gì tới mình. Đối với bọn trẻ con mà nói, tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng âm thanh từ ngôi nhà sát vách kia vọng sang chắc cũng đủ để chúng trằn trọc đêm nay rồi. Tôi thật cũng chưa nghĩ ra, mình nên vỗ về an ủi con ra sao cho phải, chỉ biết trấn an: “Không sao, có mẹ đây, chút nữa là xong thôi, các con ngủ đi…”.

Đây nào phải lần đầu tiên cha mẹ bé Su gây gổ cãi cọ. Cũng không phải là cặp đôi duy nhất trong xóm này choảng nhau tới mức người ngoài biết được. Thời buổi mỏi mệt áp lực, ai nấy đều khó kiềm chế bản thân hơn thì phải. Cảnh “đóng cửa bảo nhau” ngày càng hiếm hơn. Chẳng còn mấy đôi vợ chồng lịch sự hẹn nhau ra quán xá công viên tranh cãi, tránh để con cái nhận thấy mà buồn phiền.

Chiu dung vi con?
Ảnh minh họa

Tôi nằm thao thức đợi tiếng khóc tiếng la dần lắng xuống. Nghĩ thương bé Su. Những đêm như thế này sẽ ám ảnh con bé cả đời. Nghĩ thương bà nội nó. Nãy nghe bà nức nở: “Sao con làm mà không nghĩ tới mẹ cha, con cái vậy hả con?”, thật đau lòng. Chẳng biết hôm nay ba con Su có uống nhiều rượu bia không mà hành xử côn đồ đến mức đòi giết người. Mẹ của Su từng nói với tôi rằng: “Vì con nên mới còn ở lại”, nhưng luôn kiếm chuyện thách thức mỗi khi chồng say xỉn. Kết quả, nhà họ cứ ba bữa lại quậy tung một trận tưng bừng…

Nhớ ngày tôi còn nhỏ, ba tôi cũng hay đi nhậu. Mỗi lần ba về trễ là lũ con nơm nớp. Chẳng biết điều gì sẽ xảy ra khi ma men dẫn lối ba về nhà... Ba má tôi cũng hay cãi nhau, thậm chí đánh nhau trong mấy năm chị em tôi thơ bé. Từng có một lần, trong cơn phẫn uất, đứa em trai kế tôi đã buông một câu hằn học: “Sao ba má không bỏ nhau luôn đi, cho tụi con đỡ khổ!”.

Đó là bởi, má tôi hay viện dẫn lý do “sống vì con”, hoặc “tôi vì thương con mới cắn răng chịu đựng cảnh này” mỗi khi đấu khẩu với ba. Nghe thì tội nghiệp, nhuốm màu hy sinh thiệt thòi. Nhưng khi chúng tôi trưởng thành, thâm tâm đều nghĩ, giá như cha mẹ chọn một lối đi khác, dứt khoát hơn, thì chắc cuộc đời chúng tôi đã chẳng chênh vênh tổn thương thế này.

Tôi nhiều lần nhìn cảnh vợ chồng chửi mắng xúc phạm nhau, đánh đấm nhau không ra gì, phản bội, sỉ nhục nhau. Lúc đó, họ hầu như quên mất, con mình mới là nạn nhân thật sự của cảnh sống ấy. Xong rồi lại hay viện dẫn lý do “vì con” để giải thích cho việc vẫn duy trì cuộc hôn nhân tạm bợ, nửa vời đó. Miệng nói “vì con” nhưng hành xử thì bất chấp, không ai muốn chịu thua, toàn đặt cái tôi to lớn của mình lên trên hết. Cuối cùng, chỉ mấy đứa trẻ con là gánh đủ… 

Hoàng My

[news_source] => [news_tag] => gia đình bất hạnh,ly hôn,vì con,chịu đựng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-12-06 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-12-06 14:00:00 [news_relate_news] => 1395655,1395491,1395170 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 0 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/chiu-dung-vi-con-170852/ [news_urlid] => 170852 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1788 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chiu-dung-vi-con-a1395164.html [tag] => gia đình bất hạnhly hônvì conchịu đựng [daynews2] => 2019-12-06 14:00 [daynews] => 06/12/2019 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.

  • Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    19-01-2021 21:26

    Không ít người cứ muốn trẻ phải yêu thương anh em, bố mẹ, ông bà... mà quên mất việc đầu tiên phải dạy trẻ yêu thương chính mình.