Chịu đựng vì con?

06/12/2019 - 14:00

PNO - Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Giữa khuya, đâu đó bỗng lao xao ồn ào, chẳng biết có hỏa hoạn hay điều gì bất trắc nữa. Tôi mở cửa, lo lắng chạy ra ban-công trong tiếng la hét ngày càng lớn. Hai đứa con tôi lập tức bám theo mẹ, cùng ngó nghiêng xuống đất. Giờ thì đã nhận ra giọng của vợ chồng hàng xóm kề bên, cùng với bà mẹ chồng mới từ quê vào ở chung được ít tháng.

Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Chiu dung vi con?
 

Tim tôi thắt lại khi nghe tiếng bé Su nhà đó kêu thét hoảng loạn. Âm thanh của dao kéo, đánh đấm nhau huỳnh huỵch. Bà nội con Su khóc to. Giọng đàn ông gầm thét trong cơn điên dại, hòa với tiếng riết róng của mẹ con Su… Tất cả tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn thê thảm, xóa tan mọi yên bình của con phố. Một ai đó nói to: “Gọi công an ngay đi, lỡ có gì…”.

Tôi giật mình ngó xuống, thấy con gái nhỏ đang níu chặt lấy tay mình. Mắt nó rơm rớm vì sợ. Su học chung trường với con gái tôi, hai đứa thi thoảng cũng qua nhà chơi đồ hàng với nhau. Ngay lúc đó, giọng bé Su gào lên thất thanh: “Ba ơi, đừng chém mẹ!”.

Tôi vội vàng lùa hai đứa con mình trở lại phòng ngủ. Tay chân của mẹ lẫn con đều run bắn, dẫu chẳng liên quan gì tới mình. Đối với bọn trẻ con mà nói, tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng âm thanh từ ngôi nhà sát vách kia vọng sang chắc cũng đủ để chúng trằn trọc đêm nay rồi. Tôi thật cũng chưa nghĩ ra, mình nên vỗ về an ủi con ra sao cho phải, chỉ biết trấn an: “Không sao, có mẹ đây, chút nữa là xong thôi, các con ngủ đi…”.

Đây nào phải lần đầu tiên cha mẹ bé Su gây gổ cãi cọ. Cũng không phải là cặp đôi duy nhất trong xóm này choảng nhau tới mức người ngoài biết được. Thời buổi mỏi mệt áp lực, ai nấy đều khó kiềm chế bản thân hơn thì phải. Cảnh “đóng cửa bảo nhau” ngày càng hiếm hơn. Chẳng còn mấy đôi vợ chồng lịch sự hẹn nhau ra quán xá công viên tranh cãi, tránh để con cái nhận thấy mà buồn phiền.

Chiu dung vi con?
Ảnh minh họa

Tôi nằm thao thức đợi tiếng khóc tiếng la dần lắng xuống. Nghĩ thương bé Su. Những đêm như thế này sẽ ám ảnh con bé cả đời. Nghĩ thương bà nội nó. Nãy nghe bà nức nở: “Sao con làm mà không nghĩ tới mẹ cha, con cái vậy hả con?”, thật đau lòng. Chẳng biết hôm nay ba con Su có uống nhiều rượu bia không mà hành xử côn đồ đến mức đòi giết người. Mẹ của Su từng nói với tôi rằng: “Vì con nên mới còn ở lại”, nhưng luôn kiếm chuyện thách thức mỗi khi chồng say xỉn. Kết quả, nhà họ cứ ba bữa lại quậy tung một trận tưng bừng…

Nhớ ngày tôi còn nhỏ, ba tôi cũng hay đi nhậu. Mỗi lần ba về trễ là lũ con nơm nớp. Chẳng biết điều gì sẽ xảy ra khi ma men dẫn lối ba về nhà... Ba má tôi cũng hay cãi nhau, thậm chí đánh nhau trong mấy năm chị em tôi thơ bé. Từng có một lần, trong cơn phẫn uất, đứa em trai kế tôi đã buông một câu hằn học: “Sao ba má không bỏ nhau luôn đi, cho tụi con đỡ khổ!”.

Đó là bởi, má tôi hay viện dẫn lý do “sống vì con”, hoặc “tôi vì thương con mới cắn răng chịu đựng cảnh này” mỗi khi đấu khẩu với ba. Nghe thì tội nghiệp, nhuốm màu hy sinh thiệt thòi. Nhưng khi chúng tôi trưởng thành, thâm tâm đều nghĩ, giá như cha mẹ chọn một lối đi khác, dứt khoát hơn, thì chắc cuộc đời chúng tôi đã chẳng chênh vênh tổn thương thế này.

Tôi nhiều lần nhìn cảnh vợ chồng chửi mắng xúc phạm nhau, đánh đấm nhau không ra gì, phản bội, sỉ nhục nhau. Lúc đó, họ hầu như quên mất, con mình mới là nạn nhân thật sự của cảnh sống ấy. Xong rồi lại hay viện dẫn lý do “vì con” để giải thích cho việc vẫn duy trì cuộc hôn nhân tạm bợ, nửa vời đó. Miệng nói “vì con” nhưng hành xử thì bất chấp, không ai muốn chịu thua, toàn đặt cái tôi to lớn của mình lên trên hết. Cuối cùng, chỉ mấy đứa trẻ con là gánh đủ… 

Hoàng My

 
Array ( [news_id] => 1395164 [news_title] => Chịu đựng vì con? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 170852_15-shutterstock-612880355-6423400.jpg [news_subcontent] => Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này? [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này? [news_content] =>

Giữa khuya, đâu đó bỗng lao xao ồn ào, chẳng biết có hỏa hoạn hay điều gì bất trắc nữa. Tôi mở cửa, lo lắng chạy ra ban-công trong tiếng la hét ngày càng lớn. Hai đứa con tôi lập tức bám theo mẹ, cùng ngó nghiêng xuống đất. Giờ thì đã nhận ra giọng của vợ chồng hàng xóm kề bên, cùng với bà mẹ chồng mới từ quê vào ở chung được ít tháng.

Các căn nhà xung quanh đều lố nhố bóng người đứng trên lầu nhìn ra, nửa tò mò nửa ái ngại. Thời điểm này nhà nhà đã bớt đèn, đi ngủ, sao vẫn còn cảnh xô xát ầm ĩ thế này?

Chiu dung vi con?
 

Tim tôi thắt lại khi nghe tiếng bé Su nhà đó kêu thét hoảng loạn. Âm thanh của dao kéo, đánh đấm nhau huỳnh huỵch. Bà nội con Su khóc to. Giọng đàn ông gầm thét trong cơn điên dại, hòa với tiếng riết róng của mẹ con Su… Tất cả tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn thê thảm, xóa tan mọi yên bình của con phố. Một ai đó nói to: “Gọi công an ngay đi, lỡ có gì…”.

Tôi giật mình ngó xuống, thấy con gái nhỏ đang níu chặt lấy tay mình. Mắt nó rơm rớm vì sợ. Su học chung trường với con gái tôi, hai đứa thi thoảng cũng qua nhà chơi đồ hàng với nhau. Ngay lúc đó, giọng bé Su gào lên thất thanh: “Ba ơi, đừng chém mẹ!”.

Tôi vội vàng lùa hai đứa con mình trở lại phòng ngủ. Tay chân của mẹ lẫn con đều run bắn, dẫu chẳng liên quan gì tới mình. Đối với bọn trẻ con mà nói, tuy không tận mắt chứng kiến, nhưng âm thanh từ ngôi nhà sát vách kia vọng sang chắc cũng đủ để chúng trằn trọc đêm nay rồi. Tôi thật cũng chưa nghĩ ra, mình nên vỗ về an ủi con ra sao cho phải, chỉ biết trấn an: “Không sao, có mẹ đây, chút nữa là xong thôi, các con ngủ đi…”.

Đây nào phải lần đầu tiên cha mẹ bé Su gây gổ cãi cọ. Cũng không phải là cặp đôi duy nhất trong xóm này choảng nhau tới mức người ngoài biết được. Thời buổi mỏi mệt áp lực, ai nấy đều khó kiềm chế bản thân hơn thì phải. Cảnh “đóng cửa bảo nhau” ngày càng hiếm hơn. Chẳng còn mấy đôi vợ chồng lịch sự hẹn nhau ra quán xá công viên tranh cãi, tránh để con cái nhận thấy mà buồn phiền.

Chiu dung vi con?
Ảnh minh họa

Tôi nằm thao thức đợi tiếng khóc tiếng la dần lắng xuống. Nghĩ thương bé Su. Những đêm như thế này sẽ ám ảnh con bé cả đời. Nghĩ thương bà nội nó. Nãy nghe bà nức nở: “Sao con làm mà không nghĩ tới mẹ cha, con cái vậy hả con?”, thật đau lòng. Chẳng biết hôm nay ba con Su có uống nhiều rượu bia không mà hành xử côn đồ đến mức đòi giết người. Mẹ của Su từng nói với tôi rằng: “Vì con nên mới còn ở lại”, nhưng luôn kiếm chuyện thách thức mỗi khi chồng say xỉn. Kết quả, nhà họ cứ ba bữa lại quậy tung một trận tưng bừng…

Nhớ ngày tôi còn nhỏ, ba tôi cũng hay đi nhậu. Mỗi lần ba về trễ là lũ con nơm nớp. Chẳng biết điều gì sẽ xảy ra khi ma men dẫn lối ba về nhà... Ba má tôi cũng hay cãi nhau, thậm chí đánh nhau trong mấy năm chị em tôi thơ bé. Từng có một lần, trong cơn phẫn uất, đứa em trai kế tôi đã buông một câu hằn học: “Sao ba má không bỏ nhau luôn đi, cho tụi con đỡ khổ!”.

Đó là bởi, má tôi hay viện dẫn lý do “sống vì con”, hoặc “tôi vì thương con mới cắn răng chịu đựng cảnh này” mỗi khi đấu khẩu với ba. Nghe thì tội nghiệp, nhuốm màu hy sinh thiệt thòi. Nhưng khi chúng tôi trưởng thành, thâm tâm đều nghĩ, giá như cha mẹ chọn một lối đi khác, dứt khoát hơn, thì chắc cuộc đời chúng tôi đã chẳng chênh vênh tổn thương thế này.

Tôi nhiều lần nhìn cảnh vợ chồng chửi mắng xúc phạm nhau, đánh đấm nhau không ra gì, phản bội, sỉ nhục nhau. Lúc đó, họ hầu như quên mất, con mình mới là nạn nhân thật sự của cảnh sống ấy. Xong rồi lại hay viện dẫn lý do “vì con” để giải thích cho việc vẫn duy trì cuộc hôn nhân tạm bợ, nửa vời đó. Miệng nói “vì con” nhưng hành xử thì bất chấp, không ai muốn chịu thua, toàn đặt cái tôi to lớn của mình lên trên hết. Cuối cùng, chỉ mấy đứa trẻ con là gánh đủ… 

Hoàng My

[news_source] => [news_tag] => gia đình bất hạnh,ly hôn,vì con,chịu đựng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-12-06 14:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-12-06 14:00:00 [news_relate_news] => 1395655,1395491,1395170 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 0 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/chiu-dung-vi-con-170852/ [news_urlid] => 170852 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1788 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chiu-dung-vi-con-a1395164.html [tag] => gia đình bất hạnhly hônvì conchịu đựng [daynews2] => 2019-12-06 14:00 [daynews] => 06/12/2019 - 14:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.