Chiếc áo mưa thời khốn khó, nhớ lại bỗng se lòng

11/11/2019 - 09:23

PNO - Nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ...

Ngày còn tiểu học, tôi rất thích đi học dưới mưa. Thấy cảnh bạn bè lóp ngóp đội mưa tới trường, vô lớp ngồi rét run, được thầy cô chăm sóc, hỏi han, tôi thèm kinh khủng, mong cho mình cũng được vậy.

Khổ, nhà tôi cách trường chỉ mấy bước chân, kèo nhèo đòi mẹ mua áo mưa, mẹ nhất định không: “Trường sát bên hông, chạy ù cái tới nơi mà áo mưa áo gió gì!”. Mẹ nói không oan, dẫu trời có mưa to, hay tôi cố tình chạy chậm, thì vô trường cũng chỉ ướt… sơ sơ, ngồi chút áo quần đã khô cong, tức!

Chiec ao mua thoi khon kho, nho lai bong se long
Ảnh minh họa

Lên trung học cơ sở, trường tôi cách nhà ba cây số. Giờ thì cầu được ước thấy, mùa mưa đi học chắc chắn phải cần áo mưa, coi thử mẹ còn lấy cớ gì từ chối tôi không? “Yên tâm, mẹ chuẩn bị cho con rồi” - mẹ cười hỉ hả, lôi ra mấy tấm nhựa cất sẵn từ lâu. Trời hỡi, nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ. Xong! Đừng lo áo không có mũ, bởi mẹ sẽ cấp kèm thêm chiếc nón lá: “Xấu xấu vậy mà kín lắm đó con. Lại chắc. Ham chi mấy cái áo mưa bán sẵn, cựa là bục rách, dở òm…”.

Đúng là kín thật, lại còn chắc, như mẹ nói. Có điều mặc cái áo mưa “u-rê” lại ụp nón lá lên đầu, trông tôi giống… ông chăn vịt ngoài đồng hơn, bạn bè tha hồ theo chọc. Buồn muốn khóc, mà không mặc thì không có cái đi học. Nhà khổ, mẹ tiện tặn lắm, cái gì chưa phải tối cần thiết, mẹ dứt khoát không bỏ tiền ra mua, thuyết phục chỉ uổng công.

Ngày mưa đến lớp, bạn bè mặc những chiếc áo mưa xanh đỏ có tay, có mũ đàng hoàng, nhìn lại cái áo mưa “u-rê” của mình mà tôi buồn nẫu ruột. Có lẽ ít ai ngờ rằng: suốt thời thơ ấu, một trong những ước mơ lớn nhất của tôi là được sở hữu một chiếc áo mưa… có mũ, có tay.

Chiec ao mua thoi khon kho, nho lai bong se long
Nhìn những đứa trẻ đi học mua mưa bão, tôi nhớ chiếc áo của mẹ vô cùng. Ảnh minh hoạ

Lên trung học phổ thông, nhà cách trường hơn mười cây số, phải đi học bằng xe đạp. Trang phục đi mưa của tôi vẫn cứ là… tấm nhựa, có điều, giờ nó đã được “lên đời” một chút. Mẹ mua loại vải nhựa bán sẵn (dùng để trải bàn) chứ không còn tận dụng cái bao phân nữa, thay cho nón lá là cái mũ rộng vành cũng lợp nhựa bên trên. Mẹ dỗ: “Ráng chịu cực chút con, mầy đi học xa phải mua xe đạp, tốn quá…”.

Biết rồi, khổ lắm; tôi cũng đã đủ lớn để biết, có buồn cũng phải ráng làm mẹ yên tâm bằng một nụ cười… như mếu. Cái áo mưa “trải bàn” ấy cho kẹo tôi cũng không bao giờ dám lôi ra mặc trước mặt bạn bè. Hậu quả là mùa mưa, tôi phải đi học thật sớm và về thật muộn để khỏi đụng mặt tụi nó, lén lén lút lút như đang làm điều “phi pháp”. 

Giờ thì tôi thấy sợ mùa mưa; cơn thèm “đội mưa đi học” ngày nhỏ chẳng biết tự lúc nào đã không cánh mà bay. Sau này, đứa bạn thân cùng lớp thấu hiểu nỗi niềm, thương tình, mua tặng tôi cái áo mưa phương tiện - cái áo mưa “có mũ có tay” đầu tiên trong đời tôi được sở hữu. Mừng húm! Áo mưa phương tiện thường người ta chỉ mặc một hai lần rồi vứt. Riêng tôi, cái áo mưa tặng vật ấy tôi đã giữ gìn cẩn thận đến hết mùa mưa, chỉ dịp nào thật “trọng đại” mới dám đem ra dùng…

Ngồi nhìn mưa tôi bỗng nhớ chuyện xưa. Chiều nay, trong đám học trò vừa tan lớp lũ lượt đổ ra đường, dưới mưa rơi, tôi cứ lẩn thẩn nhóng mắt tìm xem: liệu có cô/cậu học trò nào giống tôi ngày cũ? 

Y Nguyên

 
Array ( [news_id] => 1395335 [news_title] => Chiếc áo mưa thời khốn khó, nhớ lại bỗng se lòng [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 168791_mo-thay-mua-91717287.png [news_subcontent] => Nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ... [news_content] =>

Ngày còn tiểu học, tôi rất thích đi học dưới mưa. Thấy cảnh bạn bè lóp ngóp đội mưa tới trường, vô lớp ngồi rét run, được thầy cô chăm sóc, hỏi han, tôi thèm kinh khủng, mong cho mình cũng được vậy.

Khổ, nhà tôi cách trường chỉ mấy bước chân, kèo nhèo đòi mẹ mua áo mưa, mẹ nhất định không: “Trường sát bên hông, chạy ù cái tới nơi mà áo mưa áo gió gì!”. Mẹ nói không oan, dẫu trời có mưa to, hay tôi cố tình chạy chậm, thì vô trường cũng chỉ ướt… sơ sơ, ngồi chút áo quần đã khô cong, tức!

Chiec ao mua thoi khon kho, nho lai bong se long
Ảnh minh họa

Lên trung học cơ sở, trường tôi cách nhà ba cây số. Giờ thì cầu được ước thấy, mùa mưa đi học chắc chắn phải cần áo mưa, coi thử mẹ còn lấy cớ gì từ chối tôi không? “Yên tâm, mẹ chuẩn bị cho con rồi” - mẹ cười hỉ hả, lôi ra mấy tấm nhựa cất sẵn từ lâu. Trời hỡi, nó là cái… bao nhựa đựng phân u-rê được mẹ tận dụng cắt ra. Một đầu mẹ may gấp mí, luồn dây thun cột dính hai đầu làm cổ. Xong! Đừng lo áo không có mũ, bởi mẹ sẽ cấp kèm thêm chiếc nón lá: “Xấu xấu vậy mà kín lắm đó con. Lại chắc. Ham chi mấy cái áo mưa bán sẵn, cựa là bục rách, dở òm…”.

Đúng là kín thật, lại còn chắc, như mẹ nói. Có điều mặc cái áo mưa “u-rê” lại ụp nón lá lên đầu, trông tôi giống… ông chăn vịt ngoài đồng hơn, bạn bè tha hồ theo chọc. Buồn muốn khóc, mà không mặc thì không có cái đi học. Nhà khổ, mẹ tiện tặn lắm, cái gì chưa phải tối cần thiết, mẹ dứt khoát không bỏ tiền ra mua, thuyết phục chỉ uổng công.

Ngày mưa đến lớp, bạn bè mặc những chiếc áo mưa xanh đỏ có tay, có mũ đàng hoàng, nhìn lại cái áo mưa “u-rê” của mình mà tôi buồn nẫu ruột. Có lẽ ít ai ngờ rằng: suốt thời thơ ấu, một trong những ước mơ lớn nhất của tôi là được sở hữu một chiếc áo mưa… có mũ, có tay.

Chiec ao mua thoi khon kho, nho lai bong se long
Nhìn những đứa trẻ đi học mua mưa bão, tôi nhớ chiếc áo của mẹ vô cùng. Ảnh minh hoạ

Lên trung học phổ thông, nhà cách trường hơn mười cây số, phải đi học bằng xe đạp. Trang phục đi mưa của tôi vẫn cứ là… tấm nhựa, có điều, giờ nó đã được “lên đời” một chút. Mẹ mua loại vải nhựa bán sẵn (dùng để trải bàn) chứ không còn tận dụng cái bao phân nữa, thay cho nón lá là cái mũ rộng vành cũng lợp nhựa bên trên. Mẹ dỗ: “Ráng chịu cực chút con, mầy đi học xa phải mua xe đạp, tốn quá…”.

Biết rồi, khổ lắm; tôi cũng đã đủ lớn để biết, có buồn cũng phải ráng làm mẹ yên tâm bằng một nụ cười… như mếu. Cái áo mưa “trải bàn” ấy cho kẹo tôi cũng không bao giờ dám lôi ra mặc trước mặt bạn bè. Hậu quả là mùa mưa, tôi phải đi học thật sớm và về thật muộn để khỏi đụng mặt tụi nó, lén lén lút lút như đang làm điều “phi pháp”. 

Giờ thì tôi thấy sợ mùa mưa; cơn thèm “đội mưa đi học” ngày nhỏ chẳng biết tự lúc nào đã không cánh mà bay. Sau này, đứa bạn thân cùng lớp thấu hiểu nỗi niềm, thương tình, mua tặng tôi cái áo mưa phương tiện - cái áo mưa “có mũ có tay” đầu tiên trong đời tôi được sở hữu. Mừng húm! Áo mưa phương tiện thường người ta chỉ mặc một hai lần rồi vứt. Riêng tôi, cái áo mưa tặng vật ấy tôi đã giữ gìn cẩn thận đến hết mùa mưa, chỉ dịp nào thật “trọng đại” mới dám đem ra dùng…

Ngồi nhìn mưa tôi bỗng nhớ chuyện xưa. Chiều nay, trong đám học trò vừa tan lớp lũ lượt đổ ra đường, dưới mưa rơi, tôi cứ lẩn thẩn nhóng mắt tìm xem: liệu có cô/cậu học trò nào giống tôi ngày cũ? 

Y Nguyên

[news_source] => [news_tag] => nghèo khó,tuổi thơ,ký ức,thời khốn khó,thời thơ ấu,áo mưa [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-11-11 09:23:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-11-11 09:23:00 [news_relate_news] => 124364,134729,1392307,1395293 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 0 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/chiec-ao-mua-thoi-khon-kho-nho-lai-bong-se-long-168791/ [news_urlid] => 168791 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1629 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chiec-ao-mua-thoi-khon-kho-nho-lai-bong-se-long-a1395335.html [tag] => nghèo khótuổi thơký ứcthời khốn khóthời thơ ấuáo mưa [daynews2] => 2019-11-11 09:23 [daynews] => 11/11/2019 - 09:23 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Những lá thư làm trái tim tan chảy

    Những lá thư làm trái tim tan chảy

    27-01-2021 05:36

    Khi những đứa con của Alice Iwin viết thư gửi đến các cụ già trong viện dưỡng lão, chúng không ngờ rằng điều này đã tạo nên một hiện tượng xã hội.

  • Tết thảnh thơi: Về quê quét lá trong vườn

    Tết thảnh thơi: Về quê quét lá trong vườn

    26-01-2021 18:36

    Ngày tết, nội chuyện ngày cúng cơm ba bữa, thêm ba cữ ăn, vài cữ sữa cho một hai đứa nhỏ, là không còn sức để… ngủ, nói gì thong dong...

  • Bí quyết sống thủy chung của người Gia Rai

    Bí quyết sống thủy chung của người Gia Rai

    26-01-2021 09:23

    Tỷ lệ ly hôn của gia đình người Gia Rai cực hiếm, phải chăng do “chế tài” phạt luôn treo trước mắt...

  • Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua

    Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua 

    26-01-2021 05:01

    Khi vợ muốn ăn trứng vịt muối, thì dù tuổi đã 93, mắt đã mờ, cụ ông vẫn quyết phải chiều vợ.

  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.