Chạm tay vào kỉ niệm

03/12/2018 - 21:00

PNO - Người già, được chạm tay vào kỷ niệm là cả một trời thương nhớ ùa về. Mỗi kỷ vật đều có câu chuyện của nó, nhắc nhớ về tình sâu nghĩa nặng, ngọt bùi một thuở.

Tối muộn, xuống sân chung cư, tôi gặp bà cụ đang lúi húi lục các bọc rác. Thì ra đó là bà Năm, hàng xóm mới dọn đến cạnh căn hộ của tôi. Bà cụ phân trần: “Thằng con bắt đem bỏ hết những thứ này, tôi lại không nỡ cô à”. Bà đưa tôi xem mấy quyển tập đã ố vàng: “Đây là nét chữ đầu tiên lúc nó mới vào lớp Một, cong queo thấy thương lắm cô. Mấy bài thơ này là lúc trẻ, ba nó làm tặng tôi…”. 

Bà Năm mở bọc rác khác, lấy ra chiếc túi nhỏ: “Túi da này, hồi xưa ba nó đựng sợi thuốc lá. Mấy năm đói khổ, cái túi rỗng rang. Tui có tiền, mua thuốc bỏ vào, ổng mừng lắm cô”. Tay bà Năm run run khi vuốt ve từng món đồ, khiến tôi bùi ngùi theo.

Cham tay vao ki niem

Mỗi kỷ vật dường như luôn nhắc với người già về câu chuyện của nó. (Ảnh minh họa)

 

Biết bao lần, tôi tiếc nuối khi phải bỏ những thứ đã gìn giữ một thời gian dài. Đó là những bức thư và bưu thiếp chồng tặng suốt 5 năm hai đứa yêu nhau. Con gấu bông yêu thích của con. Chiếc áo sơ sinh, cái nón len đội đầu xinh xắn… Biết sao được, nhà chật, người đông. Mỗi lần bỏ đi một món đồ, tôi lại tự an ủi: kỷ niệm thôi mà, giữ trong lòng là được. Rồi một lúc nào đó, nhìn quanh, tôi giật mình khi thấy trống rỗng. Mở máy tính lên, hình con trai ôm con gấu bông, con gái bụ bẫm trong chiếc áo kiểu bác sĩ vẫn còn đó… nhưng mọi thứ đã mất đi thứ ánh sáng ấm áp từng gợi lên những cảm xúc ngọt ngào.

Tôi nhớ có lần, má tôi xới tung đống rác sau nhà để tìm những thứ chị dâu tôi đã vứt bỏ lúc má vắng nhà. Mấy món đồ đã nhầy nhụa lẫn trong đống rác bốc mùi, má đành phải bỏ, nhưng chiếc áo vét cũ của ba, má vẫn nhặt về. Chiếc áo đó là năm đám cưới chị hai tôi, má đứt ruột bán 20 bao lúa để sắm cho ba. Lối xóm ngồi sui, đều mượn áo của ba để mặc. Năm đó, má đau nặng, ba lén đem áo đi cầm. Má khỏi bệnh, ba vô ruộng cắt lúa mướn cả tháng, kiếm tiền chuộc áo về. Những ngày ba đi xa, mỗi lần nhìn chiếc áo là má chảy nước mắt.

Người già, được chạm tay vào kỷ niệm là cả một trời thương nhớ ùa về. Mỗi kỷ vật đều có câu chuyện của nó, nhắc nhớ về tình sâu nghĩa nặng, ngọt bùi một thuở. Tôi còn trẻ, đã ngậm ngùi khi buộc phải bỏ một món đồ, thì những người già, suốt năm quanh quẩn trong căn nhà hẹp, gia tài còn lại chỉ là những kỷ vật. Thế nên, dù nhà có chật, hãy dành cho mẹ cha góc riêng để lưu giữ những thứ thấm đẫm yêu thương một thời. 

Thùy Gương

 
Array ( [news_id] => 114284 [news_title] => Chạm tay vào kỉ niệm [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 146070_ki-niem-22241895.jpg [news_subcontent] => Người già, được chạm tay vào kỷ niệm là cả một trời thương nhớ ùa về. Mỗi kỷ vật đều có câu chuyện của nó, nhắc nhớ về tình sâu nghĩa nặng, ngọt bùi một thuở. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Người già, được chạm tay vào kỷ niệm là cả một trời thương nhớ ùa về. Mỗi kỷ vật đều có câu chuyện của nó, nhắc nhớ về tình sâu nghĩa nặng, ngọt bùi một thuở. [news_content] =>

Tối muộn, xuống sân chung cư, tôi gặp bà cụ đang lúi húi lục các bọc rác. Thì ra đó là bà Năm, hàng xóm mới dọn đến cạnh căn hộ của tôi. Bà cụ phân trần: “Thằng con bắt đem bỏ hết những thứ này, tôi lại không nỡ cô à”. Bà đưa tôi xem mấy quyển tập đã ố vàng: “Đây là nét chữ đầu tiên lúc nó mới vào lớp Một, cong queo thấy thương lắm cô. Mấy bài thơ này là lúc trẻ, ba nó làm tặng tôi…”. 

Bà Năm mở bọc rác khác, lấy ra chiếc túi nhỏ: “Túi da này, hồi xưa ba nó đựng sợi thuốc lá. Mấy năm đói khổ, cái túi rỗng rang. Tui có tiền, mua thuốc bỏ vào, ổng mừng lắm cô”. Tay bà Năm run run khi vuốt ve từng món đồ, khiến tôi bùi ngùi theo.

Cham tay vao ki niem

Mỗi kỷ vật dường như luôn nhắc với người già về câu chuyện của nó. (Ảnh minh họa)

 

Biết bao lần, tôi tiếc nuối khi phải bỏ những thứ đã gìn giữ một thời gian dài. Đó là những bức thư và bưu thiếp chồng tặng suốt 5 năm hai đứa yêu nhau. Con gấu bông yêu thích của con. Chiếc áo sơ sinh, cái nón len đội đầu xinh xắn… Biết sao được, nhà chật, người đông. Mỗi lần bỏ đi một món đồ, tôi lại tự an ủi: kỷ niệm thôi mà, giữ trong lòng là được. Rồi một lúc nào đó, nhìn quanh, tôi giật mình khi thấy trống rỗng. Mở máy tính lên, hình con trai ôm con gấu bông, con gái bụ bẫm trong chiếc áo kiểu bác sĩ vẫn còn đó… nhưng mọi thứ đã mất đi thứ ánh sáng ấm áp từng gợi lên những cảm xúc ngọt ngào.

Tôi nhớ có lần, má tôi xới tung đống rác sau nhà để tìm những thứ chị dâu tôi đã vứt bỏ lúc má vắng nhà. Mấy món đồ đã nhầy nhụa lẫn trong đống rác bốc mùi, má đành phải bỏ, nhưng chiếc áo vét cũ của ba, má vẫn nhặt về. Chiếc áo đó là năm đám cưới chị hai tôi, má đứt ruột bán 20 bao lúa để sắm cho ba. Lối xóm ngồi sui, đều mượn áo của ba để mặc. Năm đó, má đau nặng, ba lén đem áo đi cầm. Má khỏi bệnh, ba vô ruộng cắt lúa mướn cả tháng, kiếm tiền chuộc áo về. Những ngày ba đi xa, mỗi lần nhìn chiếc áo là má chảy nước mắt.

Người già, được chạm tay vào kỷ niệm là cả một trời thương nhớ ùa về. Mỗi kỷ vật đều có câu chuyện của nó, nhắc nhớ về tình sâu nghĩa nặng, ngọt bùi một thuở. Tôi còn trẻ, đã ngậm ngùi khi buộc phải bỏ một món đồ, thì những người già, suốt năm quanh quẩn trong căn nhà hẹp, gia tài còn lại chỉ là những kỷ vật. Thế nên, dù nhà có chật, hãy dành cho mẹ cha góc riêng để lưu giữ những thứ thấm đẫm yêu thương một thời. 

Thùy Gương

[news_source] => [news_tag] => kỉ niệm,người cao tuổi,người già [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-12-03 21:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-12-03 21:00:00 [news_relate_news] => 114247,114251,114253 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/cham-tay-vao-ki-niem-146070/ [news_urlid] => 146070 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 157 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cham-tay-vao-ki-niem-a114284.html [tag] => kỉ niệmngười cao tuổingười già [daynews2] => 2018-12-03 21:00 [daynews] => 03/12/2018 - 21:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...